XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210452

Bình chọn: 9.00/10/1045 lượt.

, Lãnh An Thần cũng không khó chịu, "Tôi thấy cô chảy máu, hay là đi bệnh viện đi!"

Hai câu, anh đều nói rất bình thản, điều này làm cho Đoan Mộc Mộc cảm thấy

ngoài ý muốn, không phải lần đó anh toàn nói những câu châm biếm hay

sao? Anh như vậy là đang cắn rứt lương tâm sao? Nhưng cô không cần,

không cần cái người mới chọc cho cô một dao, rồi lại cho cô kẹo để ăn,

điều này cũng không thể làm vết thương của cô liền lại được.

Đoan Mộc Mộc không muốn dây dưa cùng anh, túm chặt chiếc áo chưa cài nút đẩy anh ra rồi chạy ra ngoài, lại bị anh níu lại, "Tôi giúp cô thay thuốc." Anh nhìn thấy trên bồn rửa mặt có băng gạc cùng bông y tế.

"Không cần!" Đoan Mộc Mộc cự tuyệt.

Nhưng một giây sau, bàn tay của anh đã giữ chặt bả vai của cô, "Đừng ép tôi dùng sức mạnh."

Khốn kiếp!

Cô còn chưa mắng ra miệng, anh đã giật áo sơ mi của cô ra, nhất thời cảnh

xuân của cô liền lộ ra trong mắt anh, Lãnh An Thần không phải thiện nam, hình ảnh như vậy lại khiến bộ vị nào đấy trong cơ thể anh nhanh chóng

có phản ứng, ngay cả hô hấp cũng thay đổi tiết tấu.

Đoan Mộc Mộc vừa thẹn vừa cáu, đôi tay bảo vệ cảnh xuân trước mắt, "Anh đi ra ngoài!"

Anh không ra, mà ngược lại ngón tay còn xoa lên vết thươngi, "Đừng làm rộn, để tôi xem!"

Âm thanh của anh trầm thấp mềm nhẹ, như có một bàn tay xoa lên trái tim bị thương của cô, nước mắt uất ức trong thoáng chốc chảy ra cuồn cuộn,

khiến cô không thể thốt ra lời, cũng không có động tác gì, bởi vì cô sợ

sự yếu ớt của mình sẽ sụp đổ ầm ầm.

Lãnh An Thần cẩn thận cởi

băng ra, một vết thương hình tam giác đột nhiên đập vào mắt, thậm chí

máu vẫn còn không ngừng rỉ ra, làn da của cô vốn trắng như tuyết, giờ

khắc này ở dưới ánh đèn, máu đỏ hòa với tuyết trắng, sự đối lập mãnh

liệt, khiến anh hít thở không thông.

Dung dịch sát trùng lau

trên vết thương, cảm giác được thân thể cô run rẩy, nhưng không thấy cô

rên một tiếng, nhìn cô như vậy, Lãnh An Thần nhẹ giọng an ủi, "Đau thì

kêu lên!"

Kêu lên thì không đau sao? Cô hừ thầm một tiếng, càng

cố gắng cắn chặt hàm răng, dù cô có đau muốn chết, cũng không để anh

nhìn thấy, đây là sự quật cường cuối cùng của cô ở trước mặt anh.

Lãnh An Thần biết tính tình của cô, cũng không nói nữa, tuy nhiên động tác

tay lại nhẹ thêm mấy phần, sát khuẩn vết thương cho cô, thoa thuốc xong, thay lại băng mới thì vì khẩn trương mà anh cũng toát hết mồ hôi.

Đoan Mộc Mộc cũng không dễ chịu gì, sau khi tất cả mọi việc kết thúc thì cô

gần như một giây cũng không chậm trễ nhảy ra bên cạnh, sau đó nhặt áo

bảo vệ bản thân mình rồi tính thoát đi.

"Bà xã!" anh kêu nhỏ, Đoan Mộc Mộc dừng lại, cảm giác thân thể bị anh ôm lấy từ phía sau.

"Thật xin lỗi ——"

Cả nửa ngày, âm thanh của anh mới vang lên trong không gian, cũng trong nháy mắt đánh nát trái tim cô. Tại sao lại nói ba

chữ này? Cô có thể chịu được vết thương do anh hại, chịu được sự chê

cười của anh, nhưng lại không chịu nổi sự dịu dàng của anh, trong khoảnh khắc này, nỗi uất ức trong lòng Đoan Mộc Mộc giống như dòng sông bị vỡ

đê, không khống chế nổi nữa.

"Buông tôi ra!" Cô gầm nhẹ ra tiếng, mang theo tiếng khóc.

Lãnh An Thần không có buông tay, không biết tại sao, nhìn cô đau tới như

vậy, anh lại muốn an ủi cô, nhưng hình như anh lại quên mất đau đớn này

của cô cũng chính là do anh ban cho, cô hoàn toàn không cần.

"A ——" Trên cánh tay truyền đến đau đớn do bị cắn nát, đột nhiên đau đớn khiến anh buông tay, còn cô đã thoát đi.

Vén áo sơ mi lên, rõ ràng vết cắn cực kỳ chói mắt, nhưng so với vết thương trên người cô, thì cái này có tính là gì?

Ngoài cửa, truyền đến tiếng cô khóc thút thít, đây là lần đầu tiên cô khóc

khi bước chân đến cái nhà này, anh đã từng nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ khóc, nhưng lại không nghĩ rằng có một ngày thật sự nghe thấy tiếng

khóc của cô, sao anh hoàn toàn không có một chút cảm giác vui sướng khi

hành hạ cô? Ngược lại trong lòng buồn bã, giống như có thứ gì đó trong

lồng ngực không thoát ra được.

Một hồi lâu, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng khóc nữa, Lãnh An Thần mới bước ra ngoài.

Trên chiếc giường lớn, cô nằm sấp ngủ ở nơi đó, thân thể nhỏ bé thỉnh thoảng còn run rẩy, đó là những nghẹn ngào sau khi bị uất ức, nhìn cô như vậy, trái tim của anh chợt thấy thít chặt, giống như có một sợi dây đang

buộc chặt trái tim của anh, co rút lại mà không chịu sự khống chế của

anh.

Đi tới, kéo chăn lên đắp cho cô, ánh mắt rơi vào gương mặt cô, thật lâu không có dời đi.

"Đau ——" Đoan Mộc Mộc xoay người, đau đớn khiến cô thức tỉnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, đã là sáng trưng.

Nhớ tới tất cả mọi chuyện ngày hôm qua, cô khổ sở nhắm mắt lại, nhưng trong nháy mắt lại mở ra, vì cô nghe được bên tai còn có tiếng hít thở của

người khác.

Khi ánh mắt chạm vào gương mặt đó, cô hét chói tai, "Sao anh ngủ ở đây?"

Đây là nhà anh, giường của anh, sau khi kết hôn, cô vẫn luôn ngủ trên sofa, thật ra thì hiện tại người xâm lấn là cô, chỉ có điều hình như Đoan Mộc Mộc không nhớ rõ, trước mắt đều là một sự thực đáng sợ —— Lãnh An Thần

và cô ngủ cùng nhau.

"Thật ồn ào." Lãnh An T