Đỗ Lôi Ty cười nói: “Lúc này mắt anh mới chớp, rõ ràng là gạt em!”
“Anh…”
Liêm Tuấn bỗng không nói nữa.
Anh
không nói, Đỗ Lôi Ty cũng im lặng, cô dựa vào vai sếp tổng, tiếp tục đếm sao.
“Một
trăm sáu mươi bảy, một trăm sáu mươi tám, một trăm sáu mươi chín…”
“Thực
ra anh…” Liêm Tuấn đột nhiên lên tiếng.
“Không
ổn, em buồn ngủ quá.” Đỗ Lôi Ty ngáp một cái.
“Anh…”
“Emtí,
chúc ngủ ngon.”
Sau đó,
Đỗ Lôi Ti nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Đôi mắt
sáng rỡ bị che khuất, ánh sao ngập trời chiếu trên bộ váy cưới trắng của cô,
đẹp đến nỗi khiến người ta có phần ngạt thở.
Ngủ một
giấc đến khi trời sáng hẳn, Đỗ Lôi Ty dụi dụi vào gối đầu, lại vỗ vỗ gối ôm,
sau đó nhắm mắt thoải mái chép chép miệng.
Gối hôm
nay hơi cứng, nhưng cũng khá đàn hồi.
Gối ôm
hôm nay hơi to, nhưng vẫn khá là ấm.
Hôm nay
…
“Á!”
Tiếng
hét như giết heo vang dội, khiến Liêm Tuấn đang say ngủ phải tỉnh giấc, sau đó
anh nhìn thấy Đỗ Lôi Ty đang khiếp đảm ôm lấy anh, khóe môi còn dính nước dãi.
Môi anh
bất giác cong lên: “Tỉnh rồi à ?”
“Chưa
tỉnh, chưa tỉnh…” Sếp tổng đại nhân đang cười! Đỗ Lôi Ty nuốt nước bọt, bắt đầu
tự thôi miên. “Đây là mơ, đây là mơ, đây chắc chắn là mơ…”
“Em
đang nói gì vậy?” Giọng nói vô cùng chân thực của Liêm Tuấn lại vang lên bên
tai.
Trời
xanh ơi, đất dày ơi, tại sao sếp tổng lại ngay cả trong mơ cũng không buông tha
cô? “Đây là mơ, đây là mơ…” Đỗ Lôi Ty lẩm nhẩm không ngừng, sau đó nhắm luôn
mắt, tiếp tục ngủ.
Cô tin
chắc, lúc mở mắt lần nữa thì ác mộng sẽ kết thúc.
Thế
nhưng, một bàn tay lớn bỗng đặt lên đầu cô, hơi ấm từ đỉnh đầu lan xuống, chân
thực đến bất ngờ.
Ác mộng
này liệu có quá chân thực không?
Đỗ Lôi
Ty bỗng có cảm giác như bị sét đánh, lẽ nào hôm qua…
Cô m
mắt, thấy sếp tổng đang mỉm cười thì yếu ớt mở miệng: “Em … có phải là đang nằm
mơ không?”
Liêm
Tuấn lắc đầu, tiếp đó lại một nụ cười.
Ầm…
Tâm hồn
nhỏ nhoi yếu ớt của Đỗ Lôi Ty không chịu nổi cú shock lớn như thế, đã sụp đổ!
Trời ơi!
Hôm qua cô đã làm chuyện gì đáng hổ thẹn với sếp tổng đại nhân rồi? Mà anh lại
cười! Anh phải tức giận đến độ phải cười! Mấy hôm ở cạnh sếp tổng, Đỗ Lôi Ty
cảm nhận sâu sắc rằng, nụ cười này rất kỳ dị, rất nguy hiểm, rất có màu âm mưu
nào đó.
Thế là,
cô nhích hẳn ra khỏi Liêm Tuấn, co rúc vào một góc trong xe, khoát tay lia lịa:
“Em.. em không cố ý ôm anh… em em em tối qua say rồi…”
“Say
à?” Liêm Tuấn sững người, nụ cười cứng lại.
Đỗ Lôi
Ty chỉ tay lên trời làm ra vẻ đang thề: “Em không lừa anh, hôm qua thật sự là
em say, không nhớ gì hết. Nếu… nếu em có làm gì, nói gì, xin anh đừng nhớ…” Sếp
tổng xin đừng thù dai nhé! Đỗ Lôi Ty ra sức cầu nguyện trong bụng.
Thế
nhưng, sắc mặt sếp tổng đại nhân vẫn sa sầm không cách nào cứu vãn được, đồng
thời nặng nề đến độ đáng sợ.
Đỗ Lôi
Ty sắp khóc rồi, thấy ấm ức vô cùng, “Anh đừng giận, hôm… hôm qua có phải em
muốn uống nhiều đâu…”
“…”
“Nhiều
nhất là… nhiều nhất là… lần sau em không uống say nữa…”
Sếp
tổng đại nhân cuối cùng bùng nổ: “Em còn muốn có lần sau?”
Đừng
mơ!
Hiện
thực tàn khốc lại lần nữa chứng minh: Phản kháng là ngắn ngủi, bị đè nén mới là
con đường cơ bản kiên trì trăm năm không lung lay. Đỗ Lôi Ty đáng thương sau
khi trải qua phút biến đổi ngắn ngủi, cuối cùng đã bị đẩy về phía vực sâu bị
chèn ép triệt để.
Vẫn là
chiếc xe mui trần màu trắng cao cấp đến độ không biết được tên ấy, chở theo sếp
tổng đại nhân đang giận dữ và cô dâu của anh về nhà.
Vừa đến
cửa nhà, nghe tiếng xe gầm rú, ông bà Đỗ đã đứng đón sẵn ở cửa.
“Ông
xem thanh niên bây giờ kìa!” Bà Đỗ kéo tay ông Đỗ, vẻ mặt ngưỡng mộ, “Xem hai
đứa nó tràn trề sức lực, mặc đồ cưới cả đêm không về! Ông nó à, bao giờ ông
cũng đưa tôi đi hóng gió, làm cuộc hành trình hai người lãng mạn như thế chứ?
“Ừ.”
Ông Đỗ gật gù, “Đợi tôi về bơm căng xe đạp rồi đưa bà đến phố Tây ăn đậu hủ
thối.”
“… Có
thể đổi sang xe đạp điện không?”
“Vợ à,
bây giờ khủng hoảng tiền tệ, buổi tối đi xe điện ra ngoài rất dễ bị cướp!”
“Được
rồi, vậy thì xe đạp nhé.”
-_- | |
|
Lúc ấy
Đỗ Lôi Ty đã lừ đừ uể oải bước xuống xe, thấy bố mẹ vẻ mặt hào hứng thì tâm
trạng càng tồi tệ.
“Bố,
mẹ…” Cô mệt mỏi gọi.
Tiếng
gọi ấy khiến bà Đỗ hớn hở.
Ôi
chao! Con bé này tối qua nhất định là mệt chết đây, con rể cũng thật là, hai
đứa sau này còn nhiều thời gian, hà tất phải gấp rút như thế? Nhưng nói cho
cùng thì trẻ tuổi thật là tốt!
Thế là
bà Đỗ không những không trách móc con gái không biết lễ phép, mà còn kéo tay cô
thì thầm hỏi thăm: “Con gái, mệt quá phải không? Mau vào nhà ăn sáng, đừng để
bụng đói.”
Đỗ Lôi
Ty bỗng cảm động vô cùng, quả nhiên vẫn là mẹ yêu con gái nhất! Sếp tổng đại
nhân cũng đang cười rất vui vẻ với bố mẹ cô, xem ra sự thân mật của mọi người
đã hiện rõ.
“Con
gái, bố con và mẹ hôm nay định về nhà.”
“Hả?”
Đỗ Lôi Ty đang nghĩ ngợi lung tung bỗng sững sờ, “Sao bố mẹ về sớm thế?”
“Ừ.” Bà
Đỗ gật đầu, “Bố con và mẹ đều xin phép cơ quan đến đây, về sớm còn đi làm, hơn
nữa hai đứa mới kết hôn, hai ông bà già này không tiện, cứ về t