Old school Easter eggs.
Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322793

Bình chọn: 7.00/10/279 lượt.

ong truyện cổ tích thế giới, cuộc sống như cô tha thiết mơ

ước, còn có gì không tốt sao? Tại sao còn có thể dâng lên nỗi nhớ nhà?

Có lã là giai đoạn của bệnh nhớ nhà thôi, chờ qua một thời gian là quen. Cô an ủi mình.

Trằn trọc, Uông Mỹ Lệ dứt khoát đứng lên sửa sang lại quần áo, cô cầm

lấy bóp da ngã xuống giường, đột nhiên có tờ giấy rơi ra.

Là chi phiếu của Mạnh Dật Phi.

Uông Mỹ Lệ cảm động vuốt ve mặt giấy bóng loáng, đây là tất cả do hắn

để dành lại. Hắn vẫn vô tư như vậy, yên lặng ở sau lưng cô ủng hộ. Cuộc

đời, có được người bạn tri kỉ như vậy sao?

Nhưng mà hắn có thật chẳng qua là "Tri kỷ" không?

Uông Mỹ Lệ mờ mịt...

Ngoài trừ cái hôn trước khi ra nước ngoài, hăn cũng chưa từng bày tò

bất cứ gì, Mạnh Dật Phi đối với cô, giống như anh hai đang tin cậy, cách sống như vậy khiến cho cô không cảm thấy gánh nặng.

Mà hắn cũng là năm tháng duy nhất trong ký ức ấm áp ở thôn, giống như........ mẹ nuôi hiền lành.

Đúng! Mẹ nuôi bời vì không có con gái cho nên mới đặc biệt yêu thương mình.

Mà Mạnh Dật Phi cũng giống như vậy, vì từ nhỏ hắn đã biết, mà hắn còn

là thầy quốc ngữ vỡ lòng của cô nữa. Cho nên đem cô làm em gái để yêu

thương thì cũng bình thường.

Nhất định như vậy là không sai! Uông Mỹ Lệ cố gắng thuyết phục mình.

Về phần cái hôn đêm đó....Bất quá là do đột nhiên biết cô phải ra khỏi

nước vô cùng kinh ngạc nên có phản ứng không bình thường như vậy.

Nhưng cô quên, đó là nụ hôn đầu tiên của cô, cũng như của hắn.

Xử lí một cuộc triển lãm xong, chủ cửa hàng mỹ thuật hiền lành nói với Manh Dật Phi đang làm việc.

"Nhóc, con thật không tính đi Pháp sao?" Hắn là thầy giáo nghệ thuật

vỡ lòng của Dật Phi, "Chú không nhìn lầm con, con có tiềm năng vô hạn,

chỉ cần có cơ hội thích hợp, cộng thêm hoàn cảnh sáng tác tự do, thành

tựu của con sẽ không thể đếm được."

"Nhưng mà công việc của con phải ổn định trước đã..." Mạnh Dật Phi mới tốt nghiệp, liền theo người người vào công ty lớn làm thiết kế lập

trình.

"Cơ hội khó có được đó thằng nhóc! Lần này là viện mỹ thuật Pháp muốn

ta giới thiệu nhân tài, mà con là người đầu tiên chú chọn."

Mạnh Dật Phi do dự. Hắn biết đây là cơ hội khó có được, nhưng mà muốn

bỏ đi công việc trước mắt cùng vvới ra nước ngoài cần phải hao tốn một

khoản lớn khiến hắn lùi bước. Tập trung vào sáng tác nghệ thuật là ước

mơ của hắn, nhưng là ở thời kỳ đầu có thể là nghèo rớt mồng tơi.

Mỹ Lệ nói không sai, dù sao mơ ước vẫn là trống rỗng, từ xưa đến nay có mấy nghệ thuật gia có thể công thành danh toại?

Hắn thích nghệ thuật, nhưng Mỹ Lệ mới là người hắn thích nhất!

Sau khi từ Pháp trở về cô là nhà thiết kế nổi tiếng, còn hắn thì sao

đây? Dứt khoát bỏ xuống tất cả, trước mặt là tiền đồ mờ mịt cũng không

biết khi nào có thể thành công.

Hắn thật là không có khả năng!

Sau khi suy nghĩ nhiều lần, hắn vẫn nói khéo, "Cảm ơn thầy, nhưng mà

con bây giờ khổng thể bỏ công việc trước mắt." Phần tiền lương này cộng

thêm cổ phiếu cuối năm, làm hắn không thể không nghĩ về thực tế mà khuất phục. Chủ cửa hàng khuyên nhủ hết nước hết cái: "Trên thế giới có hơn

ngàn vạn thiết kế lập trình thành công, nhưng là nghệ thuật gia bất hủ

lại lác đác có mấy người, thằng nhóc, thật sự con chịu bỏ đi cơ hội tốt

này sao?"

Nội tâm Mạnh Dật Phi đang do dự. Nếu lỡ không có thành công thì thất bại với Mỹ Lệ!

Một nghệ thuật gia nghèo nànn thì sao có thể để Mỹ Lệ chịu khổ cùng hắn! Hắn không thể thất bại được!

Mạnh Dật Phi kiên định nhìn chủ cửa hàng, "Xin thầy tiến cử người khác đi đi! Con thích nghệ thuật, cũng sẽ tiếp tục sáng tác nhưng mà cuối

cùng thì nó chẳng qua là hứng thú mà con nhất định phải kiếm tiền."

Chủ cửa hàng nối tiếc vỗ vỗ bờ vai của hắn, "Được rồi! Nhưng mà đừng

để trễ quá, tin thầy, con tuyệt đối sẽ không hối hận ra nước ngoài."

Phải không? Mạnh Dật Phi nhìn xa, tương lai nếu như có khả năng, hắn se

4tiếp tục theo con đường này, đến lúc đó hi vọng rằng Mỹ Lệ sẽ cùng hắn

ra nước ngoài.

Mà bỏ đi cơ hội lần này, coi như tiếc nuối chút ít đi!

Thời kì vừa học tiếng Pháp vừa bồi dưỡng thiết kế thời trang cho nên

rất vội vàng. Nhịp đei65u cuộc sống chặt chẽ làm cho Uông Mỹ Lệ không có thời gian ở nhà chờ đợi. Ban đêm tối tăm lạnh lẽo, cô đơn thì cô sẽ

thiết kế đồ để cho công việc lấp đầy trống không.

Như vậy mọi khổ cực mới có giá.

Tháng 12 ở Pháp có khen thưởng cho nhân tài mới, từ trước đến nay

trong giới thiết kế thời trang, các nhà thiết kế mới từ thế giới đều

không khỏi nóng lòng muốn thử, bởi vì giải thưởng là một cúo vàng ngoài

ra có thể tạo ra địa vị ở giới thời trang.

Uông Mỹ Lệ mang theo phong cách Trung Quốc tao nhã hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Cô đứng ở trên sân khấu, tự tin nhìn ký giả chụp thiết kế lễ phục dạ

hội của cô. Cô biết, lễ khen thưởng nhân tài mới đợt này là của cô.

Giám khảo đi lên sâu khấu, người mẫu đứng song song ở phía sau, hắn

thanh thanh cổ họng: "Thưa quí ông quí bà, tiên sinh, thời khắc hồi hộp

đã tới, bây giờ tôi tuyên bố, người nhận giải khen thưởng nhân tài mới

mùa này là Lưu Kim Phong Hoa của nhà thiết kế Katherine