iệt đáng chết . . . . . .
Tiểu não của Đoan Mộc Mộc xoay tròn thật nhanh, liền nghe thấy Lãnh An Thần
mở miệng, "Nếu như tôi thắng, từ giờ về sau anh cách vợ tôi xa một chút, cách xa được bao nhiêu thì xa bấy nhiêu."
Ing?
Đoan Mộc Mộc ngồi một bên rối loạn, có chút không dám tin nhìn về phía Lãnh An Thần, anh đây là đồng ý sao?
Mặc dù cô không hiểu chai rượu kia có bao nhiêu dục tính, nhưng cô đã từng
đọc trong tiểu thuyết, nghe nói khi đàn ông uống loại rượu này, nếu như
không có người phụ nữ làm thuốc giải thì sẽ bị hành hạ đến chết .
"Không thành vấn đề, Lãnh Thiếu, xin mời?" Hồ Tiểu Liệt đẩy ly rượu tới trước, trong lúc Lãnh An Thần bưng ly rượu lên, anh lại nói, "Ba giờ rất khó
nhịn, tôi sẽ tìm mấy người phụ nữ tới giúp vui cho Lãnh Thiếu."
"Hồ Tiểu Liệt." Đoan Mộc Mộc hét lên, muốn ngăn lại.
Cái này căn bản là anh ta cố ý muốn hành hạ Lãnh An Thần, cho anh uống xuân dược, sau đó sẽ cho mấy người phụ nữ ngồi trước mặt anh, mà quy tắc trò chơi vẫn không thể đụng vào những người phụ nữ kia, như vậy so việc ném thức ăn ngon trước mặt một con sói, nhưng những thức ăn này trộn lẫn
thuốc kịch độc, nếu ăn vào sẽ bị độc chết, không ăn thì đói chết.
Cái tên Hồ Tiểu Liệt này thật là độc ác a?
"Được!" Giọng nói của Lãnh An Thần vang lên trong căn phòng yên tĩnh, chỉ đơn
giản có một chữ, nhưng mà lại như một cái chùy nặng, ngay lập tức hung
hăng đập vào trong lòng của Đoan Mộc Mộc.
"Lãnh An Thần." Đoan Mộc Mộc không ngừng lên tiếng.
Sao anh lại đồng ý? Anh chán ghét cô như thế, dù cô có chết, anh cũng không nhúng tay mới đúng.
Lãnh An Thần nhếch môi nhìn về phía cô cười cười, phảng phất như đọc được
tâm tư của cô, hài hước lên tiếng, "Bà xã, anh đồng ý cùng anh ta đánh
cuộc, nhưng cũng không nhất định muốn thắng, chẳng lẽ bà xã đã quên mất
buổi sáng ở phòng làm việc của anh. . . . . ."
Trước mắt thoáng
qua hình ảnh buổi sáng anh và cô gái Lăng Như ý bộ phận PR dây dưa một
màn, lòng của cô trầm xuống, sự rung động trước đó bởi vì anh đồng ý
đánh cuộc dường như đã kết lại thành băng, càng thêm chìm nhanh chóng.
Thì ra anh đồng ý cùng Hồ Tiểu Liệt đánh cuộc không phải bởi vì cô, có lẽ anh chỉ là ưa thích loại đồ uống này mà thôi.
"Hồ thiếu tính thời gian đi." Ánh mắt Lãnh An Thần xẹt qua Đoan Mộc Mộc,
tròng mắt đen y như kim cương thoáng qua một tia u ám, chỉ thấy đầu anh
ngẩng lên, cái cổ thon dài kéo về phía sau tạo ra một đường cong đẹp
mắt, mà chất lỏng màu vàng trong vắt đã rơi vào trong miệng của anh . . . . . .
"Hồ thiếu tốt nhất nói chuyện giữ lời, nếu không. . . . .
." Lãnh An Thần cười lạnh một tiếng, bàn tay nắm cái ly buông lỏng,
chiếc ly thủy tinh rơi xuống tấm thảm trên mặt đất, cô độc an tĩnh nằm ở đó.
Nửa giờ trôi qua, Đoan Mộc Mộc rõ ràng thấy trên trán Lãnh
An Thần có một tầng mồ hôi mịn lộ ra, áo khoác trên người của anh cũng
bị cởi xuống mắc vào một góc ghế sa lon.
Dược lực phát tác sao?
Trong lòng của cô như bị buộc chặt, nhưng cô vừa mới động, thân thể liền bị
Hồ Tiểu Liệt đè lại, "Em tới giúp một tay cũng được, nhưng coi như là
anh ta thua, vậy em liền thuộc về anh?"
"Hồ Tiểu Liệt." Đoan Mộc Mộc giãy giụa, "Gả cho anh ấy là do tôi đơn phương đồng ý, không liên quan đến chuyện của anh."
Thân thể Lãnh An Thần đã nóng ran, ngước mắt nhìn sang, tâm tình bị đè nén
bên trong cuồn cuộn, nhưng anh cố gắng khiến mình phải bình tĩnh, "Bà
xã, chuyện kết hôn đều là em tình anh nguyện, nào có đơn phương, em còn
tưởng đây là xã hội phong kiến ba ngàn năm trước sao?" Nói tự nhiên như
vậy, giống như bọn họ thật là một cặp tình nhân yêu nhau say đắm.
Tầng mồ hôi hột đọng lại trên trán anh càng ngày càng nhiều, cuối cùng hợp
thành một dòng trượt xuống, lướt qua gương mặt tuấn mỹ của anh, hơi dừng lại ở dưới cằm, cuối cùng rơi xuống vỡ vụn.
Chưa từng có cảm
giác thời gian lại dài như lúc này, một giây giống như một thế kỷ, cơ
thể Lãnh An Thần giống như có ngàn vạn con côn trùng đang cắn, gần như
muốn cắn nuốt cả người anh, quần áo trên người cởi hết chỉ còn lại áo sơ mi, cổ áo mở ra một nửa, chiếc quần vốn bằng phẳng cũng bởi vì khó chịu mà xuất hiện nếp nhăn rất khó coi, nếu tiếp tục như vậy nữa, anh thật
sự sẽ điên mất.
"Cảm giác của Lãnh Thiếu còn rất dài, hay là kêu
mấy cô tới giúp vui cho anh đi." Hồ Tiểu Liệt nhấn vào điện thoại trong
phòng, chỉ trong chốc lát liền nhìn thấy ba người phụ nữ đi vào, trên
người chỉ khoác một tấm lụa mỏng, áo lót bên trong trong suốt có thể
nhìn thấy được mọi thứ.
Họ hướng Lãnh An Thần ép tới, cực kỳ giống hình ảnh hồ ly tinh thấy Đường Tăng trên TV.
"Ai có thể khiến Lãnh Thiếu muốn, tối nay tiền trả gấp đôi, " Hồ Tiểu Liệt
chỉ sợ thiên hạ không loạn lại đưa ra lợi ích, chỉ thấy ba người phụ nữ
hận không thể tiến lên lột sạch Lãnh An Thần ra.
"Dừng tay!" Đoan Mộc Mộc không nhìn nổi, nhưng ba người phụ nữ căn bản không nghe cô,
thậm chí có cô đã xông thẳng tới giữa hai chân của Lãnh An Thần.
"Hồ Tiểu Liệt, anh còn đùa như thế, cho dù anh thắng, tôi cũng sẽ không
theo anh." Đoan Mộc Mộc nổi đóa, chuyện này căn bả
