tới há mồm.
"Nương tử, ta
khát." Phượng Húc Nhật nửa nằm ở trên giường, ngoắc ngoắc tay, gọi nương
tử mới thành thân chưa được mấy ngày.
"Ngươi không thể
tự mình xuống châm trà được sao!" Yêu Hỉ ngồi bên cửa sổ, đang thưởng thức
'nam hội' mới được xuất bản. Hắn thế nhưng muốn đánh gãy đi niềm vui thú duy
nhất của nàng, thật là ghê tởm.
"Thân thể ta khó
chịu a." Hắn bên mép câu khởi nụ cười, cố ý ăn vạ.
Cái gì a, rõ ràng hắn
ngày hôm trước đã sanh long hoạt hổ, thể lực cũng khôi phục hơn phân nửa, ngày
hôm qua còn kéo nàng ở trên giường làm một chút ừ a a chuyện. . . . . . Lại vẫn
dám đại ngôn bất tàm nói thân thể khó chịu?
"Thân thể khó
chịu? Lời như thế mà ngươi cũng dám nói ra!" Nàng trong miệng mặc dù nói
thầm, nhưng vẫn là ngoan ngoãn nghe lời rót cho hắn chén trà.
Ừ, nàng thật là một vật
nhỏ nghe lời. Phượng Húc Nhật trong tròng mắt mỉm cười, nhận lấy trà nàng
đưa tới.
Thấy hắn nhận lấy chén
trà, lại chậm chạp chưa uống, nàng thiêu mi trừng mắt liếc hắn một
cái."Làm gì, ngươi sợ trà này có độc sao? Yên tâm, ta đây đã tự mình kiểm
tra, không có việc gì."
Hắn cười không đáp, vẫn
như cũ lấy cặp mắt đen kia ngắm nhìn nàng.
Yêu Hỉ thấy thế, cho là
hắn trời sinh tính đa nghi, liền đoạt lấy cái ly trong tay hắn, uống một ngụm
trà.
"Ừ, không có sao,
ngươi uống đi." Nàng nhìn chằm chằm hắn, đem cái ly đặt ở trước mặt của
hắn.
"Ngươi uống một
hớp nữa." Phượng Húc Nhật đè thấp cổ họng, câu khởi môi nói.
Nàng trợn mắt một cái,
lại uống thêm một hớp.
Vậy mà, khi nàng ngửa
cổ uống trà thì hắn chợt cầm lấy cổ tay nàng, đem nàng kéo đến trong ngực hắn.
Nàng còn chưa kịp hồi
thần, hắn liền dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai hôn môi của nàng, lấy đi
nước trà trong miệng nàng.
"Ngô. . . . .
." Chân mày nàng nhíu lại. Bởi vì động tác ngoài dự kiến của hắn, khiến
cho nước trà trong chén văng ra ngoài, thấm ướt xiêm áo của hai người.
Phượng Húc Nhật thừa
dịp nàng vẫn ngốc lăng, đem đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của nàng, trêu
chọc cái lưỡi béo mập, đem nước miếng trong miệng nàng cuốn vào trong
miệng hắn.
Cho đến khi toàn bộ
nước miệng trong miệng nàng lọt vào trong miệng của hắn, hắn liền đổi phương
thức mút lấy lưỡi nàng, hơn nữa còn nhẹ gặm môi anh đào, để cho môi nàng hưởng
thụ đầu lưỡi hắn vẽ vòng.
Yêu Hỉ bởi vì bị hắn
hôn mà khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, thần trí dần dần lung lay,
đồng thời bàn tay của hắn cũng chậm rãi leo lên hông của nàng, muốn hảo hảo đem
nàng thưởng thức một phen.
Cửa gian phòng của hai
người cũng chưa có đóng lại, lúc này xuất hiện thanh âm hộp gỗ rơi ở cửa, cắt
đứt kích tình của cả hai.
Yêu Hỉ giống như là bị
sét đánh, lập tức rời khỏi hắn, phản ứng nhanh chóng nhìn về phía cửa.
Hà Tịnh Tuyết đứng ở
ngoài cửa, tất cả một màn kia của bọn họ đều nhìn thấy rõ, sắc mặt của nàng cực
kỳ tái nhợt, thân thể khẽ run.
"Ta. . . . . . Ta
không phải cố ý, ta chỉ là muốn giúp đại ca đưa thuốc bổ tới." Hà Tịnh
Tuyết thanh âm run run, hốt hoảng dọn dẹp dược liệu trên đất.
Yêu Hỉ trợn mắt nhìn
phượng Húc Nhật một cái, sau khi sửa sang lại quần áo trên người thật tốt, liền
đến trước mặt Hà Tịnh Tuyệt, giúp một tay nhặt dược liệu lên.
"Không cần gấp
gáp." Yêu Hỉ đỏ mặt, ý đồ muốn hóa giải sự lúng túng này.
Phượng Húc Nhật từ trên
giường ngồi dậy, tròng mắt đen thu lại, dựa cột giường. "Thuốc? Ngươi xác
định đó là thuốc, không phải là độc?"
Thân thể Hà Tịnh Tuyết
run lên, đôi mắt vô tội, ngẩng đầu nhìn hắn."Đại ca nói thế là có ý gì?
Trong phủ trên dưới đều biết ta đối với ngươi. . . . . ." Nàng muốn nói
lại thôi, tầm mắt rơi vào trên mặt Yêu Hỉ, cuối cùng thu về ánh mắt, không nói
tiếp nữa.
Đầu Yêu Hỉ có thể coi là
ít gân, nhưng lời nói mập mờ như vậy..., cũng đủ làm cho nàng nhớ tới cuộc nói
chuyện trước kia bị nàng nghe lén được của bọn họ.
Hừ! Hắn và Hà Tịnh
Tuyết quả nhiên có vấn đề! Yêu Hỉ buồn buồn nghĩ, ngực đột nhiên cảm giác được
giống như bị một tảng đá thật lớn đè lên.
"Cực kỳ có sát
cơ , phải không?" Phượng Húc Nhật tiếp lời của Hà Tịnh Tuyết..., giễu
cợt cười.
"Ta. . . . .
." Hà Tịnh Tuyết dù trăm miệng cũng không thể bào chữa, cuối cùng chỉ có
thể hốc mắt rưng rưng."Tịnh Tuyết hôm nay chẳng qua là lo lắng thân
thể của đại ca, mới. . . . . ."
"Đi ra
ngoài." Hắn không cho Hà Tịnh Tuyết cơ hội giải thích, trực tiếp hạ lệnh
trục khách ."Về sau không có lệnh của ta, không cho phép ngươi đến
gần nơi này một bước."
Hà Tịnh Tuyết run lên,
hai tay đang cầm hộp gỗ cũng khẽ run, chân mày khép lại thành một tòa núi nhỏ,
sợ hãi nhìn Yêu Hỉ.
Yêu Hỉ nhìn Phượng Húc
Nhật, lại quay ra nhìn Hà Tịnh Tuyết bộ dáng đáng thương, phát hiện mình làm
sao cũng đều không thỏa đáng.
Nàng cảm thấy bộ dáng
của Hà Tịnh Tuyết kia rất đáng được đồng tình, dù sao người ta cũng là hảo tâm
tới đưa thuốc bổ cho hắn, hắn lại mặt lạnh từ chối, thật có chút không
nên.
Nhưng nói đi nói lại,
nếu như người hạ độc là Nhị thiếu gia, Hà Tịnh Tuyết như thế nào thì bọn họ
cũng không thể cho thường xuyên qua lại được.
Suy