Insane
Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326850

Bình chọn: 10.00/10/685 lượt.

chợ đây! Ngang nhiên không coi ai ra gì mà bịa ra lời

đồn lớn như vậy! Phạm Khinh Ba tức sùi bọt mép, chống tay thắt lưng quát to giận

dữ,“Tỷ tỷ! Trở về phòng đi, bằng không đừng nghĩ sách dạy ‘kĩ thuật’ của Hoan

Hỉ Thiên mà tỷ luôn giấu dưới gối sẽ tiếp tục được xuất bản nữa nghe chưa! Bì

Đản! Mau bịt mồm mẹ ngươi lại rồi đem nàng về nhà! Còn Tiểu Ngưu Cường và Tử

Đông Đông nữa!”

“Vâng! Phạm lão Đại!”

Quân đoàn trẻ con luôn nhất nhất trung thành và tận

tâm với nàng nhận được mệnh lệnh lập tức một khóc hai làm loạn ba thắt cổ bức

cha mẹ ông bà nội ngoại trở về nhà, nhưng mà vẫn không ngăn được từng câu từng

câu trêu chọc liên tục bắn về phía Phạm Khinh Ba.

“Ai ai, mặt đỏ kìa, thì ra Khinh Bạc cô nương nhà

chúng ta cũng biết đỏ mặt nha, thật là ngạc nhiên!”

“Cái này còn phải nói à, chắc là đi theo phu tử ‘ừ ừ a

a’ mấy ngày nên học được, hì hì hi. . . . . .”

“Phu tử bây giờ đã trở thành người của phường Thành

Mặc chúng ta rồi nhà, Tiểu Phạm ngươi sau này còn dám bội tình bạc nghĩa, cẩn

thận da của ngươi!” (tức là cẩn thận bị lột da =)) )

“Đúng đúng, ai bảo ngươi ăn cỏ gần hang a! Đùa giỡn

nam nhân bên cạnh ở đâu cũng được, nhưng nữ nhân phường Thanh Mặc chúng ta cũng

không bắt nạt, phụ tình bạc nghĩa với người một nhà!”

Phạm Khinh Ba thẹn quá thành giận, ngồi xổm xuống nhặt

lên mấy hòn đá ném lia lịa vào cánh cửa ngôi nhà gần nhất – nhà của Ngũ Tỷ.

Sau cánh cửa lập tức truyền đến thanh âm cao vút to rõ

của Ngũ Tỷ.

“Tiểu chân* đáng chết nhà ngươi! Lão nương đây nén đau

thương nhường phu tử trắng bóng ta yêu thích cho ngươi, ngươi còn dám lấy oán

trả ơn, nam nhân đưa lên giường còn bà mối thì vứt qua tường à?”

(*tiểu chân: cách chửi con gái thời xưa, QT bảo là đ*~

:”>)

Lời vừa nói ra, trong con hẻm nhỏ tuôn ra hàng loạt

tiếng cười to.

Trong cảnh tượng huyên náo như vậy, Thư Sinh kéo kéo

góc áo Phạm Khinh Ba, nàng căm giận quay đầu lại, lại thấy hắn sắc mặt ửng đỏ,

thấp giọng nói: “Thì ta hôm đó cô nương đến sau núi tìm tại hạ. . . . . . Tìm

tại hạ. . . . . .”

“Mới không phải là tìm ngươi đánh dã chiến đâu!” Nàng

không chút nghĩ ngợi cứ như vậy quát, sau đó mới hối hận muốn cắn đứt lưỡi.

(ta thề cái từ đánh dã chiến là ta đã nói giảm, nói

tránh nhiều rồi đấy =.=)

Bởi vì tiếng cười vang chung quanh càng lớn hơn, có

thể nói là đinh tai nhức óc.

“A a a a a! Các ngươi cứ cười đến chết đi thì tốt!”

Phạm Khinh Ba hoàn toàn phát điên, quay lại lại nhìn thấy gương mặt cực kì tinh

khiết vô hại thiện lương vô tội của Thư Sinh, giận giữ trong lòng cảng mạnh,

nhấc chân hung hăng đá ống chân hắn, “Ngươi cũng chết đi thì càng tốt!”

Hung bạo xong thì đẩy người ta ra quay đầu chạy mất,

còn tiếp tục đứng trong này nữa nói không chừng nàng sẽ thật sự đi giết người

mất!

Thư Sinh bị đẩy tựa vào bên tường, cẳng chân và xương

ống chân ẩn ẩn có chút đau, hắn lại không coi ra gìvẫn tiếp tục đứng sững sờ,

sau một lúc lâu mới trừng mắt nhìn, lẩm bẩm nói: “Nếu ta đoán không nhầm. . . .

. . phản ứng vừa rồi của Phạm cô nương là e lệ sao?”

Một trận rầm rầm truyền đến, toàn bộ cửa sổ trên lầu

hai mở toang, đội ngũ thề chết rình xem đồng loạt ló ra, trăm miệng một lời

nói: “Vốn là như thế!”

Thư Sinh hoảng sợ, lập tức đỏ mặt, sau đó nở nụ cười,

trong lòng là vui mừng đến nói không nên lời.

“Này, phu tử, ngươi là thật lòng với tên kia sao?”

Một câu nói bất chợt vang lên, Thư Sinh ngẩng đầu, chỉ

thấy tẩu tử nhà họ Trần vẫn là bộ dáng cợt nhả. Nàng nhìn hắn một cái, trong

mắt cũng có nghiêm túc không thể nhầm lẫn, sau đó tiếp tục chải tóc, không chút

để ý giũa giũa móng tay.

“Tên kia tính tình khác với các cô nương nhà người ta,

có khi thông minh có khi lại hồ đồ. Thích nói giỡn, miệng không có nửa câu là

sự thật. Nếu nàng nói không thích ngươi ngươi cũng đừng nản lòng, sự thật có

thể chỉ là để trêu chọc ngươi, đương nhiên nếu nàng nói thích ngươi ngươi cũng

đừng quá cao hứng, bởi vì đây cũng thực có thể là trêu đùa ngươi thôi. Tóm lại,

nếu ngươi muốn chung sống với nàng thì phải biết tha thứ. Nếu không thể tha thứ

thì cũng cần nhớ tới một điều, đó chính là —— tên kia là muội muội kết nghĩa mà

ta quen biết, đừng nghĩ rằng nàng không có nhà mẹ đẻ.”

Ngụ ý là, không tha thứ được ngươi cũng phải chịu

trách nhiệm, bằng không ngươi cứ chờ mà xem.

“Có ai uy hiếp người ta như ngươi không? Thì ra tính

nết của bọn trẻ là giống tỷ a.” Ngũ Tỷ đảo cặp mắt trắng dã, lại chuyển hướng

thư sinh, cười nói: “Phu tử ngươi xem, tẩu tử nhà học Trần này rất thích hợp

làm gà mẹ đó chứ.”

“Nói đến nhà mẹ đẻ, hồi đó Tiểu Phạm bị hai tiểu cường

đạo nào đó chặn đường cướp của không còn thứ gì thì đã ở lại nhà ta, nàng còn

gọi ta một tiếng là Ngũ Tỷ nha, cho nên ta mới là nhà mẹ đẻ của nàng! Phu tử

ngươi đừng có sợ, tốt xấu gì ngươi cũng là người do đích thân Ngũ Tỷ ta chọn

ra, biểu hiện cho totó mộ chút, đừng làm cho người ta coi thường a.”

Từng giọt mồ hôi lạnh trên trán Thư Sinh chảy xuống,

lấy câu cuối cùng của Ngũ Tỷ này mà so sánh đi a, không giống uy hiếp sao. . .

. . .

Song sau trận n