đến phải gọi là như mưa rơi trên cánh hoa lê,
phải nói là: hát quá tuyệt vời.
“Thế mà ngươi nhẫn tâm cướp đi chủ nhân để ta lại phải
chịu cô đơn khổ sở lần nữa sao?”
Nói xong một câu đứt từng khúc ruột như thế, bạn Phạm
Bỉnh dùng con ngươi mang đầy lệ nhìn bạn Thư Sinh, nhất thời tức giận đến trào
nước mắt! Hắn hắn hắn, hắn ngang nhiên dám ăn cơm Bì Đản mang đến một cách ngon
lành, hoàn toàn không nghe mình nói gì!
Cuối cùng dường như người nào đó phát hiện ra người
nào đó đang căm tức, bèn liếm liếm hạt cơm trên khóe miệng ngẩng đầu lên nho
nhã lễ độ hỏi: “Phạm tiểu ca, ngươi cũng đói à?”
…
“Ngủ ngủ ngủ! Ăn ăn ăn! Béo chết ngươi đi! A a a a!”
Trong thời gian Phạm Bỉnh phát điên, ba ngày trôi qua
rất nhanh, mùng bảy tháng bảy tới một cách đầy lo âu.
Đèn màu hết từ đầu ngõ Họa đến cuối hẻm đến tận cuối
hẻm, ngoài sân đều thiết tiệc cơ động* để đãi khách. Bắt đâu từ giờ thìn** đã
khổi kèn tấu nhạc, trong ngõ đương nhiên chật đến kiến chui vào cũng không lọt.
Mà cái trình độ chật chội này đã đạt tới đỉnh điểm sau khi Công Dã Bạch xuất
hiện.
(*tiệc cơ động : đến lúc nào ăn lúc đó)
(** 7h sáng)
Mọi người bây giờ mới biết thì ra Khinh Bạc nữ này lại
là muội muội khác họ của Thái Phó cao quý tao nhã không gì sánh nổi, chẳng
trách hắn đến ngồi trành kỉ ở Hoan Hỉ Thiên mấy ngày liền. Xem ra bọn họ đều
hiểu lầm Tiểu Phạm hết rồi, còn tưởng rằng nàng phát điên đến mức nhúng chàm đệ
nhất mỹ nhân.
“Chúc mừng phu tử chúc mừng phu tử!” “Trăm năm hảo
hợp!” “Sớm sinh quý tử!”
Tân lang đi ra nhất nhất đáp lễ với từng lời chúc của
hàng xóm.
Thư Sinh mặc lễ phục đỏ thẫm rất hăng hái, khuôn mặt
vẫn thanh tú nhã nhặn như trước, chỉ khi nhìn kỹ thì mới không khó phát hiện ra
hắn hưng quấn quá độ nên một đêm không ngủ, mắt thâm thành một quầng, hòa lẫn
với khuôn mặt vui sướng phát ra ánh sáng màu hồng.
“Giờ lành đến!”
Lúc Công Dã Bạch cầm tay tân nương tử đội mũ phượng
khăn quàng vai đi ra, Thư Sinh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Mọi người mọi
vật xung quanh đều nhanh chóng cách xa hắn, trong mắt hắn giờ chỉ còn bóng hình
đỏ tươi kia. Toàn bộ thế giới đều trở nên yêu tĩnh, hắn không nghe thấy tiếng
đàn sáo gì nữa, cũng chẳng nghe thấy tiếng người ồn ào, chỉ còn nghe tiếng tim
hắn đập trở lại, thình thịch rung động.
“Này! Đừng ngẩn người a phu tử! Bái đường!”
Ngũ Tỷ thân là bà mối cẩn thận làm tròn bổn phận là
nhắc nhở bảo đảm quá trình cử hành hôn lễ, thế nhưng cái đôi vợ chồng này, nam
thì cứng đầu cứng cổ chỉ lo ngẩn người, nữ thì chân gỗ tay gỗ bất động tại chỗ.
Tẩu tử nhà họ Trần sợ muộn giờ lành, quyết định thật nhanh nói: “Đại Thiên Tiểu
Thiên, đi giúp dì Phạm với dượng ngươi đi.”
Cứ như vậy, tân lang tân nương trong tình huống mơ hồ
dưới sự giúp đỡ của hai tiểu tử choai choai giữ hai bên, à không không, nâng
hai bên, đã hoàn thành đại lễ.
“Kết thúc buổi lễ! Đưa vào động phòng!”
Thư Sinh cầm một đầu lụa hồng dẫn Phạm Khinh Ba đang
hốt hoảng đi về tân phòng. Phạm Khinh Ba mông dính giường chân dính đất, ngồi
im bất động, cũng không nói một lời. Cuối cùng Thư Sinh phát hiện hôm nay nàng
dịu ngoan lạ thường, trong lòng nhất thời biến thành mềm nhũn, tia ngẩn ngơ
trong mắt tản đi, nhu tình vạn chủng cất tiếng gọi nàng: “Nương tử!”
Chỉ thấy bóng dáng dưới khăn tân nương giật nảy lên
một cái, Thư Sinh dường như lệ nóng doanh tròng vì cảm động, nương tử nhà hắn
nhất định cũng nội tâm rung động giống như hắn!
Khi thì xuất thần, khi thì ngây ngô cười, hắn không
nhịn được lại gọi vài tiếng: “Nương tử, nương tử, nương tử…”
Thân mình dưới khăn voan thoáng chốc run run rẩy rẩy,
Thư Sinh trong lòng rất là cảm động, hắn còn tưởng rằng nương tử nhà hắn thờ ơ
mình, gả cho hắn quá lắm cũng chỉ là đâm lao phải theo lao, chưa từng dám nghĩ
rằng nàng thế nhưng cũng khẩn trương như hắn, chờ mong, thậm chí hưng phấn đến
nỗi không nói nên lời?
Hắn vui mừng vô hạn, đang định nói vài ba câu riêng tư
linh tinh như là “Nắm tay cả đời bên nhau đến già” thì chợt nghe giọng Ngũ Tỷ
vang lên ngoài cửa: “Tiểu Phạm, phu tử, muốn tuyên dâm cái gì xin tạm gác lại
đến tối, bên ngoài còn một đống khách khứa cần tiếp đón nha!”
Vì thế ai đó vừa tính bước gần tới hỉ giường lại thu
chân về, nhẹ nhàng nói: “Tại hạ… À, vi phu phải ra ngoài tiếp khách, nương tử
nàng, nàng chờ một lát, vi phu đi một chút sẽ trở về!” Nói xong thì đỏ mặt lưu
luyến không rời từng bước đi khỏi tân phòng.
Đi ra đến ngoài, chỉ thấy Ngũ Tỷ nhìn quanh bốn phía
giống như đang tìm người, hắn liền hỏi:“Ngũ tỷ, sao thế?”
Ngũ Tỷ nhíu nhíu mày, vừa tiếp tục nhìn xung quanh vừa
trả lời: “Đứa nhỏ Phát Bệnh này cũng thật là, biết rõ hôm nay bận bịu lại còn
chạy loạn khắp nơi.”
Lúc này, tẩu tử nhà họ Trần chậm rãi đi tới kéo Thư
Sinh đi, “Đứa nhỏ Phát Bệnh kia chắc chắn là không tiếp nhận được việc Tiểu
Phạm lập gia đình nên trốn đi tức giận u oán rồi, kệ nó đi, khách bên ngoài còn
đang chờ tân lang kính rượu nữa! Đúng rồi, muội phu à, khi đi kính rượu ngươi
phải nhớ kỹ đừng có luôn miệng chi, hồ, giả, dã* rồi đạo lý Th