XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325195

Bình chọn: 7.00/10/519 lượt.

đoán, có liên quan đến vị hôn phu của cậu? Cũng có liên quan đến tên cảnh sát xấu xa kia đúng không?”

Hết chương 65 Edit :Minh mập

Beta : Phong Vũ

“Đúng là chỉ có cậu hiểu mình!”

“No no no no. Không phải mình hiểu cậu.” Trịnh Thất Muội nhìn dáng vẻ “tự

mình đa tình” của cô: “Mà là gần đây, việc có thể làm cho cậu phiền não

hình như chỉ có mỗi anh ta thôi.”

Tả Phán Tình buồn bực, bắt đầu kể tội Cố Học Văn: “Cậu biết không? Anh ta…”

“Anh ta hôn cậu.”

“Sao cậu biết?” Tả Phán Tình ngạc nhiên mở to đôi mắt.Vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

“Please.” Trịnh Thất Muội giở giọng xem thường, tuyệt đối không sợ tổn hại đến

hình tượng thục nữ của mình: “Cậu nhìn miệng cậu xem, sưng vù như vậy

rồi, ai nhìn mà chả biết việc gì đã xảy ra.”

“……” Tả Phán Tình

xấu hổ, nhanh chóng chạy đến trước gương, lúc này mới phát hiện môi cô

vừa đỏ vừa sưng, hé miệng nhìn nhìn, đầu lưỡi hình như bị rách một chút. Chả trách khi nói chuyện lại đau như vậy. Tên cảnh sát chết tiệt, nếu

không phải anh ta mút đầu lưỡi cô, thì cô đã cắn được lưỡi của anh ta

rồi.

Nhìn một chút nữa rồi quay lại sofa, toàn bộ tâm tình của Tả Phán Tình lúc này chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung: Buồn Bực.

“Sao? Kỹ thuật hôn của anh ta “cùi bắp” quá hả? Trịnh Thất Muội quan sát sắc mặt cô “Anh ta không làm cậu hài lòng hả?”

“Cậu nói tậm bậy cái gì vậy?” Tả Phán Tình liếc cô một cái: “Cậu nghĩ rằng mình và cậu là sắc nữ hả?”

“Thì ra là kỹ thuật của anh ta rất điêu luyện. Cậu bị anh ta hôn đến đầu óc

choáng váng tìm không ra phương hướng, sau đó cậu đã quyết định lấy thân báo đáp chứ gì?”

“Xí.” Tả Phán Tình sởn gai ốc: “Này nói cho mà

biết nhé mình thà đi làm ni cô chứ không thèm ở chung với cái loại người như anh ta đâu nhá.”

Trịnh Thất Muội đang định nói gì đó thì

điện thoại reo, cầm lên xem, rồi liếc mắt sang bên Tả Phán Tình, lấy di

động giơ ra trước mặt cô.

Màn hình di động đang nhấp nháy hình của Tả Phán Tình, cô vươn tay lấy điện thoại.

“Cố Học Văn, anh muốn gì hả?”

Anh ta lấy điện thoại của mình gọi lung tung như vậy là có ý gì đây?

“Chẳng muốn gì cả. Bố mẹ em về rồi, có chuyện gì thì tối cũng phải về ăn cơm.”

“Anh….” Tả Phán Tình bực bội: “Sao anh lại lấy điện thoại của tôi gọi? Còn nữa, anh có nói lung tung gì với bố mẹ tôi không đấy? Anh….”

“Em đang ở đâu, tôi tới đón.”

Đang nói bị cắt ngang. Tả Phán Tình không thèm khách khí nói: “Ai muốn anh

tới đón, anh tìm ngay túi xách đem về nhà cho tôi. Có nghe thấy không?”

Bên kia trầm mặc, đang lúc Tả Phán Tình sốt ruột muốn nói lại thì Cố Học

Văn lên tiếng: “Bố mẹ em bảo tôi đến nhà em ăn cơm. Tôi đã đồng ý rồi.”

“Cái gì?” Tả Phán Tình tức giận: “Ai cho anh đồng ý hả? Ai muốn cùng với anh về nhà ăn cơm? Tôi nói cho anh biết, anh không được đi, không được đi,

có nghe thấy không?”

Không đợi cô hét xong, điện thoại đã kêu “tút tút tút”, Cố Học Văn đã cúp điện thoại.

“AAA.” Tả Phán Tình hét lên: “ Đồ khốn nạn, đồ xấu xa.”

“Lại sao nữa vậy? Anh ta xuất chiêu nào nữa hả?”

Trịnh Thất Muội nhìn dáng vẻ Tả Phán Tình đang phát điên, cô nàng đối với tên đàn ông kia thật là tâm phục khẩu phục. Cá tính Tả Phán Tình có thẳng

thắn một chút, tình tình có hơn nóng nảy một chút, nhưng tuyệt đối không phải là người thích gây chuyện.

Có thể là cho cô tức giận như vậy, tên đàn ông kia đúng là cao thủ

“Thất Thất…” Tả Phán Tình buồn bực, ôm cánh tay của Trịnh Thất Muội, bày ra

bộ dạng như thiên thạch sắp đâm vào trái đất: “Cái tên cảnh sát thúi kia muốn về nhà tớ ăn cơm.”

“Vậy thì đi đi.” Trịnh Thất Muội nhìn cô: “Đó là nhà cậu, là địa bàn của cậu. Cậu sợ anh ta sao?”

Hết chương 66 Edit :Minh mập

Beta : Phong Vũ

Tả Phán Tình ngồi thẳng dậy, hai mắt trừng Trịnh Thất Muội: “Ai nói mình sợ anh ta? Mình chỉ không muốn nhìn thấy cái bản mặt của anh ta thôi.”

“Không sợ thì về đi.” Trịnh Thất Muội không sợ chết khiêu khích: “Nhưng tuyệt đối đừng có thua đó nhá. Vậy thì mất mặt lắm đó!”

“Cậu chống mắt lên mà xem. Mình sẽ không thua đâu.” Tả Phán Tình đứng dậy, rất nhanh quay đầu lại cười với Trịnh Thất Muội rồi vươn tay: “Cho tớ ít tiền.”

“Cậu là cướp sao?” Thất Muội một bên đưa tiền một bên oán giận: “Tớ là ngân hàng của cậu đấy hả?”

“Cậu làm sao mà có năng lực lớn như vậy.” Phán Tình vỗ vỗ bả vai cô bạn thân: “Cùng lắm thì cậu là cái túi đựng tiền nho nhỏ của mình thôi.”

“Tả Phán Tình.” Trịnh Thất Muội liếc cô, Tả Phán Tình mặc kệ, tiêu sái phất phất tay: “Mình đi nha, chờ tin tốt của mình J”

Cô tuyệt đối phải trả lại mối hận ngày hôm nay.

“Con nhỏ này, thật là.” Trịnh Thất Muội nhìn thấy cô lên xe, kì thật cô muốn gặp tên cảnh sát trong truyền thuyết kia một lần. Có thể bức Tả Phán Tình thành như vậy, quả không đơn giản.

…………………………………

Tả Phán Tình cứ như thế nổi giận đùng đùng. Về đến nhà còn chưa kịp hỏi bố mẹ đi Bắc Đô du lịch có vui không, thì Ôn Phượng Tuyết và Tả Chính Cương đã vui mừng hớn hở, người bên phải người bên trái kéo cô ngồi xuống.

“Phán Tình à, lúc nãy con với Học Văn đi với nhau hả?”

“Phán Tình à, mấy ngày nay tình cảm của hai đứa phát triển đến đâu rồi?”

“Phán