XtGem Forum catalog
Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329655

Bình chọn: 7.00/10/965 lượt.

àn tay cô, “Tay rất lạnh.”

“Nàng vẫn luôn chăm sóc ta sao?”

Đồng dao sửng sốt, vội vàng cười: “Sao có thể , khi ngươi ngủ, ta cũng nghỉ ngơi.”

“Nói dối ta sao.”

“. . . . . .”

“Thực xin lỗi.”

“Hả?”

“Vũ quân vô dụng, liên lụy đến nàng.”

Nhìn khuôn mặt buồn rầu của Vũ Quân, chiếc áo khoác trắng mỏng manh rơi xuống để lộ bờ vai gầy yếu, trong lòng Đồng Dao đau xót: “Trên thế giới này Vũ Quân là người đối xử tốt nhất với ta. Tay lạnh sao? Không sao, ta sẽ giúp ngươi ủ ấm.” Cô nói xong, khẽ đặt hai tay Vũ Quân lên mặt mình.

“Đồng Dao

“Sao?”

“Nàng đừng rời bỏ ta có được không?”

Đồng Dao ngây người.

“Cả đời này nàng sẽ ở bên ta phải không?” Hai mắt Vũ Quân bao phủ một tầng hơi nước, ánh mắt có chút hoang mang.

“Ha ha, chỉ sợ hoàng huynh của ngươi vẫn không chấp nhận ta.”

“Ta hỏi nàng nàng bằng lòng trọn đời ở bên ta chứ?”

“Ta. . . . . .” Trong lòng Đồng Dao đau đớn, cả đời sao? Bản thân cô như vậy, có tư cách gì mà đưa ra lời hứa hẹn, hứa hẹn đối với cô mà nói thật buồn cười.

“Đừng bỏ ta…”

“Vũ Quân, đừng suy nghĩ lung tung. Nghỉ ngơi cho tốt!”

“Không!” Vũ Quân giãy dụa kéo Đồng Dao lại, hai tay để trên vai Đồng Dao, “Ta đã nói rồi, chuyện này ta đã từng nói cho hoàng huynh nghe,cũng là nói cho nàng nghe, nàng rời đi, ta sẽ chết!”

“Ai cũng có một sinh mệnh, đều nằm ở trong tay ta. Không thể dựa vào sự sống của người khác.”Đồng Dao nhíu mày thật sâu, ánh nắng mặt trời chiếu xuống đôi mắt nâu nhạt của Vũ Quân phủ một vầng hào quang rực rỡ, khuôn mặt tuấn tú lại thê lương như vậy. Làm sao cô có thể nhẫn tâm nói lời từ chối hắn….

“Không được yêu người khác, không được nhìn người khác. Trong lòng nàng chỉ có ta, được không?”Vũ Quân khẽ ôm Đồng Dao, vuì hai má của cô vào cổ mình.

Gạt nỗi đau đớn trong lòng, để không nhìn thấy Vũ Quân nữa, cô chỉ có thể quay mặt đi, nhìn ra bầu trời xanh xa xăm ngoài cửa sổ.

Phần tình này, quá nặng… Làm sao có thể nhận được chứ…

Chuyển ngữ : Cỏ dại

Đây… Việc này…”

Chợt có tiếng động phát ra.

Quay đầu lại, nhìn thấy người hầu mang theo một bình ngọc đi tới, nhìn thấy bộ dáng Vũ Quân và Đồng Dao thân thiết với nhau, không dám đi vào, có lẽ đã đứng ở cửa rất lâu, đành phải phát ra tiếng động.

“Có chuyện gì vậy?” Đồng Dao cố gắng nhớ lại, đây không phải người đêm qua đứng canh ở cửa phòng Vũ Quân sao?

“Đây là sữa bò mới còn nóng. Bệ hạ nói Thất công chúa đã có một đêm vật vả, hạ lệnh đưa tới cho công chúa.”

Đồng Dao nhìn cái bình, lại nhìn bộ dạng hờ hững của Vũ Quân, không khỏi nhíu mày. Ha ha, Bắc Minh Quân này, rõ ràng là lo lắng cho Vũ Quân, nhưng lại không đến. Sai người mang sữa nóng tới cho hắn uống, nhưng lại cố tình có chết cũng không thừa nhận, còn muốn lấy cô làm lá chắn.

“Lui ra, thất công chúa không uống.” Không đợi phản ứng của Đồng Dao, vẻ mặt Vũ Quân không chút thay đổi nói.

“Việc này…”

“Ta đã nói, không cần, đem đi”. Giọng điệu Vũ Quân cương quyết, làm người hầu có phần hốt hoảng, ánh mắt không ngừng nhìn về phía cửa, khuôn mặt đỏ bừng.

Đồng Dao hoàn hồn, thấp thoáng nhìn thấy ngoài cửa có một tia sáng, thoáng qua liền không thấy nữa. Cô nheo mắt lại, nở nụ cười.

“Được rồi, giao cho ta, ngươi lui đi.” Đồng Dao mỉm cười, nhận chiếc bình từ tay người hầu. Người hầu thở một hơi dài nhẹ nhõm, vội vàng xoay người đi như chạy, giống như trong tay Đồng Dao cầm một quả bom, chỉ sợ quay lại là trở về tay mình.

Đồng Dao cầm một chiếc chén, đổ sữa ra, đưa cho Vũ Quân. Vũ Quân nhíu mày, không cầm: “Sữa này của nàng, ta không cần.”

Nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ của Vũ Quân, Đồng Dao càng cảm thấy buồn cười: “ Thật đáng chê cười.”

“Ta không phải như vậy!”

“Vũ Quân, uống hay không uống, ngươi nói đi. Huống chi, trên đời này bệ hạ là người thương ngươi nhất.”

“Vậy còn nàng?”

Đột nhiên Vũ Quân quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Đồng Dao.

“Hai chuyện này không giống nhau.” Đồng Dao có chút xấu hổ, gãi đầu, “Cho dù mục đích là gì, tóm lại là bệ hạ muốn bảo vệ ngươi. Người ngươi yêu nhất, thường là ngươi dễ làm ngươi tổn thương nhất. Vũ Quân, người có thể toàn tâm toàn ý đối xử tốt với ngươi không nhiều, không nên khiến bệ hạ khổ sở.”

Vũ Quân cúi đầu nhìn ngón tay mình, qua một hồi lâu, chìa tay nhận chiếc chén trong tay Đồng Dao: “Không phải ta muốn uống, mà ta thật sự khát.”

“Phải, phải, ta biết.” Đồng Dao lắc đầu cười, “Có cần ta giúp ngươi lấy thêm không?”

“Không cần, đủ rồi.”

Đồng Dao cầm chiếc chén, lại bị Vũ Quân kéo tay lại: “Người ta yêu nhất, thường là người dễ làm ta tổn thương nhất, có đúng không?”

“Phải, làm sao?”

“Đối vời nàng ta tin tưởng, nàng sẽ không làm tatổn thương.”

Đồng Dao ngây người, trợn mắt nhìn Vũ Quân. Trước kia ấn tượng về hắn là người rất tốt, nhưng tên ranh này lại thiết kế một chiếc thòng lọng để cô chui vào.

“Được rồi, được rồi, để ta thu dọn chỗ này, chút nữa sẽ quay trở lại.” Cô không biết phải nói gì, bèn đưa tay, cầm lấy chén và bình trên bàn đi ra ngoài.

Đi qua cửa, Đồng Dao đứng bên cạnh cột đá ngẩng đầu lên trần nhà thở dài: “Ai… Sĩ diện có liên quan tới sống và chết. Thời điểm mình phải ra mặt thì tự mình nói v