cái nảo sẽ dễ dàng gần rể rùa vàng?
Thấy được sự do dự của cô, Lộ Dịch Sĩ cười nói: "Cô còn trẻ, có lẽ
không có nhiều suy nghĩ. Lời khuyên của ta là: nghề người mẫu tuy vinh
quang nhưng tuổi thọ lại ngắn ngủi, nếu như nổi tiếng, nhiều nhất là
mười năm vàng son! Qua hai mươi tám tuổi thì sẽ là người mẫu xuống dốc,
huống chi...."
Hắn nhìn nhìn thân hình cô thẳng thắn nói, "Tôi không phủ nhận cô thật sự là người đẹp nhưng mà 1m70 để đi trên sân khấu quốc tế mà nói thì
rất khó! Nếu như cô chịu học tập thì tôi hoan nghênh cô vào F&R."
Uông Mỹ Lệ vui mừng hỏi: "Ý anh là tôi có thể trở thành nhà thiết kế
cho F&R?" Có thể làm ở công ty quốc tế nổi tiếng, khác nào là con
đường tắt tốt nhất.
Lấy địa vị của F&R ra, khách hàng của nó chắc chắn là những tinh
anh của xã hội thượng lưu! Thật là tốt, Uông Mỹ Lệ dường như nhịn không
được muốn reo hò. Chỉ cần vào F&R, chung quanh sẽ sạch sẽ bọ rầy,
bởi vì cô chọn lựa!
Lộ Dịch Sĩ mỉm cười, "Tôi có thể đem phản ứng của cô xem là đồng ý
sao?" Hắn không biết được tâm tư của cô, đơn giản cho rằng cô vì vào
được công ty thiết kế nổi tiếng mà vui mừng.
Uông Mỹ Lệ vội vàng gật đầu không ngừng.
"Trước khi gia nhập vào F&R làm công việc thiết kế thì cô phải tới tổng công ty ở Pháp để học tập." Lộ Dịch Sĩ nghiêm nghị nói, "Nhiều năm qua, mỗi nhà thiết kế cũa F&R đều có một phong cách như nhau, keo
dài phong cach của F&R, mỗi nhà thiết kế đều phải đến Pháp luyện
tập. Ở nơi nào cô nhận sự kích thích trí tuệ mà thiết kế ra được tác
phẩm, nó sẽ quyết định tiền lương và chức vụ trong tương ai của cô. Chỉ
cần cô có năng lực, công ty sẽ trả lương tốt nhất cho cô."
Cứ như vậy, Uông Mỹ Lệ mười tám tuổi đi từng bước quan trong nhất.
Nước Pháp, đúng là nơi cô thực hiện ước mơ. Ngày mai sẽ lên máy bay.
Cô tự mình gánh vác chi tiêu vừa học vừa làm trong ba năm, cam kết với mẹ: sẽ không tăng thêm gánh nặng cho bà.
Thỉnh thoảng có nhiều tiền hơn, cô cũng sẽ gửi về giúp một phần chi
phí trong nhà, chỉ là cô không muốn trở về nơi đó nữa. Ngày lễ tết mẹ
gọi điện thúc giục thì cô lại lấy công việc để từ chối.
Nhưng mà nếu thật là lần này phải rời đi thì không chỉ là nhà mà còn là mảnh đất này.
Bỗng nhiên Uông Mỹ Lệ có chút lưỡng lự.
Uông Mỹ Lệ đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình đi chậm rãi, tiếng
bước chân hỗn độn ở phía sau khiến cho cô cảm thấy không bình thường. Cô liếc về phía sau thấy được hai gã bỉ ổi đi theo sau lưng cô!
Xung quanh hẻm nhỏ dài hai trăm mét này là doanh trai bỏ hoang, đi tới nữa là một mảnh ruộng, qua khỏi mảnh ruộng mới tới được thôn. Cô nhìn
giày cao gót trên chân nghĩ thầm sẽ không chạy kịp về thôn nữa rồi.
Nếu lỡ bọn họ đúng là người xấu thì ở nơi vắng vẻ này cho dù có hô to, kêu gào cũng không ai trả lời, mình tuyệt đối sẽ không thoát được!
Uông Mỹ Lệ thấp thỏ trong lòng, cô bĩnh tĩnh bước đi nhanh hơn, người
phía sau cũng đi nhanh hơn, cô quýnh lên, không để ý đôi giày cao gót
nhỏ trên chân mà nhấc chân chạy như điên.
"Không được!" người phía sau đuổi theo, "Cô em chạy cũng vô ích thôi!" Người còn lại la lên: "Đúng vậy! Hôm nay coi như số cô em không tốt,
chỉ cần không chống đối, bọn anh sẽ không làm em bị thương!"
Uông Mỹ Lệ bị dọa sợ đến nỗi trong lòng chỉ nhớ rằng: chỉ cần qua mảnh ruộng là tốt rồi, chỉ cần đi qua mảnh ruộng thôi.
Đáng tiếc, vừa mới chạy ra khỏi con hẻm tối tăm, Uông Mỹ Lệ bị vấp chân, ngã nhào vào vũng bùn trên mảnh đất trống.
“Ha ha ha.." Gã đàn ông xấu xa không có ý tốt đi tới trước, "Oa! Là người đẹp nha!"
Đau đớn ở chân làm cho Uông Mỹ Lệ chảy mồ hôi ròng ròng, cô nhiều lần
lui về sau, "Các ông không được tới đây, xin các ông, tôi có tiền, tôi
cho các ông toàn bộ tiền của tôi, chỉ xin các ông đừng hại tôi......."
Gã đàn ông xấu xa cầm lấy ví da của cô, "Đại ca, cái này cũng là hàng hiệu."
"Trước hết mày cất ví da đi, chờ chúng ta vui chơi xong rồi chia."
"Được được được, vậy đại ca lên trước."
"Không được! XIn các ông, không được!" Uông Mỹ Lệ điên cuồng kêu to: "Cứu mạng! Có ai không? cứu tôi..."
Khuôn mặt dữ tơn từ từ phóng to làm cho Uông Mỹ Lệ ngã vào vực sâu. Cô tình nguyện chết ở nơi này chứ không để cho người xấu làm nhục. Nếu cô
bị cưỡng hiếp thì sẽ không còn khả năng nào để theo đuổi hạnh phúc nữa.
Khi hai gã bỉ ổi đang đi về phía trước , sắp bắt được tay cô thì trong bóng tối xuất hiên một bóng hình cao lớn, ba người phía dưới cũng không kịp phản ứng, chỉ hai ba lần đã đánh đã hai gã xấu xa. Sau khi bị đánh
xong hai gã mới nhìn rõ là ai, thì bị dọa sợ liền lăn một vòng bỏ chạy.
Lần trước bọn họ cũng bị người này dạy dỗ, hắn còn cảnh cáo nếu để hắn
gặp lần nữa thì chắc chắn phải lấy một cánh tay của bọn họ xuống.
Anh hùng muốn đuổi theo thì nghe được tiếng khóc sau lưng.
Hắn cúi xuống, nâng cằm cô lên nhìn khuôn mặt khóc đến thảm thương mà không thể tin được kêu lên: "Mỹ Lệ!"
Giọng nói quen thuộc làm cho tim Uông Mỹ Lệ chấn động, cô điên cuồng
lau đi nước mắt chảy ra không ngừng, nhìn thấy người trước mắt thật sự
là hắn. Cô vừa sợ vừa vui chôn đầu trong lồng ngực ấm áp của hắn