n truyền trên giấy cho
phòng kinh doanh. Sự mở đầu này xem ra cũng không đến nỗi tồi. Chỉ là, có một
số việc không thể không hỏi Tôn Phàm.
- Tôn Phàm, hai trang trong bản thảo của tôi em đang
cầm đúng không?
Trở về phòng nghỉ trong khách sạn, Tiểu Băng ném tập
tài liệu trong tay lên giường, nhanh chóng thu lại nụ cười trên mặt, phủ lên đó
một lớp băng mỏng lạnh lẽo. Nàng rất ít khi tức giận, nếu như làm mặt lạnh có
nghĩa là nàng đang muốn phát điên lên rồi.
- Em…
Tôn Phàm nhất thời cứng họng, cứ ngắc nga ngắc ngứ
không trả lời được, trong đôi mắt ánh lên tia nhìn oan ức.
- Bản thảo đó ngoài tôi ra chỉ có em động vào, giờ nó
bị thiếu mất hai trang, ngoài em ra, em nói xem tôi còn có thể nghi ngờ ai đây?
Tiểu Băng nhún vai, bình tĩnh xõa tung mái tóc đã được
buộc gọn gàng, làm lộ ra mái tóc xoăn dài quá vai.
Tôn Phàm xoay người lại, lặng lẽ rút từ trong túi ra
hai trang giấy, đờ đẫn chuyển cho Tiểu Băng, nói lí nhí:
- Chị Tiểu Băng, em xin lỗi!
Tôn Phàm nói xong bèn cúi rạp người trước mặt Tiểu
Băng, khiến nàng giật thót cả người.
Nàng không thể ngờ được Tôn Phàm lại phản ứng lớn như
vậy.
- Thật là em sao? Tại sao?
Tiểu Băng truy hỏi, trong lòng không kìm được một
tiếng thở dài. Tôn Phàm đúng thật là một người mới, chỉ đơn giản hỏi vài câu đã
có thể khiến cô thừa nhận. Nếu đổi lại là Tiểu Băng, dù có đánh chết nàng cũng
không bao giờ nhận.
- Em chỉ là… chỉ là…
Tôn Phàm cúi thấp đầu xuống, giọng nói do dự.
- Là ai bảo em làm?
Tiểu Băng truy hỏi từng tí một, nàng biết Tôn Phàm
không thể giữ được bí mật. Tôn Phàm sợ hãi lui lại phía sau một bước, môi cô
mấp máy, lời vừa mới nói ra khiến Tiểu Băng kinh ngạc vô cùng!
- Là… là Chủ nhiệm bảo em làm vậy.
Ngón tay giấu sau lưng của Tiểu Băng khẽ run rẩy, là
Chủ nhiệm? Người đàn ông hết mực ân cần hiền từ với nàng sao? Nàng vẫn còn nhớ
ông nói với nàng từ giờ hãy làm việc cho tốt nhé, nụ cười của ông thành thật
như vậy, trái tim nàng còn vì điều này mà ấm áp lên đôi chút.
Tiểu Băng có cảm giác có thứ gì đó bị nghẹn trong lồng
ngực, vừa chua lại vừa chát, nàng cố gắng hít thở thật sâu vài hơi.
- Ông ấy… đã nói với em những gì?
Ánh mắt Tôn Phàm đã bình thản trở lại.
- … Chủ nhiệm thực ra… là chú của em. Hôm đó ông ấy
nói với em, bảo em đến Hồng Kông với chị, sau đó tìm cách đưa bản kế hoạch của
chị cho Đổng Vi của “Tin tức ngôi sao”, nhưng mà em…
Tôn Phàm không nói tiếp được nữa, cô đành ân hận cúi
đầu xuống. Hôm trước, nhân lúc Tiểu Băng không chú ý đã lấy đi hai trang quan
trọng nhất trong bản thảo, nhưng cuối cùng cũng không đưa nó cho Đổng Vi. Bởi
vì trong đó dù sao cũng có tâm huyết của cô, cô không nỡ làm vậy.
- Thì ra là vậy…
Tiểu Băng ngả người về phía sau, thả người ngồi xuống
chiếc giường lớn êm ái. Nàng còn tưởng Chủ nhiệm cho nàng cơ hội để chứng tỏ
bản thân, không ngờ chỉ để làm bia đỡ đạn một lần mà thôi.
- Em không đưa bản kế hoạch cho Đổng Vi. Đến lúc đó
chú em hỏi phải làm thế nào?
Tiểu Băng nhìn Tôn Phàm, thấy trong mắt cô vẫn còn ánh
lên tia sáng thuần khiết, trong lòng dậy lên một chút cảm khái. Những cuộc
chiến tàn khốc nơi thương trường này không thích hợp với những cô gái ngây thơ
như Tôn Phàm. Đừng nói đến người mới làm quảng cáo lần đầu như Tôn Phàm, ngay
đến bản thân người đã xông pha trong giới giải trí nhiều năm như nàng, cũng
nhiều lúc không tránh được trở thành vật hy sinh cho một vụ trao đổi nào đó!
Chẳng trách mà vừa rồi Đổng Vi lại dùng ánh mắt chắc thắng đó nhìn nàng.
- Em đã nghĩ rồi, em cứ quay về làm thiết kế quảng cáo
là được rồi.
Tôn Phàm bặm môi, cô còn đã nghĩ sẽ rời khỏi “Star”,
dựa vào năng lực thật sự của mình để tìm một công việc, chứ không phải giống
như bây giờ, làm kẻ đồng mưu cho người khác. Chỉ là mỗi người đều có những lúc
không thể làm theo ý mình. Trong lòng Tiểu Băng rất hiểu, nếu như lần đấu giá
này thất bại, Tôn Phàm và bản thân nàng đều sẽ trở thành kẻ chịu tội thay cho
việc đánh mất một hợp đồng lớn. Trong khi đó Chủ nhiệm có thể có được rất nhiều
thứ từ Đổng Vi. Hoặc là có được hợp đồng, hoặc là đánh mất công việc, nàng
biết, bản thân đã bị dồn đến đường cùng rồi.
- Đã đến nước này… chúng ta đánh cược một phen thôi!
Nàng tóm lấy tay Tôn Phàm, kéo cô ra khỏi phòng.
- A… A… chị Tiểu Băng… chúng ta đi đâu đây?
Tiểu Băng kéo Tôn Phàm đến tận cửa thang máy mới dừng
lại, sau đó quay sang cô mỉm cười nhẹ nhõm
- Không cần biết hợp đồng hay không hợp đồng, giờ
chúng ta đi lấp đầy cái bụng đã rồi tính!
Nói rồi, Tiểu Băng lại nở nụ cười bình thản đầy tự
tin. Sự việc có khó khăn hơn nữa cũng có thể giải quyết được, chỉ cần nàng kiên
trì thêm một chút, lấp đầy cái bụng, ngủ một giấc thật say, ngày mai nhất định
sẽ là một sự khởi đầu mới. Tôn Phàm nhìn Tiểu Băng hùng hùng hổ hổ bước vào
thang máy, thế là cũng siết chặt lòng bàn tay, nhanh chân bước vào theo.
- Chúng ta đi thưởng thức đồ ăn vặt của Hồng Kông đi!
Nhìn cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, Tiểu Băng
đề nghị. Từ lâu nàng sớm đã nghe nói Hong
Kong có rất nhiều đồ ăn vặt mang đ