Teya Salat
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329534

Bình chọn: 7.00/10/953 lượt.

nào coi thường.

Dần dần, ý thức của cô trở nên rối loạn trong nụ hôn của anh, rối loạn lung tung…

Nhưng không phải như thế!

Cô không thể vì vậy thỏa hiệp, vậy về sau anh gặp phải chuyện gì, có phải còn có thể như trước hy sinh cô hay không? Để cho cô chịu đựng đau khổ?

Nghĩ tới những thứ này, dòng máu cuồn cuộn bên trong thân thể Đoan Mộc Mộc, giống như là bị lửa nhóm lên, sôi trào trong thân thể!

Cô giơ tay lên đánh anh, đấm anh, trong miệng nức nở nghẹn ngào gầm nhẹ, “Buông tôi ra, buông ra…”

Rốt cuộc, anh ngừng lại, nhưng cũng không hề rời cô, cái trán chống đỡ cô, môi cũng dán chặt cô, hô hấp bọn họ đều không ổn, thở gấp, chỉ có tròng mắt rõ ràng có thể nhìn thấy mình trong mắt đối phương.

“Mộc Mộc, em trừng phạt anh thế nào đều được, anh biết rõ mình làm rất nhiều chuyện khiến em khổ sở, nhưng cầu xin em đừng quên anh, anh thật sự không thể tiếp nhận…” Giọng anh khàn khàn, mỗi một chữ cũng bao hàm đau, đau cả cô.

Rầm––

Cửa phòng bệnh lập tức bị đẩy ra, còn chưa xem đến người, liền nghe thấy hai giọng trẻ con ngọt ngào, “Mẹ, mẹ…”

Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần còn duy trì tư thế ôm hôn, thậm chí hai người còn chưa tách ra, hai đứa trẻ còn có Khang Vũ Thác liền xuất hiện.

Tình hình như vậy có chút xấu hổ, Đoan Mộc Mộc phản ứng lại, đẩy Lãnh An Thần, nhưng anh vẫn lưu luyến, cũng không có lập tức buông ra.

“Buông tay!” Đoan Mộc Mộc đành phải gầm nhẹ.

“Chú buông tay, chú ôm mẹ cháu làm gì?” Lúc này, Huân Huân tiến vào cũng lên tiếng.

Đối mặt tình cảnh này, Lãnh An Thần không buông tay khẳng định là không được rồi, nhưng anh cũng không có nửa điểm mất tự nhiên, ngược lại cúi thấp thân thể hướng về phía Huân Huân nói, “Tôi là ba, ba ôm mẹ là rất bình thường!”

“Chú không phải, chú căn bản không nhận ra cháu!” Không biết có phải cha con bát tự không hợp hay không, vốn không tính hòa thuận, hiện tại bị chuyện Lãnh An Thần mất trí nhớ đả kích, Huân Huân hình như bài xích Lãnh An Thần hơn.

“Chú nói chú là ba, ba nhớ lại chúng con ư?” Đều nói con gái là người tình đời trước của ba, tiểu Đường Tâm nghe anh từ xưng là ba, có chút hưng phấn, thời điểm hỏi câu này, trong mắt đều mang mong đợi.

Giờ phút này Lãnh An Thần cực hận mình mất trí nhớ, anh rất muốn nói nhớ ra bọn họ, nhưng anh lại không đành lòng lừa gạt đứa bé, vì vậy ôm chầm tiểu Đường Tâm, “Coi như ba không nhớ nổi, nhưng các con đều là con ba, không phải sao?”

Tiểu Đường Tâm dường như biết được suy nghĩ, mà tiểu Huân Huân lại hừ một tiếng, “Căn bản không nhớ chúng cháu, còn nói là ba chúng cháu, không có thành ý.”

Lãnh An Thần hết ý kiến, nếu như không phải là tình huống bây giờ đặc biệt, anh thật rất muốn đánh hai bàn tay đứa trẻ này, thằng nhóc này làm sao lại thích đối chọi với ba nó thế?

Từ lúc đi vào vẫn luôn không nói gì, Khang Vũ Thác nhìn một màn này, trong lòng rất không là tư vị, mặc dù tình hình nhà bốn người trước mắt rất phức tạp, nhưng không thể phủ nhận sự thật bọn họ mới đúng là một nhà hoàn chỉnh.

Còn nữa, mới vừa rồi khi anh đi vào, thấy Lãnh An Thần ôm Đoan Mộc Mộc, chẳng lẽ cô nhớ ra anh sao? Cũng tha thứ anh sao?

“Vũ Thác, trong tay anh cầm cái gì?” Đoan Mộc Mộc thấy Khang Vũ Thác đứng ngây ngô, chợt mở miệng, chuyển đề tài.

“A, cháo em thích nhất, còn có chút thức ăn” Khang Vũ Thác nói qua đi tới, đem hộp cơm thả vào trên đầu giường.

Lúc này, lực chú ý của hai bảo bối cũng dời đi, “Đúng vậy đó mẹ, đây chính là cháo chú nấu bốn giờ liền cho mẹ, chú nói mẹ ăn sẽ rất mau khỏe lên.”

“Cám ơn!” Đoan Mộc Mộc nhìn về phía Khang Vũ Thác.

“Nói cái gì đó?” Khang Vũ Thác cười yếu ớt, “Giữa chúng ta còn cần nói hai chữ này sao?”

Lời này có chút mập mờ, Đoan Mộc Mộc khẽ đỏ mặt, lúc này cục cưng bé nhỏ cướp lời, “Đúng vậy, đúng vậy… Mẹ, chú nói chú thích mẹ, chú nói nếu mẹ gả cho chú, sau này ngày nào cũng nấu cháo cho mẹ ăn, hơn nữa còn làm kẹo đường cá chép cho con.”

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy gương mặt giống như là bị lửa đốt, không tự chủ nhìn về người đàn ông bên cạnh, mà lúc này mặt Lãnh An Thần đen thui như đáy nồi, tròng mắt thủy chung nhìn cô, khổ sở, khổ sở đó khiến cô cũng không dám nhìn lại lần thứ hai.

“Con nói thật nhiều” Đoan Mộc Mộc che giấu đưa tay đi bóp mặt con gái, thời điểm cô nói, chợt cảm giác ánh sáng sau lưng lập tức sáng lên, ngẩng đầu, chỉ thấy Lãnh An Thần đã sải bước đi ra phòng bệnh.

Trong nháy mắt đó, nhìn bóng lưng anh cô đơn, lòng cô đau xót. Lãnh An Thần đi thẳng tới cửa bệnh viện, nhưng khó chịu trong lòng lại theo bước chân, càng chạy thì càng xa mà nặng nề, anh phát giác khổ sở hiện tại không chỉ là vì Đoan Mộc Mộc quên mình, còn có trở ngại giũa anh và hai đứa bé.

Anh như là xe lửa sơ ý một chút sẽ lệch khỏi quỹ đạo, mà không biết ở bên trong, anh đã càng chếch càng xa.

“Thiếu gia” Đỗ Vấn đuổi theo.

Lãnh An Thần che giấu tâm tình của mình, nhìn về phía anh, “Chuyện gì?”

“Không có” Vẻ mặt Đỗ Vấn có chút không tự nhiên, anh ta không phải người giỏi ăn nói, khuyên người sẽ không nhiều lời, nhưng nhìn Lãnh An Thần khó chịu, trong lòng anh ta cũng không có tư vị,