ua là mở tròn con mắt nhìn chằm chằm hắn, ngay cả chén rượu
cũng không có đụng vào.
Hắn cũng không miễn
cưỡng nàng, thay mặt nàng uống xong chén rượu, liền một tay lấy nàng từ
trên ghế ôm lấy, cười hướng nàng làm chuyện xấu.
"A!" Nàng
giật mình thét chói tai, không nghĩ tới hắn lại đột nhiên làm như
vậy."Ngươi làm gì?"
"Đợi lát nữa ta
cỡi xuống y phục của ngươi, ngươi sẽ hiểu." Phượng Húc Nhật giọng nói tràn
đầy tà khí, khinh bạc trả lời.
Đối mặt tuấn
nhan của hắn gần trong gang tấc, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại không
khỏi hiện lên hai đóa đỏ ửng.
Hắn chỉ cần khẽ dựa gần
nàng, khí lực toàn thân nàng giống như bị tròng mắt đen của hắn hút
hết đi , giống như một con thỏ không có khí lực phản kháng, chỉ
có thể mặc cho hắn đùa bỡn.
"Mau buông ta ra.
. . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Yêu Hỉ đỏ lên, phát ra thanh âm yếu ớt.
Phượng Húc Nhật đem
nàng đặt ở trên giường, thân thể cao lớn cứ như vậy ở phía trên giam giữ lấy
nàng, lấy một đôi mắt đen thâm thúy đầy mê người mà nhìn nàng.
"Ngươi thật
đẹp." Đồ trang sức trang nhã trên người nàng, có một loại xinh đẹp không
nói ra lời được, hơn nữa nàng kia mềm non lăng môi làm đẹp xinh
đẹp đỏ bừng, để cho hắn thật muốn một hớp mà nuốt vào.
Yêu Hỉ cắn cắn môi,
thân thể mau co lại.
Giờ khắc này, nàng chợt
nhớ tới ngày đó hai người dây dưa, cảm giác như dã thú cuồng dã kia bây
giờ vẫn còn lưu lại ở trong cơ thể nàng, làm nàng thân thể nhịn không
được run một chút.
"Ngươi. . . . . .
Ngươi đừng tới đây. . . . . ." Nàng lui về phía sau, co vào trong góc,
phát hiện mình thế nhưng không đường có thể lui, chỉ có thể mắt to vô tội nhìn
hắn.
Phượng Húc Nhật ngồi ở
mép giường, nheo lại tròng mắt đen thưởng thức bộ dáng hoảng sợ của nàng, giống
như dã thú trước khi bắt lấy con mồi, còn dùng ngũ trảo trêu đùa rồi mới nuốt
vào bụng.
Một lát sau, hắn bò lên
giường, chậm rãi đến gần nàng
Đang lúc hắn chuẩn bị
động tác thì bàn tay của hắn chợt dừng ở trước mặt nàng, cứng ngắc giống như là
bị đông lại.
Yêu Hỉ nghi ngờ ngước
mắt nhìn, phát hiện lông mày của hắn nhíu chặt. Môi mỏng vốn đang mỉm cười lại
mân thành một hàng, cổ họng giống như là bị thứ gì chặn lại.
Phượng Húc Nhật bàn tay
lùi về, che lồng ngực của mình.
Trong phút chốc, trong
miệng hắn phun ra máu tươi đỏ thẫm, bắn ra xung quanh.
Vết máu phun lên trên
mặt của nàng, nàng còn chưa kịp phục hồi tinh thần, chỉ thấy ngũ
quan trên mặt hắn thống khổ nhéo ở chung một chỗ, thân thể cao
lớn cũng nhịn không được xụi lơ ở trên giường.
Yêu Hỉ bị dọa cho sợ
đến xanh lại con mắt, vội vàng tiến lên dò nhìn tình trạng của hắn.
"Ngươi. . . . . .
Ngươi làm sao vậy?" Nàng cúi đầu nhìn, phát hiện khuôn mặt của hắn
bắt đầu biến thành màu đen, môi càng thêm từ từ chuyển thành tím bầm.
"Độc. . . . .
." Phượng Húc Nhật khép lại nâng lông mày, chỉ vào bình rượu trên bàn
ăn."Ta. . . . . . Sơ suất quá. . . . . ." Sau đó hắn không chịu nổi
mà ngất đi.
"Phượng Húc
Nhật!" Nàng ôm lấy hắn sợ hãi không dứt, hốt hoảng kêu to."Có
ai không ——"
Yêu Hỉ cảm thấy nàng
thật là một tân nương bi thảm.
Đêm thành thân đó. Phu
quân của nàng trúng độc hộc máu, nàng thiếu chút nữa là thành quả phụ.
Mặc dù nàng có chút
không cam lòng, không muốn nhưng vẫn bị buộc phải lên kiệu, nhưng dầu gì nàng
cũng đã bái đường thành hôn, danh chính ngôn thuận thành thê tử của Phượng
Húc Nhật, cũng không muốn khi gả vào Phượng gia liền bị người ta nói nàng khắc
phu nha.
Đêm đó, trước khi đại
phu kịp tới, nàng đã lấy ra ít muối thô, pha với nước rồi đổ vào trong miệng
hắn, buộc hắn đem rượu đã uống phun ra hết.
Toàn bộ mọi người trong
phủ bận thành một đoàn.
Thật may là đại phu
diệu thủ đem mệnh hắn cứu trở lại.
Sau đó Phượng lão ông sai
người dò xét là người phương nào gây nên, nhưng không có bất kỳ thu hoạch nào.
Cái ly có độc là phượng
lưu ly chén, cho nên đối tượng mà hung thủ hạ thủ không phải là phượng Húc
Nhật, mà là nàng.
Yêu Hỉ không hiểu, tại
sao lại có người muốn hạ độc hại nàng.
Nàng không nhịn được có
chút sợ hãi, nếu như hôm nay người gả cho Phượng Húc Nhật là Bạc Bảo, có phải
hay không vận khí sẽ không tốt như nàng? Mà hắn có thể hay không cũng thay Bạc
Bảo uống chén rượu giao bôi kia đây?
Một khắc bắt đầu ở nơi
này, nàng biết mình đã cùng phượng Húc Nhật ngồi chung trên một chiếc thuyền.
Vợ chồng vốn là
chim cùng rừng, lúc đại nạn. . . . . . Nàng cũng sẽ không bay đi!
Bởi vì, nam
nhân trước mắt này sẽ giữ nàng thật chặt trong tay, sau đó nâng lên nụ
cười chết tiệt kia nói cho nàng biết, muốn chết, chúng ta sẽ cùng chết chung
một khối đi!
Yêu Hỉ bất đắc dĩ thở
dài.
Địch nhân của Phượng
phủ núp trong bóng tối —— mặc dù trực giác của nàng cho rằng hiềm nghi lớn nhất
chính là nhị thiếu gia, nhưng không có bằng chứng, nàng cũng không thể giống
như chó điên cắn người ta không thả.
Cho nên, nàng chỉ
có thể đem khẩu khí này nuốt vào.
Ngược lại tướng công
nàng, kể từ sau khi trúng độc, liền cả ngày nằm ở trên giường, chờ nương tử
nàng phục vụ, trà tới đưa tay, cơm