ột.
“Nước Hồng Ngọc, ta hận nước Hồng Ngọc, ta muốn tất cả đều phải chết trong
tay ta, ta muốn giết tất cả người của nước Hồng Ngọc”, Đồng Dao mở to
hai mắt, hét lớn lên. Nỗi oán hận ngập tràn khiến cho cô gần như phát
điên.
“Hủy diệt nước Hồng Ngọc, hủy diệt nước Hồng Ngọc ——!”
“Tỉnh, mau tỉnh lại. . . . . .”
Đồng Dao cảm giác như có người đang cố gắng lay vai của cô, mở to hai mắt.
Khuôn mặt Vũ Quân giống như đang phóng to trước mặt cô, vô cùng kinh ngạc nhìn cô.
“Nàng làm sao vậy? Đang ngủ sao? Ta gọi nàng cả nửa ngày nàng cũng không
tỉnh, ta đã cho ngươi gọi thái y tới bắt mạch. Bọn họ nói nàng rơi vào
cõi mơ…”
Đồng Dao nắm chặt tà áo, cố gắng hít thở. Thoát khỏi không gian đỏ đen kia, liền cảm thấy hô hấp thoải mái hơn.
“Rốt cuộc nàng làm sao vậy? Nàng vẫn bị thế này sao?”
Đồng Dao phục hồi tinh thần, phát hiện cô đang tựa ở trước ngực Vũ Quân, cơ thể vội co về phía sau.
Vũ Quân dường như cũng cảm giác được, cúi đầu không nói, hàng lông mi dài khẽ động, không nói nên lời.
“Nàng là thất công chúa của nước Hồng Ngọc?”
Đồng Dao nhìn Vũ Quân, không biết phải trả lời thế nào…
“Nàng hận đất nước mình? Ở trong mơ nàng luôn nói phải huỷ diệt nước Hồng Ngọc.”
Đồng Dao nắm chặt tay…Câu hỏi này, Nhuận Ngọc cũng đã từng hỏi cô.
Vũ Quân hít một hơi thật sâu, không tiếp tục hỏi nữa…
“Cơ thể nàng không khoẻ, hôm nay hạ trại nghỉ ngơi.” Vũ Quân nắm tay Đồng
Dao đưa vào trong ngực mình: “Ngủ một giấc đi, ta ở đây với nàng.”
Đã rời xa khỏi nước Chư Lương, trước mặt dần thấy rõ những thành trì vĩ đại, Đồng Dao hiểu, đã tới nước Cúc Lương! Tính thời gian, cũng đã đi được hơn mười ngày rồi…
Trước cổng thành nước Cúc Lương có một tấm bia đá lớn, giống như một kỷ vật
quan trọng. Rõ ràng là để nói cho cô biết, cô đã rời khỏi nước Chư Lương, rời xa Nhuận Ngọc. Trước mặt cô là đất nước phồn hoa hưng thịnh mang tên —— Cúc Lương!
Chuyển ngữ : Cỏ dại
Xe ngựa chậm rãi tiền về nước Cúc Lương.
Cả
thành trì giống như một tòa lô cốt vĩ đại, xung quanh được xây dựng bằng những tảng đá lớn, bức tường thành dường như không ngừng kể cho mọi
người biết sự uy nghiêm hùng vĩ của đất nước này.
Cánh
cổng lớn màu đỏ thẩm của nước Cúc Lương từ từ mở ra, xe ngựa thoải mái
đi vào. Đồng Dao khẽ vén rèm lên, chào đón cô là mùi muối mặn.
Thành trì của nước Cúc Lương to gấp đôi nước Chư Lương, nước Cúc Lương sở hữu một bến tàu lớn, vận tải phát triển, tấp nập, nhân dân cũng dựa vào
biển và nghề đánh cá mà trở nên giàu có sung túc. Nhưng trái lại, đất
đai ở đây bị nhiễm mặn quá cao, không thích hợp để các loại cây nông
nghiệp phát triển, mà nước Chư Lương đất đai phì nhiêu và có lượng lương thực dự trữ dồi dào.
Xe
ngựa từ từ tiến vào, rất nhiều nô lê và dân nghèo ở chợ đi lại như mắc
cửi, cho dù có nhiều xe ngựa, nhưng cũng không ai quan tâm.
Trong lòng Đồng Dao có chút nghi ngờ, chuyện Vũ Quân tới nước Chư Lương tuyển phi ra sao, ai cũng biết, nhưng tại sao khi trở về nước Cúc Lương, lại
có vẻ im hơi lặng tiếng thế này.
Cho dù cảnh tượng không phô trương, nhưng ít nhất cũng phải có một phái đoàn ra tiếp, nhưng người ở đây không có ai biết việc hoàng tử đã trở về.
Quay đầu lại nhìn Vũ Quân, hàng lông mi buông xuống, mắt tỏ vẻ thản nhiên, khuôn mặt không có chút biểu cảm gì.
Sau đó, xe ngựa dừng lại, Vũ Quân nghiêng đầu, nắm chặt tay Đồng Dao.
“Hoàng tử, bệ hạ phái thần tới đây nghênh đón ngài trở về.”
Người đánh xe khẽ vén rèm lên.
Một
người trung niên chắp tay hành lễ, đứng nghiêm chỉnh ở trước xe, cúi đầu nói: “Bệ hạ rất nhớ ngài, lệnh cho thần tới đây nghênh đón ngài.”
“Được, đi thôi.” Vũ Quân trả lời, giọng nói lạnh lùng.
Nhưng vị quan vẫn đứng chặn ở trước xe không di chuyển: “Trong lòng bệ hạ rất nhớ ngài, muốn gặp ngài trước.”
Vũ Quân khẽ nhíu mày.
“Sứ giả của nước Chư Lương Thất công chúa, xin mời vào Thiên điện trước, bệ hạ sẽ tới tiếp kiến người sau.”
Đồng
Dao liếc mắt nhìn Vũ Quân, mọi chuyện đã rõ. Bọn họ về chậm, xem ra
hoàng đế nước Cúc Lương đã biết chuyện Đồng Dao làm sứ giả đi tới nước
Cúc Lương, hiện tại đã có ý muốn tách hai người ra, muốn thuyết phục Vũ
Quân.
Hiệu suất làm việc của Nhuận Ngọc thật là nhanh…
Đồng Dao có chút hoảng sợ.
Vũ Quân thản nhiên đưa tay kéo rèm lại nói: “Dẫn đường”.
“Bệ hạ căn dặn, mời sứ giả nước Chư Lương…”
“Dẫn đường!”
“Hoàng tử. . . . . .”
Vũ
Quân không nói gì, nhưng lại tỏa ra khí thế lạnh lùng, nhắm chặt hai mắt oai phong khiến cho người ta không thể kháng cự. Đồng Dao cảm giác được người kiên trì đứng bên ngoài xe ngựa đã lui xuống, nhìn sang Vũ Quân ở bên cạnh, bỗng nhiên cô phát hiện chính mình cũng không hoàn toàn hiểu
hết về hắn.
Ngón tay Vũ Quân lạnh buốt, nhưng vẫn yên ổn đặt chồng lên tay Đồng Dao.
Trên đường xe ngựa hơi loạng choạng, trong lòng Đồng Dao cũng bất ổn.
Xe
ngựa dừng lại, Vũ Quân đi ra, quay người chìa tay đỡ Đồng Dao xuống.
Trong lòng Đồng Dao rất hỗn loạn, mà trên khuôn mặt trắng toát của Vũ
Quân không có biểu cảm gì, không vui vẻ cũng không lo lắng, dường như
người hắn đã siêu phàm thoát tục.
Có
một c