mắt máu đã rỉ ra khe hở, nhuộm đỏ ngón tay trắng muốt của cô.
Đau đớn khiến khát vọng đang kêu gào bên trong thân thể Lãnh An Thần giảm
xuống, anh thở hổn hển, nhìn về phía Hồ Tiểu Liệt, "Tôi sẽ không thua,
tuyệt đối sẽ không thua." Nói xong, liền nhắm mắt lại, những lời này
cộng với máu đang chảy rất nhiều từ vết thương hình như đã tiêu hao hết
toàn bộ sức lực của anh.
"Hồ Tiểu Liệt, tôi cầu xin anh không cần chơi nữa, cứ tiếp tục như vậy sẽ làm chết một mạng người." Đoan Mộc Mộc khóc, nước mắt trong suốt theo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô
chảy xuống.
Cảnh tượng như vậy cũng là ngoài ý muốn của Hồ Tiểu
Liệt, anh không ngờ một người đàn ông như Lãnh An Thần lại có thể vì
Đoan Mộc Mộc mà tình nguyện thương tổn chính mình, cũng không chịu đụng
vào người phụ nữ khác.
Anh chợt có chút hoài nghi những tin đồn trước kia rốt cuộc là thật hay giả?
"Không được cầu xin anh ta." Lãnh An Thần phát ra tiếng nói yếu ớt ngăn lại, một tay bám vào vai Đoan Mộc Mộc.
"Không cầu xin anh ta, anh sẽ chết." Đoan Mộc Mộc rống anh, nước mắt lã chã rơi xuống.
Lãnh An Thần mở mắt, con người đã từng như lưu ly giờ phút này ảm đạm không
chút ánh sáng, giống như là hai cái giếng cạn, thế nhưng lúc này lại
nhìn chăm chú nhìn cô.
Cô khóc sao? Ở trong ký ức của anh nước
mắt của cô giống như kim cương trân quý, không ngờ có một ngày, nước mắt của cô cũng vì anh mà chảy?
Chợt, vết thương trên người còn có
thân thể khó chịu lập tức tiêu tán rất nhiều, anh hít sâu, đáng giận tức vẫn là rất yếu đuối, "Không, cần, cầu xin, anh ta. . . . . ."
Nói xong, ngẹo đầu, cả người không còn sức lực ngã vào trong ngực của cô.
"Lãnh An Thần, Lãnh An Thần . . . . . ."
Nhưng bất luận cô gọi thế nào, anh cũng không có trả lời, loại cảm giác này
khiến cô nhớ tới người cha mới vứt bỏ cô đi. . . . . .
Không...không được?
Cô không muốn anh chết?
Bây giờ ngoại trừ anh ra, cô không còn người thân nào. . . . . .
"Lãnh An Thần, anh không được chết, không được chết. . . . . ." Cô ôm anh, ôm thật chặt.
Giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện ra mình sợ anh chết đến như thế,
thậm chí không biết từ lúc nào đã xem anh như người thân của mình, ngoại trừ cha, thì anh là người duy nhất có thể dựa vào.
Hồ Tiểu Liệt ngơ ngác nhìn một màn này, lúc đầu khiếp sợ sau là đau đớn, anh cho là
Đoan Mộc Mộc chỉ là ham tiền tài mà gả cho Lãnh An Thần, nhưng khi nhìn
thấy hình ảnh sống chết gắn bó như vậy, anh đã hiểu.
Cô yêu Lãnh An Thần.
Về phần Lãnh An Thần đối với cô vậy càng không cần nói, một người đàn ông
nếu như không yêu, hoàn toàn không sẽ vì cô mà thương tổn tới mình.
Mặc dù vẫn chưa tới ba giờ, nhưng Hồ Tiểu Liệt biết trận đánh cuộc này anh đã thua, hơn nữa anh biết dù là đánh cuộc đến Ngày Tận Thế, anh cũng
không có cơ hội thắng.
"Anh ta không có chết." Hồ Tiểu Liệt nhìn người phụ nữ khóc đến rối tinh rối mù, mở miệng nhẹ giọng.
"Nếu như không muốn anh ta chết, thì cứu anh ấy đi, hoặc tìm cho anh ta một
người phụ nữ." Cuối cùng Hồ Tiểu Liệt quyến luyến nhìn Đoan Mộc Mộc một
cái, bỏ lại một câu nói như vậy, rồi rời đi.
Anh không chết, không chết. . . . . .
Đoan Mộc Mộc lau nước mắt, lắc lắc người đàn ông trong ngực, "Lãnh An Thần,
anh không chết, tỉnh lại đi a, anh đừng làm em sợ. . . . . . Lãnh An
Thần, anh mở mắt. . . . . ."
Không có tiếng trả lời, chỉ có âm
thanh máu chảy không tiếng động rỉ qua tay của cô sau đó chảy xuống,
hình như muốn chứng minh anh vẫn còn sống.
Làm thế nào đây? Cho dù anh chưa chết, nhưng cũng sẽ vì máu chảy hết mà chết.
Một hồi lâu Đoan Mộc Mộc mới phản ứng được, vội vàng nhấn điện thoại trong
phòng, một lúc sau phục vụ tới, nhìn cảnh tượng này hình như rất khiếp
sợ, thậm chí hoảng sợ muốn báo cảnh sát.
"Không cần báo cảnh
sát." Đoan Mộc Mộc chặn lại, nếu như cảnh sát biết buổi cá cược hôm nay
của Lãnh An Thần, vậy về sau cũng không cần làm người rồi.
Phục
vụ giúp đỡ Đoan Mộc Mộc đưa Lãnh An Thần lên phòng trên lầu, những nơi
như thế này đều có phòng cho khách nghỉ ngơi, đại khái phục vụ cũng biết thân phận của Lãnh An Thần, cũng săn sóc đưa tới hòm thuốc.
"Chỉ là đâm bị thương, nên không có vấn đề gì lớn, cô giúp anh ta băng bó một chút đi." Phục vụ dặn dò xong rời đi.
Xé quần của anh ra, vết thương be bét máu thịt khiến ngón tay cô lạnh lẽo, nhưng không cầm máu không được, cũng may Đoan Mộc Mộc trước kia ở chung với cha, thường giúp cha băng bó vết thương, nên chuyện này cũng không
làm khó được cô.
Sát trùng, bôi thuốc, băng bó, Đoan Mộc Mộc hoàn thành một mạch, đúng lúc cô vừa muốn thở phù một hơi, phát giác sau
lưng có thứ gì đó bò khắp người. . . . . .
Cô kinh hãi tránh ra
một chút, quay đầu lại, lại thấy Lãnh An Thần đã mở mắt, mà tay của anh
còn giơ giữa không trung, thì ra là tay của anh đang sờ mình.
Tên khốn kiếp này. . . . . .
Vừa muốn mắng anh, liền nhớ lại anh bị dược lực khống chế, câu nói của Hồ
Tiểu Liệt trước khi đi vang lên bên tai, lòng của Đoan Mộc Mộc trở nên
căng thẳng.
Cho dù cầm máu cho anh, nhưng nếu không giải từ độc tính của thuốc trong cơ thể,