u ngươi
như vậy, ngươi nhất định phải báo đáp.”
Khăn lông ướt ở trên lưng hắn chà lau, trong lòng hắn
gật gật đầu.
“Không tốt, thân phận ngươi là một ẩn số, lại có huyết
quang tai ương, ta sẽ không trông cậy vào ngươi báo đáp, nhớ kỹ đừng liên lụy
ta là được.”
Trên lưng lại “ba” một tiếng, hắn thiếu chút nữa kêu
ra tiếng, cô nương ngươi đây là rịt thuốc hay là mưu sát đây! Tay ngươi so với
thiếu niên lúc nãy cũng không nhẹ hơn đâu! Không đợi hắn kháng nghị, cả người
hắn bị nàng kéo từ trên giường lên, nặng nề áp trên vai nàng. Bất ngờ không phòng
bị, trong hơi thở của hắn đã tràn ngập mùi hương kia.
Trong mờ mịt, một đôi tay không thể coi là ôn nhu lại
cũng đủ ấm áp vòng ngang lưng hắn, bắt đầu quấn băng gạc.
“Đúng là không tốt, ta đã cứu ngươi lần thứ hai, lại
không cầu hồi báo… Ta cũng không phải Mary Sue sao phải làm thánh mẫu chứ?”
Hắn tựa hồ dần dần có thể chấp vá ra bộ dáng nữ tử
kia, thanh âm này, ngữ điệu này, tư thế tự nhiên này. Khóe miệng dần dần nhếch
lên một chút ý cười, lại rất mau biến mất, bởi vì hắn lại bị ném tới trên giường.
Lần này là mặt hướng xuống. Hắn có thể giải thích là do nàng sợ đụng tới miệng
vết thương trên lưng hắn, nhưng thứ ẩm nóng trong mũi vô pháp khống chế đang
phun ra ngoài lại là cái gì…
“Như vậy đi, ta nhớ ngươi có cây ngân trâm hình như
cũng có giá trị, ta miễn miễn cưỡng cưỡng thu coi như huề nhau được không? Đếm
ba tiếng không trả lời liền tính thành giao, một, hai, ba được rồi cám ơn.”
Thanh âm nữ tử càng ngày càng mơ hồ, một câu nói mà
ngáp đến hai ba cái, cuối cùng nói đến “cám ơn” thì tiếng thở đã mong manh, sau
đó bi kịch đã xảy ra ——cả người nàng áp trên miệng vết thương của hắn, ngủ
thiếp đi. (Min: *mắt chữ O mồm chữ A* nói ngủ là ngủ luôn được sao???)
Hắn toàn thân cơ bắp căng thẳng, đau nhức như xé thịt
làm sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn bên ngoài.
Thư Sinh chậm rãi mở mắt ra, dè dặt cẩn trọng đẩy nữ
tử trên người ra, cúi đầu nhìn băng gạc loạn thất bát tao quấn trên người,
không khỏi cười khổ. Miệng vết thương trên vai trải qua một phen giày vò lại
bắt đầu rướm máu, hắn vươn tay điểm trụ mấy đại huyệt. Qua một thời gian sau,
rốt cục cũng phát hiện bản thân giờ phút này là áo rách quần manh cùng một nữ
tử ở trên một giường.
Ý thức được điểm này, hắn toàn thân huyết khí bắt đầu
dồn lên khuôn mặt vốn tái nhợt.
Lấy tốc độ nhanh nhất ôm quần áo nhảy xuống giường,
khi tay chạm được cửa lại ngừng lại, hắn đột nhiên đi vòng vèo trở về trước
giường, nghĩ nghĩ, từ trong bao vải tùy thân lấy ra một cây ngân trâm, đặt ở
đầu giường.
Lại ngửi được mùi thơm làm người ta an tâm…
Hắn nhìn thấy sắc mặt nàng so với hắn còn tái nhợt
hơn, còn có vết xanh dưới hốc mắt, tim bỗng dưng nảy mạnh. Cảm xúc quá mức xa
lạ kia thình lình xảy ra, lại làm hắn không tự chủ được nâng tay lên, ngón tay
lạnh lẽo vuốt mắt nàng. Khi thấy nàng co rúm lại một cái, hắn mới giật mình
tỉnh ngộ bản thân nhưng lại thừa dịp người ta chưa chuẩn bị mà khinh bạc nàng!
Cảm thấy rất là chấn động, lảo đảo lui về phía sau,
đánh ngã ghế dựa cũng không hay biết, chật vật không chịu nổi tông cửa xông ra.
Người nằm trên giường hoàn toàn không cảm thấy bản
thân bị phá rối, hãy còn ngủ, say sưa mơ mộng.
Mà Thư Sinh vừa về tới nhà liền trốn vào thư phòng,
cầm sách thánh hiền đọc suốt đêm, rốt cục áp chế xao động trong lòng, cuối cùng
thể lực chống đỡ hết nổi mơ màng nhiên ngã vào giường.
“Tiểu Nha, ta cảm thấy phu tử đã chết.”
“Bì Đản ngươi nói bậy, phu tử rõ ràng là đang ngủ.”
“Còn chưa đến thời gian ăn cơm chiều, làm gì có người
đi ngủ lúc này, phu tử khẳng định là đã chết.”
“Mới không phải!”
“Nhất định là vậy!”
Thư Sinh do trận thảo luận hắn đã chết hay chưa này mà
tỉnh lại.
Mà khi hắn đỡ đầu đứng dậy thì, bao gồm cả người kiên
trì hắn không chết Tiểu Nha, cả đám nhỏ vốn đang vây quanh trước giường hắn đều
thét chói tai “xác chết phu tử vùng dậy” chạy ra ngoài.
Hắn không rảnh đuổi theo xem rốt cục là có chuyện gì
xảy ra, bởi vì bụng hắn đã đói đến mức kêu to. Tính ra, sáng sớm hôm qua đi
Hoan Hỉ Thiên mua sách sau đó liền gặp gỡ đám kia rồi đánh nhau, đến bây giờ…
Đại khái đã hoàng hôn rồi, hai ngày chưa ăn thức ăn.
“Bên này bên này! Xác chết phu tử vùng dậy!”
Ngoài cửa truyền đến thanh âm líu ríu của đám nhỏ kia,
bọn họ lại chạy trở về, phía sau còn có một người.
“Thư công tử, ngươi tỉnh?”
Là Thu Ý cô nương. Ý thức được có nữ tử ở trong phòng,
Thư Sinh lập tức từ trên giường đứng lên, nghiêng người sửa sang lại quần áo,
mới áy náy thi lễ nói: “Chê cười. Xin hỏi Thu Ý cô nương quang lâm nhà ta là có
chuyện gì quan trọng sao?”
Thu Ý mặt đỏ bừng, cúi đầu nói: “Là đám nhỏ này nói
hôm nay muốn đến lĩnh sách vở, nhưng mà kêu ngươi không tỉnh, vì thế ta mới đến
nhìn xem.”
Nam hài tử tên Bì Đản cũng đi theo nói: “Đúng vậy đúng
vậy, sao lại nói là gọi không tỉnh chứ, ta cùng Tiểu Nha còn tưởng rằng phu tử
đã chết đó!”
Tiểu cô nương tên Tiểu Nha nói thầm một câu “Ta mới
không có nghĩ vậy.”, Bì Đản bá đạo trừng mắt n