ơi, trong khi đó ánh mắt cậu không biết đang lạc mất nơi nào.
Rõ ràng là người hâm mộ với nụ cười rạng rỡ, tay ôm
một con gấu bông to thật to. Nhưng sao đột nhiên hung hãn rút ra con dao lam
sáng lóa lao đến rạch mặt cậu như vậy. Cậu thì không hề có chút đề phòng nào để
mà tránh kịp.
Bọn họ không muốn lấy mạng của cậu, mà chỉ muốn phá
hủy gương mặt đáng tự hào này. Máu trên những đầu ngón tay vừa ươn ướt, vừa
trơn trượt, Cảnh Lượng lúc này không cảm nhận thấy bất cứ sự đau đớn nào. Giống
như hồi tám tuổi, lần đầu tiên được gặp mẹ và chị gái, rồi bất ngờ chia ly sau
sự gặp gỡ ngắn ngủi. Trái tim của nó đã không có thứ cảm xúc mãnh liệt nào nữa,
cũng không còn cảm giác tiếc nuối không nỡ rời xa nữa, mà chỉ còn lại là sự cô
đơn như từ trước tới nay vẫn thế.
“Tiểu Lượng!”.
Phong Lỗi dùng hết sức lách qua đám đông, quỳ xuống
bên cạnh chỗ Cảnh Lượng nằm. Nhìn một lượt, cậu vòng tay qua lưng Cảnh Lượng bế
xốc thằng bé lên, quay người lại quát lớn: “Tránh đường!”.
Cảnh Lượng cứ thế lặng lẽ nằm yên trong lòng Phong
Lỗi, hai mắt vô hồn trống rỗng, giống như con búp bê làm bằng thủy tinh, chỉ
cần chạm nhẹ vào sẽ vỡ.
Đỗ Hiểu rê cây đàn bước từng bước xuống cầu thang,
nhìn thấy rõ vũng máu trước mắt liền cười đắc ý, bộ dạng càng lúc càng ngạo mạn
ngang tàng hơn.
Phương Văn không biết từ đâu hổn hển chạy tới, còn
chưa kịp đứng vững thì đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi đến toát mồ hôi
hột, sau đó vội vàng gọi Hà Phong Lỗi lên xe của anh đến bệnh viện. Nhìn theo
bóng dáng họ, Tiểu Băng từ từ lui lại sau vài bước. Thời gian như quay ngược
lại, trong kí ức lúc này màu đỏ tươi ngập trời, hệt như năm đó.
Hành lang yên tĩnh tới mức dường như nghe được cả
tiếng thở nhè nhẹ của mỗi người. Đột nhiên Tiểu Băng lấy hết sức bụm chặt
miệng, cắm đầu chạy lao thẳng ra phía ngoài. Trong lòng, một giọng nói cứ vang
lên lặp đi lặp lại: “Tại sao, tại sao không bảo vệ thằng bé? Tại sao chỉ có thể
giương mắt nhìn nó bị tổn thương?”.
Trong tầm nhìn của nàng, cả thế giới giờ đây mang một
màu đỏ máu. Tiểu Băng cố gắng kìm nén sự nôn nao đang dâng trào trong lồng
ngực, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Nàng bám hai tay vào thành bồn rửa mặt, gập
người nôn thốc nôn tháo, bụng nàng thắt lại, đau nhức, cả thế giới bỗng chốc
quay cuồng. Vẫn là cái màu đỏ che lấp cả đất trời, làm điên đảo cái thế giới
vốn đang yên ả. Suốt ba năm qua, cái nàng quên đi chỉ là sự đau đớn, nhưng từ
tận sâu thẳm trong trái tim lại là cơn ác mộng không thể xua tan được.
Thế nên, nàng cứ nôn đến trống rỗng cả ruột gan.
Vặn vòi, Tiểu Băng vã nước vào mặt, nước lạnh và nước
mắt hòa vào với nhau, trong lòng nàng giờ đây đầy ắp sự tuyệt vọng.
Tại sao lại như thế này.
Muốn quên đi, nhưng không thể nào quên được.
Muốn bảo vệ, nhưng cũng không thể bảo vệ được.
“Này!” Tiếng bước chân nặng nề vang lên bên cạnh, một
chiếc khăn giấy chìa ra trước mặt Tiểu Băng. Hương thơm đó, giọng nói đó, vẫn
lạnh lùng như thế.
“Cảm ơn Đường tiên sinh, tôi không sao”.
Tiểu Băng đỡ lấy chiếc khăn giấy lau những vệt nước
còn sót lại trên mặt, nàng ngẩng lên, cố gắng nở ra một nụ cười, lắc lắc đầu,
nhưng nước mắt không nén được vẫn tiếp tục tuôn rơi. Nàng không muốn người khác
thấy được bộ dạng yếu đuối của mình lúc này. Bởi vì trước mặt tất cả mọi người,
Trác Tiểu Băng luôn là một người điềm tĩnh và kiên cường.
“Cô sợ máu sao?”.
Giọng nói của Đường Chính Hằng vẫn lạnh lùng băng giá
không có một chút cảm giác ấm áp nào, Tiểu Băng không muốn trả lời câu hỏi đó,
chỉ khẽ mỉm cười: “Đường tiên sinh không nhiều chuyện tới mức muốn hỏi dò cả
chuyện riêng tư của tôi đấy chứ?” Nàng đưa tay quệt nước mắt, sau đó thuận tay
vứt luôn miếng khăn giấy mà Đường Chính Hằng đưa cho – giờ đã bị vo viên – vào
thùng rác.
“Không có chuyện gì hết, Đường tiên sinh, tôi xin phép
đi trước đây”.
Tiểu Băng ưỡn thẳng người, quay đi, đột nhiên nàng có
cảm giác trời đất quay mòng mòng, chân nàng trượt một đường dài! Ngay sau đó
lại đột ngột bị người đàn ông ôm chặt lấy nàng kéo vào lòng.
“Đường tiên sinh, này, Đường tiên sinh xin đừng…”.
Tiểu Băng cố gắng vùng vẫy một lúc, Đường Chính Hằng
dường như không có ý định buông tay, thậm chí càng ôm nàng chặt hơn, khiến nàng
không thể thoát ra được. Vòng tay anh vừa rộng lại vừa ấm áp, khiến Tiểu Băng
cảm thấy an toàn một cách kì lạ. Thế là nàng chỉ vùng vẫy một lúc, rồi sau đó
bất giác vùi đầu vào lòng anh, nước mắt thấm ướt bộ comple đen đắt tiền của
anh.
*******************
“Bé con, như thế này có phải tốt hơn không…?”.
Đường Chính Hằng vừa thì thầm bên tai Tiểu Băng, vừa
vỗ nhè nhẹ lên vai nàng. Lúc nàng đau khổ nhất, anh cứ luôn muốn ở bên cạnh
nàng, ôm nàng vào lòng, mang đến cho nàng tất cả mọi hy vọng ấm áp và sự dịu
dàng.
Tiếng nói này, giọng điệu này, cách anh gọi nàng thật
khác lạ không giống với bất cứ ai, cứ như là hai người đã từng quen biết. Giọng
nói của Đường Chính Hằng lúc này trở nên dịu dàng ấm áp đến lạ thường. Anh dịu
dàng ôm trọn Tiểu Băng vào lòng. Cuối cùng nàng cũng khẽ nhắm mắt bình