Tình à, con với Học Văn…”
……
“Thôi.” Tả Phán Tình chịu không nổi: “Ba, mẹ, đừng có nói tới anh ta nữa được không, bố mẹ đi Bắc Đô có vui không ạ?”
“Đương nhiên là vui rồi.” Ôn Tuyết Phượng cười nói: “Có ông bà thông gia tốt như thế sao lại không vui chứ, con không cần lo cho chúng ta đâu, nói chuyện của con đi.”
“Điện thoại cho con thì Học Văn nghe máy, hai đứa…”
“Mẹ.” Tả Phán Tình ngồi không yên: “Con mệt rồi, con đi ngủ đây.”
“Ngủ cái gì? Học Văn sắp đến rồi.” Tả Chính Cương vừa nói, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi. Ôn Tuyết Phượng chạy ra mở cửa.
“Học Văn, vừa nhắc đến cháu là cháu đến liền.”
“Chào chú, chào dì.” Cố Học Văn lễ phép nói, ánh mắt ngước nhìn Tả Phán Tình đang ngồi trên sofa trợn ngược mắt, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc, anh bước đến phía bên trái của Tả Phán Tình, ngồi xuống:
“Còn giận hả?”
“Tránh ra.” Tả Phán Tình cứ nhìn thấy mặt anh là lại nổi cơn giận: “Anh tránh xa tôi ra một chút.”
“Túi xách của em này.” Cố Học Văn không so đo với cô, đem túi để lên tay cô, Tả Phán Tình không them cầm lấy, vươn tay chỉ thẳng ra cửa: “Đem đồ tới rồi thì mời anh về, không tiễn.”
“Phán Tình?” Ôn Tuyết Phượng khẽ gắt: “Cái con bé này, sao lại gắt gỏng với cậu ấy vậy hả?”
“Dì ơi, dì đừng mắng cô ấy.” Cố Học Văn bênh vực Tả Phán Tình: “Tại con không tốt, vừa rồi Phán Tình muốn con tới đón, nhưng mà ở cơ quan có việc gấp nên con…”
Nửa câu sau, anh không nói.
“Phán Tình.” Tả Chính Cương lên tiếng: “Con cũng quá nhỏ mọn rồi đó. Học Văn dù sao cũng là cấp trên, phải làm gương cho mọi người. Con chờ một chút thì có sao đâu!”
“Con không có!” Tả Phán Tình hôm nay mới hiểu sâu sắc câu tục ngữ “đổi trắng thay đen”: “Cố Học Văn, anh nói bậy, rõ ràng là anh…”
Cưỡng hôn tôi. Ba chữ đơn giản kia, Tả Phán Tình không thể nào mà nói nên lời. Cô tức giận đứng vụt lên: “Tôi ghét anh.”
Hết chương 67 Edit :Minh mập
Beta : Phong Vũ
“Không liên quan đến cháu.” Tả Chính Cương biết con gái mình tính tình rất ngang bướng: “Là cô chú dạy con không nghiêm.”
“Cháu quen rồi ạ!” Cố Học Văn đỡ lời, rồi lái ngay sang chuyện khác: “Cô chú sao không ở lại Bắc Đô thêm mấy ngày nữa ạ?”
“Không sao, những chỗ muốn đi đều đã đi hết cả rồi.” Ôn Tuyết Phượng cùng Tả
Chính Cương ngồi đối diện nhau nhưng ánh mắt đều hướng vê phía Cố Học
Văn: “Học Văn, cô chú biết cháu là người tốt, tính Phán Tình có chút tùy hứng, về sau con phải bao dung nó nhiều hơn rồi.”
“Không sao đâu ạ” Cố Học Văn lắc lắc đầu: “Cô ấy như vậy rất tốt, lúc nào cũng phấn chấn tinh thần ạ!”
Tả Chính Cương nhìn bộ dáng Cố Học Văn không giống như đang nói dối, nhẹ
nhàng thở ra, ông giục Ôn Tuyết Phượng đi nấu cơm, còn ông ngồi chơi cờ
với Học Văn.
Trong phỏng, Tả Phán Tình sốt ruột đi qua đi lại, cô đang nghĩ phải chỉnh Cố Học Văn như thế nào. Lúc đầu suy nghĩ mãi mà
chẳng ra kế gì, đầu lưỡi thì đau, trong lòng lại không thoải mái, còn
miệng thì đang sưng. Trịnh Thất Muội liếc mắt một cái đã nhìn ra. Ba mẹ
lại không thèm quan tâm, trong mắt lúc nào cũng chỉ có Cố Học Văn…
Không được, không thể cho qua dễ dàng như vậy được. Ra khỏi phòng, cô thấy Cố Học Văn đang ngồi ở phòng khách chơi cờ với ba mình. Oán giận trừng mắt với anh, cô đi vào nhà vệ sinh, đứng trước gương, nói lẩm bẩm một mình: “Ghê tởm, dối trá, vô sỉ. Cố Học Văn, anh chính là một tên lưu manh
khốn nạn.”
Cô cứ nhỏ giọng mắng mà vẫn không thấy đủ, hai mắt Tả Phán Tình đảo quanh toilet mất vòng, cuối cùng mắt cô sáng lên.
Ha ha ha, cô tự cười trong gương.
“Ba ba, làm sao bây giờ.” Bước ra khỏi toilet, Tả Phán Tình liền chạy đến chỗ hai người đang chơi cờ, bày ra bộ dạng bối rối.
“Làm sao vậy? Cứ hấp ta hấp tấp”
Tả Chính Cương đang nghĩ đến nước tiếp theo nên đi như thế nào, Tả Phán Tình liền chỉ vào nhà vệ sinh: “Ba, bồn cầu tắc rồi.”
“Uh.” Tả Chính Cương buông quân cờ trong tay ra: “Chú đi thông một chút.”
“Không cần.” Tả Phán Tình nhanh tay giữ chặt tay ba mình: “Ba mới về mà, còn mệt, làm sao làm được, để Học Văn giúp cho.”
Hai tiếng “Học văn” vang lên nghe vô cùng thân thiết, Cố Học Văn đang ngồi
đối diện bất động, nhưng anh nhìn thấy trên mặt Tả Phán Tình có lúm đồng tiền.
“Cái này làm sao mà được.” Tả Chính Cương từ chối ngay: “Nếu không để ba gọi điện kêu người ta tới sửa.”
“Thôi mà ba.” Tả Phán Tình lại đè tay Tả Chính Cương, buộc ông ngồi xuống.
“Gọi người sẽ tốn tiền.” Tả Phán Tình làm bộ tiếc của, ánh mắt cô lại đảo
qua chỗ Cố Học Văn: “Để Học Văn làm đi ba, anh ấy làm được mà.”
“Phán Tình.” Tả Chính lên giọng: “Đừng có quậy nữa, làm sao để Học Văn đi thông bồn câu được?”
“Sao lại không thể ạ?” Tả Phán Tình nhìn Cố Học Văn: “Anh ấy trước kia từng ở trong quân đội mà, có cái gì mà chưa làm qua, thông bồn cầu chỉ là
chuyện nhỏ.”
Đang hăng say nói, Tả Phán Tình bỗng bước qua chỗ Cố Học Văn, ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu: “Honey, anh sẽ không làm em
thất vọng đúng không?”
Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, trong mắt có vài phần giảo hoạt, thêm vài phần khiêu khích. Cố Học Văn ngồi bất
động, tay cô hơi dùng sức kéo, lôi Cố Học Văn đứng dậy.
“Đi thôi. Tuy r
