í Ngọc Hinh vung tay lên, hạ xuống quyết định.
"Được, tiểu thư".
Không bao lâu sau, Lí Ngọc Hinh chủ tớ hai người , rất nhanh rời khỏi Yên Liễu trang.
Sau một thời gian, nói là đoán Lí Ngọc Hinh ra ngoài, không ai biết nàng rốt cuộc đi nơi nào -- có lẽ người trong Yên Liễu trang căn bản là không thèm để ý nàng đi nơi nào.
Đồng thời, thị nữ bên cạnh Lí Ngọc Hinh cẩn thận đi tìm hiểu, đối với thân phận nữ nhân ngồi ở trong lòng Lăng Vũ Dương ngày đó cũng có đáp án, mà đáp án này càng làm cho Lí Ngọc Hinh giận không thể nén được.
Một cái thị nữ bên người! Lăng Vũ Dương thế nhưng ở trước mặt một thị nữ thấp hèn mà khiến nàng khổ sở, này bảo nàng có thể nhịn được sao! Nghĩ đến lúc ấy thị nữ tên "Hi Nhi" kia chính là âm thầm cười nhạo nàng, cho nên mới vẫn không nói gì đi!
Sau khi biết được nữ nhân trước mắt của Lăng Vũ Dương chính là một thị nữ thấp kém, Lí Ngọc Hinh lại tự tin tràn đầy trở về Họa Trúc hiên, chỉ tiếc Lăng Vũ Dương đã sớm an bài thủ hạ ở ngoài hiên, ngăn cản nàng tiến vào. Lí Ngọc Hinh vài lần tới đều bị cản trở ở ngoài hiên trong lòng càng thêm phẫn nộ, đối Lăng Vũ Dương tình si mấy cũng đã hóa thành bụi khói, trong lòng cũng sinh ra một nỗi oán hận cực độ.
"Hôm nay khi ta cùng với Chu Diệc Duy chạm mặt, hắn lại nhắc tới chuyện cũ". Phong Dục Vũ khóe miệng cong lên, thuật lại với Lăng Vũ Dương cùng ngối đối diện hắn ở phòng khách uống trà.
"Lại là Lí Ngọc Hinh kia sao?", Lăng Vũ Dương kiêu ngạo nhướng mày, ánh mắt hiện ra sự chán ghét không chút che dấu.
"Ngươi biết rõ còn hỏi", Phong Dục Vũ cười liếc mắt lườm bạn tốt một cái, vì hắn thấy rõ phản ứng có cảm xúc mà cảm thấy rất thú vị.
"Lúc trước là ngươi đáp ứng Chu Diệc Duy, ta cũng không có bằng lòng", Lăng Vũ Dương nhìn lại hắn, "Nếu không phải ta hiểu rõ ngươi, ta liền cự tuyệt tại chỗ. Cho nên ngươi trả lời thật cho ta, ngươi rốt cuộc chuẩn bị tốt chưa?"
Đến đây nhiều ngày như thế, kẻ hạ độc Hi Nhi lúc ấy hành tung vẫn là không có dấu vết, trong lòng hắn đã rất khó chịu, vậy mà Phong Dục Vũ còn cố tình chậm trễ ra tay khiến người ta phát điên.
"Ngươi sao biết ta tính làm Chu Diệc Duy sụp đổ?", Phong Dục Vũ cười nói, hơi cố ý hỏi.
"Ngươi cho là ta hôm nay mới biết ngươi a! Ngày đó ở tửu lâu, trong lời nói của Chu Diệc Duy đã sớm chọc giận ngươi, ngươi chỉ là không có thể hiện thôi, thậm chí còn bằng lòng điều kiện hắn nói ra, để tiêu tan cảnh giác của hắn, cũng làm cho hắn cho là nhóm 'Mính Kí' chỉ là tên giữ ngựa dẻ rách mà thôi, đúng không!", Lăng Vũ Dương cười mà như không cười đem tính toán của Phong Dục Vũ nói ra. "Mọi người đều nói Lăng Vũ Dương ta là tổng quản [Mính Kí'> nham hiểm trong ngoài không giống nhau, kỳ thật Phong Dục Vũ ngươi mới thật sự là tên hiểm độc trong ngoài không giống nhau nhất, chỉ là người khác không biết mà thôi".
"Nếu đã biết tính toán của ta, vậy ngươi vì sao không muốn phối hợp cùng ta đi đối phó Lí Ngọc Hinh kia một chút, cũng đỡ cho nàng luôn chạy tới cáo trạng, làm cho mỗi lần Chu Diệc Duy nhìn thấy ta liền ám chỉ ta không tuân thủ giao ước", Phong Dục Vũ giọng điệu thoải mái cười mắng.
"Lúc trước Chu Diệc Duy chỉ nói muốn ta cho nàng một cơ hội. Nay nàng đã được ở tại Yên Liễu trang, hẳn là có thể thỏa mãn rồi", Lăng Vũ Dương giọng lạnh nhạt nói, đáy mắt hiện lên vẻ thản nhiên không tức giận.
"Ta xem ngươi là sợ tiểu thị nữ Hi Nhi kia hiểu lầm đi! Cho nên ngươi mới ngay cả câu cũng không chịu cùng Lí Ngọc Hinh nói nhiều", Phong Dục Vũ cười trong mắt lóe sáng đầy vẻ hài hước.
"Thế thì sao nào?", Lăng Vũ Dương thản nhiên thừa nhận luôn. Từ lúc hiểu rõ tâm ý của mình, hắn sẽ không tiếp tục mạnh miêng. "Dù sao ta không có để ý đến Lí Ngọc Hinh kia, cũng không có chút ảnh hưởng đối với ngươi, không phải ngươi còn tiếp tục tiến hành kế hoạch của ngươi!", hắn cười nhạo nói.
"Ôi! Ngươi thật đúng là tính cưới đối tượng mà mẫu thân ngươi đã chọn lựa kia a!", Phong Dục Vũ cười nhìn hắn, "Không thể tưởng tượng được một chuyến trở về thăm nhà, lại để cho ngươi ngã vào vực sâu vạn trượng".
Lăng Vũ Dương không thèm để ý mặc hắn gào lên chế nhạo, "Đợi ngày nào đó ngươi thật sự đụng phải, lại đến cùng ta nói đi!", hắn cười phóng khoáng, vẻ mặt mê đắm ngọt ngào như người đang yêu.
"Đúng rồi, ngươi còn chưa trả lời ta, chuyện này ngươi rốt cuộc tiến hành tới đâu", Lăng Vũ Dương hỏi thẳng.
Cùng là vui vẻ bàn luận dụng binh, Phong Dục Vũ mặt ngoài càng đẹp đẽ không gió không mưa, lại ngầm hung hăng cho một tin "vui ngạc nhiên lớn" đến phá đổ cửa hàng nhà người ta đắc tội hắn, cho nên Phong Dục Vũ chính xác là như [hồ ly'> đội lốt người nhất.
"Yên tâm đi! Bố cục đã sắp sẵn đâu vào đấy. Chu Diệc Duy lúc này chính là đang mê luyến Lí Ngọc Uy, hơn nữa Lí Ngọc Hinh cũng vẫn như cũ ở tại Yên Liễu trang, cho nên hắn tạm thời sẽ không chú ý tới tình huống khác thường -- đương nhiên, ta cũng không để lộ rõ ràng đến vậy, mà bị hắn phát hiện". Phong Dục Vũ mím môi, lộ ra một nụ cười thật vô hại mê người.
Xem ra lần này Chu Diệc Duy nên lo sợ vì coi thường người khác của hắn mà phải trả giá thê thảm.
"Cần hỗ trợ khô
