àng hoang mang tới
mức không biết nên làm gì.
- Điện thoại của tôi mất rồi, mau cho tôi mượn điện
thoại một lát!”
Một tia sáng lóe lên trong đầu nàng, Tiểu Băng nghĩ ra
nàng nên gọi điện ngay lập tức, nói không chừng gặp người nhân viên sân bay tốt
bụng nhặt được chiếc di động, như vậy nàng còn có thể tìm lại nó. Cầm lấy di
động từ tay Tôn Phàm, Tiểu Băng đang định ấn số của mình thì điện thoại của Tôn
Phàm đột nhiên kêu lên, con số hiện lên trên màn hình lại chính là số điện
thoại của nàng!
Tiểu Băng mừng rỡ khôn xiết, nhưng vừa mới ấn nút nghe
thì điện thoại đã bị ngắt!
- Alô!? Alô…
Tiểu Băng lo lắng hét lên hai tiếng, đang định gọi lại
thì một giọng đàn ông thờ ơ mà ấm áp đột nhiên vang lên sau lưng.
- Đừng có alô nữa, là điện thoại cô làm rơi đúng
không…
Bên cạnh, một bàn tay cầm di động đột ngột giơ ra
trước mặt nàng. Khi lòng bàn tay xòe ra, chiếc di động của Tiểu Băng đang nằm
yên lặng trên đó.
Tiểu Băng lần theo giọng nói ngẩng đầu lên, một khuôn
mặt khôi ngô tuấn tú rơi vào tầm mắt nàng. Đó lại là…
Tiểu Băng kinh ngạc giật lùi lại phía sau hai bước,
đang đứng trước mặt nàng lại chính là người đã lâu không lộ diện trước công
chúng – Kỉ Tư Nam. Anh mặc một chiếc áo
sơ mi trắng và quần dài đen đơn giản, chiếc cà vạt màu bạc lệch sang một bên
rất tùy ý, đeo một đôi kính gọng đen, không hề có phong thái của một đại minh
tinh như ngày trước. Thấy Tiểu Băng đang chăm chú nhìn mình, anh bèn nhướn mày
lên để lộ ra một cái nhìn đầy sức mê hoặc.
- Tóc của tôi có vấn đề gì sao? Tóc tôi bị rối à?
Kỉ Tư Nam thấy Tiểu Băng không trả lời, nhếch mép lên,
như đứng giữa chốn không người, rút từ trong túi quần ra một chiếc gương, nhìn
vào gương chỉnh sửa lại mái tóc của mình, ngắm nghía một lúc rồi lại rút ra một
chiếc gương nhỏ khác từ trong túi quần còn lại, soi trước soi sau, chỉnh sửa
lại một hồi cho đến khi vừa ý mới lại nở ra một nụ cười đẹp mê hồn.
- Giờ đã được chưa?
Anh cất hai chiếc gương đi, ngẩng đầu lên mỉm cười, nụ
cười ấm áp như ánh trăng nhẹ nhàng rót xuống trong đêm, mang theo sự hấp dẫn
không thể dùng lời tả xiết. Cặp mắt giấu sau chiếc kính gọng đen vừa đen lại
vừa sáng, đôi lông mày cong cong vừa đẹp lại vừa có chút dễ thương.
Khoảnh khắc đó Tiểu Băng cứng đờ người lại, suýt chút
nữa thì rơi vào nụ cười đẹp đẽ này, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên câu
“phong hoa tuyệt đại”, bất giác gật gù.
- Rất tốt…
Đang đứng trước mặt nàng là người đàn ông đẹp đến nỗi
phụ nữ cũng phải ghen tị, mà chính nàng đã một tay kéo Kỉ Tư Nam xuống
khỏi sân khấu đầy vinh quang đó. Tiểu Băng rối loạn tới mức không biết nên nói
gì, cầm lấy di động rồi lấy hành lý, vội vã kéo Tôn Phàm rời đi. Tôn Phàm vừa
vội vã đuổi theo những bước chân thoăn thoắt của Tiểu Băng, vừa không ngừng
quay đầu nhìn lại phía sau, tò mò dò hỏi.
- Chị Tiểu Băng, chị Tiểu Băng… người vừa rồi đẹp trai
quá đi! Chị quen anh ta sao?
Tiểu Băng không nói không rằng kéo Tôn Phàm đi thẳng
về phía trước.
- Trời, sao vừa rồi chị không nhân cơ hội xin số điện
thoại của anh ta? Thật là…
Tôn Phàm tiếp tục oán trách.
Kỉ Tư Nam đứng
nguyên tại chỗ, nghiêng đầu nhìn theo bóng dáng vội vã đang khuất dần của Tiểu
Băng. Bỗng anh cúi thấp đầu, đưa tay gỡ kính mắt xuống. Trong khoảnh khắc anh
trĩu mắt xuống đó, sự cười cợt trong mắt anh vụt tan biến, thay vào đó là sự
lạnh lùng kiêu ngạo. Anh nhếch mép lên, cười lạnh lùng tới mức không khí xung
quan cảm giác đông cứng thành băng, anh đi lững thững ra bên ngoài, đến cửa sân
bay lại gặp một cô tiếp viên xinh đẹp, anh mỉm cười vẫy tay chào cô. Cô tiếp
viên đứng khựng lại, mặt đỏ bừng lên. Dù đó là người con gái xinh đẹp đến mức
nào thì nhìn thấy người đàn ông điển trai như Kỉ Tư Nam cũng sẽ cảm thấy ngượng
ngùng.
- Bạn tôi nhờ tôi nói lời cảm ơn với cô, may có cô
giúp cô ấy tìm lại di động.
Kỉ Tư Nam cười
rạng rỡ, chỉ về hướng Tiểu Băng rồi nói. Nhưng trong mắt anh không che dấu được
một tia nhìn sắc sảo vừa lóe lên. Vừa rồi anh vừa hay nhìn thấy cô tiếp viên
hàng không phát hiện ra chiếc di động mà Tiểu Băng để quên trên ghế ngồi khi
kiểm tra. thế là ngay lập tức anh nói ra cái tên Trác Tiểu Băng, và lấy danh
nghĩa là bạn nàng để lấy lại di động.
- Đâu có, đây là việc chúng tôi nên làm.
Cô tiếp viên hàng không đỏ mặt mím môi, trong lòng
nghĩ được làm bạn với một người đẹp trai thế này quả là hạnh phúc. Đương nhiên
cô không hề biết rằng, Tiểu Băng chưa từng có người bạn nào tên là Kỉ Tư Nam cả.
Người đàn ông đang đứng trước mặt với nụ cười ấm áp
vốn là một diễn viên bẩm sinh, diễn xuất điêu luyện tới mức có thể lừa được tất
cả mọi người. Từng ánh mắt cử chỉ của anh đều có thể biến hóa thành nhân vật mà
anh muốn, khóc hay là cười, dịu dàng hay lạnh nhạt. Nhưng lần này, vở kịch anh
diễn không phải vì danh lợi mà chỉ vì để tất cả những người đã làm anh tổn
thương nếm trải mùi vị của sự dị nghị và hiểu lầm, bi thương và sự nhục nhã, bù
đắp lại tất cả những gì anh đã mất đi, và cả những gì đáng lẽ anh đã có thể đạt
được.
Kỉ Tư Nam nghĩ vậy tro