Ring ring
Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326495

Bình chọn: 7.5.00/10/649 lượt.

người khác, đó chẳng phải là một việc tốt sao?

Lấy tốc độ đi của hai thầy trò Bạch Hi, chạy hai ngày sau thì tới thành phố Hi Vọng.

Bạch Hi nhìn thành phố Hi Vọng lâu lắm không gặp, bức tường sắt bên ngoài đã sửa chữa đến 600 mét, bao trọn thành phố giống như một căn nhà giam,

chỉ có một chỗ với nhiều thanh sắt sếp dày nhau là để ra

vào. Đơn;l.q'd, Phía trên cái cửa ra vào có một vài anh lính đang đứng

thẳng nghiêm túc phòng thủ.

"Không có thay đổi gì nhiều so với ba năm trước cả." Bạch Hi mỉm cười, lấy chứng nhận Dị Năng ra từ trong

ngực. Đội trưởng đám binh lính xuống dưới tuần tra, xác nhận đó là thật

sự là chứng nhận Dị Năng thì mới đem hai người vào thành phố Hi Vọng.

Tiến vào thành, Bạch Hi lại tới nhà trọ cũ năm đó, cảnh tượng bên đường cũng không khác lắm so với ba năm trước, chỉ là người đông hơn mà thôi, rõ

ràng thành phố phồn hoa thì sẽ có nhân khí nhiều hơn.

Đi vào quán trọ, tìm ông chủ đang lười nhác ngồi trong phòng khách. Đúng rồi, vẫn

là ông ta, may là quán trọ này không đổi chủ, Bạch Hi đi lên phía trước.

"Ông chủ."

"Một đêm tám kim tệ, Dị Năng Giả miễn phí." Ông chủ ngay cả mí mắt cũng không thèm hé một cái.

Thật đúng là giống y chang năm đó... Chẳng qua theo năm tháng thì một kim tệ đã tăng lên thành tám kim tệ rồi.

"Ông chủ, ông còn nhớ rõ tôi chứ? Ba năm trước tôi cùng với một cô gái và

một con chó hoa đã từng ở đây." Bạch Hi cân nhắc một lát sau đó mới mở

miệng.

Ông chủ nghe vậy híp mắt nhìn Bạch Hi. Ba năm trước? Ba năm trước không phải là...

"À, tôi nhớ ra cậu rồii, cậu đến là tim cô gái kia đúng không? Cô ấy vẫn

còn ở nơi này, Tiểu Phân, đến đưa vị khách này tới phòng số 7 đi." Ông

chủ nháy mắt với Tiểu Phân, phòng số 7 này không phải ai cũng có thể vào được đâu.

"Vậy ư, thật tốt quá!" "Sư phụ, con lên trước đây,

ngươi chậm rãi đi dạo đi nhé!" Hai mắt Bạch Hi phát ra ánh sáng, khó nén sốt ruột nói với Ngọc Phong Tử đang dạo chơi bên ngoài, sau đó lập tức

đi theo Tiểu Phân lên lầu hai.

Bước chân hơi run run, hai tay nắm chặt lại thả ra. Thật sự, muốn gặp sao? Bạch Hi cúi thấp đầu từng bước

từng bước tiến lên bậc thềm. Cái cảm giác tràn ngập trong lòng cậu bây

giờ là cái gì... ? Đơn;l.q'd, Bạch Hi có thể cảm giác được lòng đang

gào thét, máu cả người giống như đang thiêu đốt phát ra tiếng vang hân

hoan, nhắm chặt hai mắt lại, rồi sau đó mở ra. Trong cổ họng có cái gì

đó sắp bùng nổ! Vội vàng muốn phát tiết!

Phạn Phạn, ba năm này cô có khỏe không? Không phải tôi muốn rời đi, có giây phút nào cô nhớ tới tôi hay không?

"Qúy khách, mời vào, mời chờ ở bên trong ạ." Cô hầu gái mời Bạch Hi vào

phòng số 7 xong thì nhanh chóng rời đi, lặng yên không một tiếng động

khóa trái cửa phòng.

"Phạn..." Bạch Hi đang định hỏi tình hình

của Phạn Phạn, nhưng cô hầu gái Tiểu Phân không cho Bạch Hi cơ hội hỏi,

két một tiếng đã đóng cửa lại. Phòng ngoài sạch sẽ

cũng chỉ có sạch sẽ, chỉ có một bàn trà và một cái giường dùng cho lúc

nghỉ ngơi, nhưng mà Bạch Hi đang lo lắng cho nên vẫn chưa chú ý tới bố

trí của căn phòng này, trừ bỏ cửa chính ra thì chẳng còn chỗ nào có thể

ra ngoài được cả, đến ngay cả cửa sổ cũng không có.

Cái này... Vì sao không trực tiếp dẫn cậu tới phòng của Phạn Phạn, mà phải chờ ở chỗ

này. Là Phạn Phạn có chuyện gì sao? Hay là... Cô ấy không muốn gặp cậu?

Cả người nóng ran dần dần bình tĩnh lại, phòng im ắng, ngay cả tiếng tim đập của mình cậu còn có thể nghe thấy.

**

"Tiếu Bội Lỗ, ông chắc chắn là cậu bé kia có quan hệ với nữ zombie kia không?"

Lúc này trong nhà trọ đã có một vài người khách không mời mà đến, ông chủ

Tiếu Bội Lỗ của nhà trọ đã đuổi hết khách trọ đi ngoại trừ Bạch Hi. Cho

dù trong lòng khách trọ có khó chịu, nhưng lúc nhìn thấy quân đội tinh

nhuệ “Vương Triều” của thành phố Hi Vọng thì không còn ai dám lớn tiếng

xôn xao nữa, chứ đừng nói là gây sự. Tức giận trong mắt nhanh chóng bị

nỗi sợ hãi thay thế.

Đoàn người kia được trang bị hoàn mỹ, phong

độ nhà binh rõ ràng là tài trí hơn người, chẳng qua ít ỏi chỉ bảy tám

người. Ánh mắt các đội viên uy nghiêm đáng sợ, cơ bắp cuồn cuộn biểu

hiện sức mạnh hơn người của bọn họ, khắp người có màu máu bao phủ làm

người ta phải sợ hãi, cho dù mấy khách trọ kia không phải phải là con

người như mấy anh binh lính này mà là zombie đã ăn qua vô số con người.

Trên người vị đội trưởng dẫn đầu không có cảm giác coi thường lũ zombie

như mấy đội viên kia, nhưng chính sự khác nhau này đã làm cho người ta

cảm thấy được anh ta khác biệt. Có thể ở trong khu bộ đội toàn người dị

năng xuất sắc mà trở thành đội trưởng, nhất định anh ta có điểm hơn

người mà người khác không thể biết được.

"Chắc chắn mà, đội

trưởng Vương Triều, tôi xác định chính là cậu ta." Tiếu Bội Lỗ xoa xoa

tay cung kính xoay nửa người. Vị này, hắn không thể trêu vào được, nếu

không phải thiếu niên kia chủ động nhắc tới, hắn thật đúng là không nhớ

nổi cái người tiếng ác truyền xa ba năm về trước, trong mắt nhớ lại nữ

zombie kia, thằng nhóc này là người thân của Phạn Phạn. Cho dù là bây

giờ nhớ tới việc hồi đó m