Thần Nông thế gia đồng ý sẽ giúp ngươi rút châm .”
Tiểu Tiểu sợ run một chút, nháy nháy mắt. Cái này xem như chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu nhỉ. Cái chuyện “Mò kim đáy bể” hắn là không định nói cho nàng biết sao?
Liêm Chiêu cân nhắc, mở miệng nói, “Chỉ là, tông chủ sự vụ bận rộn, sợ là phải đợi mấy ngày nữa. Ngươi cứ theo ta về nhà trước đã, sau đó, ta lại đi mời tông chủ qua phủ.”
Tiểu Tiểu nở nụ cười. Hóa ra thật sự muốn gạt nàng sao. Không biết vì sao, nàng đột nhiên có chút cao hứng. Nàng chưa từng nghĩ tới, trên đời này, sẽ có người dè dặt cẩn trọng bận tâm đến cảm thụ của nàng như thế, cũng chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có người quý trọng tánh mạng nàng như thế.
Nhìn thấy nàng cười, Liêm Chiêu yên tâm.”Chúng ta khởi hành đi.”
“Nàng không thể đi theo ngươi.” Liêm Chiêu vừa dứt lời, Ôn Túc liền đi đến, nói.
Tiểu Tiểu thấy Ôn Túc, lập tức đứng dậy.
Liêm Chiêu quay đầu, nhíu mày nhìn hắn.”Vì sao?”
“Nàng là đệ tử của Đông Hải, nàng muốn đi đâu, ngươi phải hỏi qua tại hạ trước đã.” Ôn Túc nói đương nhiên.
Lời này vừa nói ra, không khí liền ngưng trọng vô cùng.
Ôn Túc đến gần vài bước, nói, “Liêm công tử không phải đã quên nói với sư điệt ta, Thần Nông tông chủ muốn thấy đủ ‘Tam Thi Thần Châm’ mới bằng lòng cứu người chứ? Ngươi biết rõ nàng trúng ‘Tôi Tuyết Ngân Mang’, Liêm gia cách xa ngàn dặm, đi tới sẽ hao phí thời gian. Chuyện tìm kiếm thần châm, lại càng không có khả năng thành công. Ngươi cố gắng giấu diếm, định làm gì hả?”
Liêm Chiêu giận dữ, cũng không phản bác. Hắn đi đến bên người Tiểu Tiểu, kéo nàng, “Chúng ta đi.”
Ôn Túc vươn tay, ngăn cản hai người. “Ta đã nói rồi, nàng là đệ tử Đông Hải, nàng muốn đi đâu phải hỏi ý kiến của ta!”
Liêm Chiêu ngước mắt, ánh mắt lạnh như băng.
Tiểu Tiểu đứng giữa vùng sát khí của hai người kia, sợ hãi mở miệng nói, “Cái kia… Ta, ta nơi nào đều không đi, ta muốn đi tìm ‘Tam Thi Thần Châm’!”
Lời này vừa nói ra, sát khí giữa hai người liền biến mất.
“Tiểu Tiểu…” Liêm Chiêu xoay người, có chút áy náy nhìn nàng, mở miệng.
“Nếu đã biết phương pháp cứu mạng, ta không thể không có đạo lý, cái gì cũng không làm. Ta muốn đi tìm thần châm!” Trong lòng Tiểu Tiểu tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng khẩu khí lại chí khí vô cùng.
“…” Liêm Chiêu không biết muốn nói gì.
“Không được hồ nháo.” Ôn Túc lạnh như băng phủ quyết.
Tiểu Tiểu lại không lùi bước, “Ta không hề hồ nháo. Sư thúc, ngươi để ta đi đi!”
“Chuyện tìm kiếm thần châm, là chuyện trọng đại. Không chỉ có ngươi, còn liên quan đến sinh tử của mười mấy đệ tử Đông Hải…” Ôn Túc nói, “Võ công của ngươi không tốt, không cần thêm phiền .”
Tiểu Tiểu ngẩn người, sau đó, nghiêm túc nói, “Tuy rằng võ công của ta kém, nhưng mà, thêm một người là thêm chút lực mà! Sư thúc, cho dù ngươi nói cái gì, ta nhất định phải đi!”
Ôn Túc nhìn nàng, hồi lâu, thở dài, “Cũng được, tùy ngươi đi.” Hắn ngược lại nhìn nhìn Liêm Chiêu, “Liêm công tử, ý của ngươi thì sao?”
Liêm Chiêu không để ý tới hắn, trực tiếp nói với Tiểu Tiểu, “Ngươi muốn làm gì, ta làm cùng ngươi là được.”
Trong ánh mắt Ôn Túc hàm chứa không vui, nhưng khẩu khí vẫn bình tĩnh như cũ, “Việc tìm châm, không nên chậm trễ. Thu thập đồ đạc, chúng ta khởi hành đi trấn trên.”
Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.
Tiểu Tiểu thở ra . Hoàn hảo hoàn hảo, nếu mà bọn họ đánh nhau thật, nàng đều không biết nên giúp ai mới tốt.
“Tiểu Tiểu…” Liêm Chiêu mở miệng, trong thanh âm tràn ngập ý xin lỗi, “Ta không phải muốn giấu diếm ngươi…”
Tiểu Tiểu khôi phục hồi tinh thần, nở nụ cười, “Ân, ta biết.”
Liêm Chiêu có chút kinh ngạc
Tiểu Tiểu vẫn cười như cũ, không nói cái gì nữa. Nàng đột nhiên cảm thấy, nếu mà trên đời có người quý trọng tánh mạng nàng như thế, chính nàng còn không quý trọng, thì thật không còn gì để nói. Đi “Mò kim đáy bể” tuy rằng chỉ là kế sách hòa giải của nàng, tuy nhiên, làm thật cũng không ngại a.
…….
Xuống khỏi núi nhỏ, xuyên qua thôn, đi về phía đông vài dặm, chính là thành trấn. Lúc mọi người tới nơi, đều vô cùng chật vật. Mấy ngày liền kịch chiến, hơn nữa nhiều người còn dư độc “Sinh xà cổ” trong cơ thể, tình huống tự nhiên không tốt. Đối lập với tình trạng mỏi mệt của đoàn người, là cảnh tượng náo nhiệt phi phàm của trấn trên.
Sau khi hỏi thăm người bên đường mới biết được, hóa ra là đại thọ bảy mươi của lão phu nhân “Tê Vũ sơ trang”. “Tê Vũ sơn trang” là nhà giàu của trấn này, riêng mỗi chuyện chúc thọ cũng phô trương kinh người. Nói đến “Tê Vũ sơn trang” này, Tiểu Tiểu tất nhiên biết. Nghiêm túc mà nói,, nó không phải một môn phái trên giang hồ, mà chính là thế gia về thủ công. Nhưng mà thế gia này tay nghề xuất chúng, từng sửa lại cung điện cho vương thất, cũng bởi vì vậy mà thanh danh đại chấn. Chỉ là, thanh danh này, còn chưa đủ để khiến Tiểu Tiểu đặt sâu vào trong đầu.
Mười mấy năm trước, Thích Hàm truyền nhân của Thích thị từng dùng một cây đao đổi với thiếu trang chủ của Tê Vũ sơn trang —— hiện tại đã là trang chủ —— Thiếp thất của Thẩm Trầm, năm đó là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, Diễm Cơ.
Cho tới nay, việc này đã trở thành chuyện xưa về “Tà