g chỉ có ba cái người sống, nàng, Triệu Nhan, Thẩm Diên… Loại tổ hợp này, rõ ràng là nam tử kia muốn thử nàng.
Nàng đang nghĩ như vậy, chợt nghe Thẩm Diên mở miệng, nói với nàng: “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Rốt cục thì ngươi là ai?”
Tiểu Tiểu nhìn Thẩm Diên, lại nhìn Triệu Nhan, nghĩ nghĩ, nói: “Vừa rồi không phải bọn họ đã nói rất rõ ràng sao? Ta là đồ nhi của ‘Quỷ Sư’, chính là môn hạ của Thần Tiêu phái. Bọn họ mang ta theo, là vì cùng một môn phái.”
“Hóa ra, ngươi thật sự cùng một môn phái với bọn họ. Ngươi căn bản không phải tỳ nữ, cũng không phải bắt đến, đúng không?” Vẻ mặt của Thẩm Diên đau đớn kịch liệt.
“Thẩm đại tiểu thư, đây là ngài chất vấn ta?” Tiểu Tiểu cười cười, nói, “Đúng, ta là kẻ lừa đảo, nhưng ta chưa từng giết người, so sánh với lệnh tôn, ta vẫn tốt hơn đó.”
Sắc mặt Thẩm Diên nháy mắt thay đổi.
Tiểu Tiểu đi đến cái sạp bên cạnh, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, giả vờ làm bộ dạng đang điều tức, không nói thêm điều gì.
Thẩm Diên trầm mặc một lát, mở miệng nói, “Vậy còn Lí đại ca? Chẳng lẽ hắn cũng là…”
Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy trong lòng lặng băng, làm sao bây giờ? Chẳng lẽ, lại phải kéo cả Liêm Chiêu xuống nước? Nàng đắn đo, đang định mở miệng, lại nghe thấy tiếng cười của Triệu Nhan.
“Ha ha a, Thẩm đại tiểu thư, ngươi thật là thú vị.” Triệu Nhan đi đến trước mặt Thẩm Diên, “ ‘Lí đại ca’? Người ngươi nói chẳng lẽ là công tử của Thần Tiễn Liêm gia, Liêm Chiêu?”
Thẩm Diên cả kinh, “Liêm Chiêu?”
Triệu Nhan mím môi, cười nói, “Thật sự là đáng cười, hóa ra, người bên cạnh ngươi ai ai cũng gạt ngươi. Từ nhỏ đến lớn, ngươi cũng chưa từng nghe được một câu thật lòng a?”
Thẩm Diên nhìn nàng, ánh mắt trở nên kiên định, nói, “Triệu cô nương, Thẩm Diên nhìn đời chưa sâu, bị người lừa gạt. Nhưng sai chính là ở chỗ đã đi lừa gạt người khác. Thẩm Diên ta dùng chân thành đối đãi với người khác, tự thấy không hề hổ thẹn. Ngươi là ngươi, ăn nói bừa bãi, đổi trắng thay đen, chẳng lẽ lại không hề thấy ngượng?”
“Ngượng?” Triệu Nhan nhẹ nhàng lặp lại, “Thẩm tiểu thư chẳng lẽ quên rồi. Nô tỳ ăn nói bừa bãi, đổi trắng thay đen, đều là vì che chở cho lệnh tôn đó chứ.”
Thẩm Diên nhìn Diễm Cơ nằm trên giường, nói, “Nếu không phải việc cha ta làm là vì muốn phục sinh cho lệnh đường, ngươi còn có thể che chở cho hắn sao?”
Triệu Nhan lắc đầu, nói, “ ‘Nếu’ là có ý gì? Thẩm tiểu thư cần gì phải đặt ra giả thiết này. Hiện tại, trong tâm lệnh tôn đều là sinh tử của gia mẫu, liều lĩnh làm bao nhiêu việc sái trái với thiên hạ, cũng là vì muốn phục sinh cho gia mẫu. Chẳng lẽ, ngươi ghen tị?”
Thẩm Diên nói, “Cần gì phải ghen tị? Cứ cho là lệnh đường có thể phục sinh, cũng chỉ có thể làm thiếp.”
Tươi cười của Triệu Nhan biến mất, ánh mắt trống rỗng khiến cho người ta lạnh lẽo, “Im miệng! Thẩm Diên, ngươi cho là ngươi là Thẩm gia đại tiểu thư thì giỏi lắm hay sao? Ta nói cho ngươi biết, nếu không phải nương ta bị cái tên thợ rèn vô liêm sỉ kia đổi đi, bằng trí tuệ và mĩ mạo của nương ta, đã ngồi lên được vị trí chính thất lâu rồi!” Trong khẩu khí của nàng mang theo cảm xúc không cam lòng và căm hận, “Thẩm Diên, tất cả những gì của ngươi hôm nay, vốn là thuộc về ta! Chờ nương ta phục sinh lại, ta nhất định sẽ lấy lại tất cả!”
Trong ánh mắt của Thẩm Diên mang theo khinh miệt, “Nếu như ngươi thèm muốn cái danh hào ‘Thẩm đại tiểu thư’ này, ta nhường cho ngươi cũng được. Chỉ là, ngươi hãy nhớ cho kỹ, lưới trời tuy thưa, nhưng ngày sau nhất định sẽ có báo ứng!”
“Báo ứng?” Triệu Nhan khẽ cười, “Ta bị bắt đến Tê Vũ sơn trang này, suýt nữa thân thể này bị dùng để dưỡng cổ. Ta mới là người bị hại, sao lại có báo ứng?”
Tiểu Tiểu đang vô cùng xấu hổ khi nghe cái đoạn tranh cãi gia tộc này, nhưng những lời này của Triệu Nhan, lại khiến nàng mở mắt ra, nghiêm túc nghĩ lại.
“Ta còn tưởng ngươi vốn đã cấu kết với bọn họ, hóa ra cũng là giống ta, thay đổi giữa chừng a.” Tiểu Tiểu mở miệng, mang theo ý cười thản nhiên, nói.
Triệu Nhan xoay người, nhìn nàng, “Cũng may mà ta bị bắt đến đây, mới có thể gặp được nương ta. Tả cô nương không phải cũng giống vậy sao, chuyện tới bây giờ, lợi nhiều hơn hại nhỉ.”
Tiểu Tiểu cười, “Cũng vậy thôi.” Tiểu Tiểu cẩn thận nghĩ lại, tính ra lợi ích đạt được cũng tương đối nhiều hơn, không phải sao, ngay cả ngân châm trong cổ tay cũng lấy ra rồi. Tuy nhiên, có một số việc, cũng không phải cứ có lợi là có thể từ bỏ.
“Chỉ tiếc, Tả cô nương, người ngươi tân tân khổ khổ cứu ra, chỉ sợ cũng không sống được lâu.” Triệu Nhan tiếp tục nói, “Ngụy công tử bọn họ lần này đi, chỉ sợ cũng là muốn giết người diệt khẩu.”
Tiểu Tiểu thở dài, “Sinh tử do mệnh, chuyện này cũng không còn cách nào khác. Thiên hạ này có ai ngốc đến mức làm kẻ địch của Thần Tiêu phái chứ?”
“Kẻ thức thời làm trang tuấn kiệt.” Triệu Nhan nói, “So với câu này, ta càng muốn tán thưởng Tả cô nương mọi việc đều thuận lợi nha.”
Ngữ khí Triệu Nhan bình thản, nhưng Tiểu Tiểu nghe ra được địch ý trong đó. Tiểu Tiểu cười cười, nói, “Mọi việc thuận lợi? Ha ha, làm sao ngươi biết, tất cả mọi thứ này đều do một tay ta sắp đặt chứ?… Ng