Old school Swatch Watches
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326631

Bình chọn: 10.00/10/663 lượt.

i ngậm miệng.Chiếc xe tiến vào khu chung cư đắt tiền, đây là chỗ Tần Vịnh ở một mình.“Được rồi, cô về đi.”“Tôi đưa ngài lên nhà.” Lâm Phàm kinh nghiệm phong phú, biết có rất nhiều kẻ xấu trước tiên lẻn vào trong phòng con tin, đợi vệ sĩ đi rồi lại ra tay với con tin.“Cô, muốn vào nhà tôi?” Tần Vịnh trợn mắt, con nhỏ này quả nhiên có ý đồ khác với mình! Lòi đuôi cáo ra rồi nhá!“Đúng thế! Đề phòng kẻ xấu mai phục sẵn.”Tần Vịnh rủa thầm, con nhỏ này mượn cớ không sai tí nào! Xem xem rốt cuộc cô ta muốn làm gì! Nếu thật sự có ý nghĩ bẩn thỉu khác thì mượn cơ hội này đuổi luôn. Tần Vịnh cảm thấy mình đúng là cậu bé quàng khăn đỏ ngây thơ mà Lâm Phàm là con sói đói giả làm bà ngoại.Hừ khẽ một tiếng nhấn nút thang máy lên tầng mười hai, thấy cô còn giả vờ giả vịt quan sát bốn phía, âm thầm tức cười. Diễn kịch cũng được đấy.“Đến rồi, cô về đi.” Tần Vịnh hỏi thử, nếu không ngoài suy đoán cô ta nhất định sẽ nói, không, tôi đưa ngài vào nhà.“Không, tôi đưa ngài vào nhà!” Mặt Lâm Phàm không đổi sắc. Tần Vịnh than thở, đoán gì là chuẩn đó mà!Lắc đầu, ấn mật mã, cánh cửa khóa nhẹ nhàng mở ra, Tần Vịnh đẩy cửa đi vào. Lâm Phàm đứng ngay cửa, ánh mắt nhanh như chớp quét qua các góc có thể lợi dụng để ẩn nấp bên trong mấy giây, sau đó bình tĩnh nói, “Ông tổng, ngài đi vào đi, tôi sẽ đứng ngoài cửa chờ ngài mười phút. Nếu có chuyện gì ngài cứ hét lên là được.Tần Vịnh đang đổi giày, tay vịn tường thiếu chút nữa ngã nhào. Chỉ vậy thôi?“Cô không vào à?”Lâm Phàm nghiêm chỉnh lắc đầu, “Ông tổng không cần lo lắng. Tôi sẽ ở ngoài cửa chờ ngài mười phút.”Nói xong nhẹ nhàng đóng cửa giúp hắn, đứng ngoài hành lang.Trong cửa, Tần Vịnh trợn mắt há mồm, sao cô ta không làm theo kịch bản? Không phải là nên vào nhà, sau đó bày tỏ với hắn hoặc là làm ra một loạt cử chỉ quyến rũ sao? Mình không phải cậu bé quàng khăn đỏ? Cô ta không phải con sói đói?Lâm Phàm về đến nhà, vô bếp lấy cơm và thức ăn còn thừa, làm cho mình một dĩa cơm rang đơn giản mà ngon lành. Thu dọn xong liền ngồi trước bàn thờ bà ngoại, kể hết chuyện cả một ngày hôm nay cho bà nghe.“Bà ngoại, giờ con sống rất tốt, thật đó, không buồn lo gì cả, bà yên tâm đi.”“Bà ngoại, ông tổng của bọn con hình như rất nhát gan nhưng ngày hôm qua xem ra lại rất can đảm, bà nói người này có phải mâu thuẫn quá không?”“Bà ngoại, ông bán bánh bao xá xíu trước cửa nhìn rất giống cái người bị chốc đầu ở trước cửa nhà chúng ta.”“Bà ngoại, hôm nay ba của ông tổng đến công ty tìm con, nói lo lắng an toàn của ông tổng, muốn con làm vệ sĩ cho ông tổng, trên thế giới này có người ba tốt như vậy sao? Thật đáng ngưỡng mộ. Có điều chắc chắn ông ấy không có một bà ngoại tốt như bà.”“Bà ngoại, hôm nay ông tổng dẫn con tới một nhà hàng rất đẹp, sàn nhà sáng như gương vậy.”“Bà ngoại… con nhớ bà lắm…”Ánh trăng rọi qua cửa sổ, chiếu lên hình thờ bà ngoại. Phòng khách không bật đèn, nhìn không rõ vẻ mặt Lâm Phàm.Sáng sớm hôm sau, Tần Vịnh mắt nhập nhèm lờ đờ ăn mặc chỉnh tề đi ra khỏi nhà, thấy Lâm Phàm đứng ngoài cửa, hắn không khỏi giật mình.“Không phải cả đêm cô đều ở đây chứ?”“Không có, tôi vừa đến được một tiếng.” Lâm Phàm nhanh nhẹn trả lời. Tần Vịnh nhìn quần áo cô mặc quả thật không giống ngày hôm qua mới tin lời cô.“Sau này không cần sớm vậy.”“Được, vì tôi không biết cụ thể giờ nào thì ông tổng ra khỏi nhà, đành phải đi sớm.”“Mỗi ngày tôi đều ra khỏi cửa lúc 7 giờ rưỡi.” Tần Vịnh không nhịn được nói cho cô biết.“Rõ!”Tần Vịnh rất muốn học giáo chủ gào thét [2'>hung hăng túm lấy vai Lâm Phàm mà lắc, sau đó rống lên “Vì sao vì sao vì sao vì sao cô muốn đày đọa tôi như vậy vì sao vì sao vì sao!!!”“Ông tổng?” Lâm Phàm thấy vẻ mặt Tần Vịnh biến ảo khó lường, không nhịn được hô lên.Tần Vịnh giật mình, tức tốc khôi phục vẻ mặt bình tĩnh thường ngày, buột miệng hỏi: “Ăn sáng chưa?”“Ăn rồi!” Thói quen dậy sớm, lại rành việc bếp núc, Lâm Phàm đã tự làm bữa sáng ăn xong rồi.Tần Vịnh gục gặc, hai người một trước một sau đi xuống lầu. Tiệm ăn sáng trong khu chung cư, Tần Vịnh cắn bánh bao thịt, Lâm Phàm tò mò nhìn hắn, “Ông tổng, ngài cũng ăn bánh bao?”Tần Vịnh thiếu chút nữa bị bánh bao sặc chết, “Chứ tôi nên ăn cái gì?!”

“Không phải là nên ăn cháo tổ yến, súp vây cá gì đó?” Lâm Phàm nghiêm túc hỏi lại.“Ai nói với cô?”“Lúc nhỏ coi ti vi thấy đều diễn như vậy.”Lúc này, Tần Vịnh thật tình rất muốn úp cái bánh bao vô mặt cô.“Ông tổng thích ăn bánh bao?” Lâm Phàm giống như tìm được người cùng tín ngưỡng, vui vẻ hỏi.Tần Vịnh chỉ nghểnh nghểnh mí mắt lườm cô không lên tiếng, sợ bị cô chọc tức.“Trước cửa nhà tôi có một quầy bánh bao xá xíu, ăn khá ngon, ngày mai tôi mua cho ngài hai cái nhé?” Người quen biết Lâm Phàm đều biết cô là người nhiệt tình rộng rãi, tuy không có bao nhiêu tiền nhưng tuyệt không bủn xỉn.Tần Vịnh giả vờ không nghe thấy, âm thầm quyết định nếu ngày mai cô cầm bánh bao xá xíu tới thật, hắn nhất định sẽ ịn nó vô mặt cô, nhất định thế!Sáng sớm ngày tiếp theo, đúng 7 giờ rưỡi, Lâm Phàm đứng trước cửa nhà Tần Vịnh, cười rạng rỡ giơ cái túi trong tay lên.“Ông tổng! Bánh bao xá xíu!” Bánh bao này hai đồng