ng tốc bám theo.Suy nghĩ một chốc, gọi điện thoại cho Lâm Lỗi “A lô, Lâm Lỗi? Tần Vịnh bây giờ có ở công ty chứ?”Nếu bây giờ Tần Vịnh có mặt ở công ty, vậy cô có thể yên tâm kêu Harlan quay đầu rồi, nên đi học thì đi học, nên đi ghi danh thì đi ghi danh.“Oái? Lâm Phàm? Tần Vịnh… nó…” Lâm Lỗi ngồi trong phòng họp khẩn cấp không ngờ Lâm Phàm đột nhiên gọi điện thoại cho hắn, nhất thời hơi ngẩn người.Đã vậy, khéo có chết không cơ chứ, ngay lúc hắn đang thất thần, giọng Jepi cũng đồng thời vang lên.“Tổng giám đốc Lâm, chủ tịch bị bắt cóc, sau mười phút hoàn toàn mất đi tin tức.”Lâm Phàm ngắt cụp điện thoại, dặn Harlan “Đừng để lạc mất!” Kế đó lấy lưỡi vuốt chim trả GBD2 [14'> vẫn luôn giấu dưới ghế ngồi ra.“Cô chủ, tôi không thể tự tiện quyết định, tôi…” Harlan vừa nghe thấy sự việc chệch ra khỏi quỹ đạo, lo cô gặp chuyện, kiên quyết không nghe.Lâm Phàm nghiến răng “Vậy anh dừng xe lại.”Harlan nghe xong lập tức dừng xe, cho là cô chủ nghĩ thông rồi, ai ngờ anh ta chưa kịp phản ứng đã bị tống xuống xe.“Cô chủ!! Mau mở cửa!!” Harlan hoảng vía bật dậy đập cửa xe, hậu quả này anh ta gánh không nổi đâu.Lâm Phàm mắt điếc tai ngơ, dựa vào trí nhớ lái chiếc Jeep trong quân đội tức tốc tăng ga, đuổi thep chiếc Hummer đã biến mất tăm tích.Mà trong chiếc Hummer, Tần Vịnh lại nhàn nhã thong dong ngồi trên xe, nhìn tên lửa dẫn đường chống tăng Javelin AM đặt ở băng sau, bụng bắt đầu nhẩm tính xem có nên trang bị thêm cho căn cứ không, hồn nhiên không biết Lâm Phàm đang vật lộn với chiếc Maserati bám theo đằng sau.Ngồi ở ghế lái phụ, Hera đặt hợp đồng trong tay xuống, cong môi cười thích thú liếc vào kiếng chiếu hậu nói “Tình cảm giữa anh Tần và cô Lâm làm người ta hâm mộ chết đi được.”Tần Vịnh cười nhạt, theo kế hoạch của bọn họ thì lúc này ắt hẳn cả công ty đều đã biết vụ hắn bị bắt cóc, như vậy hạng mục hắn và Hera hợp tác chắc ăn trăm phần trăm rồi.“Cô và Heron cũng thế thôi.”Heron, chồng Hera. Một tên ác ma còn tàn nhẫn hơn cả Hera đồng thời cũng đẹp trai không sao tả xiết.Gã và Hera đều do Vincent nuôi dạy nhiều năm sau đó trở thành cánh tay đắc lực nhất của lão.Không ai biết tên thật của chúng, cũng không biết thân thế chúng ra sao, cứ như chúng tồn tại vì tổ chức này.Nghe nói lúc những đứa trẻ bình thường khác còn đang đi học, chúng đã bắt đầu bắn giết kẻ thù, sở hữu IQ cực cao cùng với linh hồn tàn ác, lạnh lùng vô cảm.Tinh thông ngôn ngữ các nước và thuật đấu súng dũng mãnh, ngay cả Vincent cũng kiêng kị chúng.Thậm chí có lời đồn, lúc bọn chúng cầm súng lần đầu tiên là 6 tuổi, mà mục tiêu bắn giết chính là cha mẹ của chúng.Rốt cuộc là dạng ma quỷ gì mới làm được như thế? Không ai biết. Tất cả đều là lời đồn, trừ đương sự ra không có ai khác biết đáp án.“Ha ha, cái loại người sống mà không biết còn có ngày mai hay không như chúng tôi, sao có thể đánh đồng với các vị được chứ?” Hera che miệng cười khẽ, hiếm khi thấy cô ta khiêm tốn.Thực tế là, tình cảm giữa cô ta và Heron e rằng trên đời này chẳng có mấy người bì được. Không những vì bọn chúng đã ở cùng nhau từ khi bắt đầu có ý thức, mà còn vì sau khi vượt qua trận đày đọa mất hết tính người đó, bọn chúng là hai trong ba kẻ may mắn sống sót cuối cùng.Về kẻ may mắn thứ ba, gã tên Herst. Giữa chúng chẳng có trao đổi ngầm nào, bởi vì sau khi ra khỏi đầm lầy đó, gã đã bị đích thân Vincent dẫn đi. Gã là cái bóng thân cận nhất của Vincent, còn khổ hơn bọn chúng, gã phải theo Vincent như hình với bóng, không được có bất cứ tư tưởng, tình cảm cá nhân gì.Bọn chúng ít ra còn có nhau.Đương nhiên là, bọn chúng chưa từng thừa nhận đó là yêu. Ma quỷ làm sao có tình cảm được? Nếu có tình cảm, lúc giết người sao chúng có thể cười hì hì thưởng thức cảnh người ta giãy chết?Bọn chúng chẳng qua là quen tồn tại bên cạnh nhau, dựa vào nhau mà thôi.Lúc tình yêu thăng hoa tới cực điểm, nó không phải là yêu đương đơn thuần nữa rồi, mà là dung nhập vào máu thịt lẫn nhau, chỉ cần một bên biến mất, người còn lại không thể sống một mình trên đời, không chỉ vì ỷ lại, mà còn vì, họ không có dũng khí.Tần Vịnh không còn hơi sức đâu mà hàn huyên với Hera, bởi vì khi hắn lơ đãng liếc nhìn kính chiếu hậu cũng đã phát hiện ra chiếc Maserati đen quen thuộc. Hơn nữa hắn dám chắc người lái xe tuyệt đối không phải Harlan, vậy chỉ có thể là người hôm nay lẽ ra phải đi ghi danh lớp tiền sản, Lâm Phàm!Không trách được lúc nãy đột nhiên Hera nhắc đến cô, xem ra kỹ xảo bám đuôi mà Lâm Phàm tưởng là tài ba của mình đã bị khám phá từ sớm.Mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, trầm giọng “Cho tôi mượn điện thoại.”Đôi mày thanh tú của Hera khẽ nhướng, giọng điệu vẫn cười cợt như cũ “Anh Tần, nếu bây giờ cô ấy đột nhiên ngừng bám theo, vậy màn kịch của chúng ta sẽ bị lật tẩy.”Tần Vịnh nghẹn thở, đương nhiên hắn hiểu rõ tình hình trước mắt. Nhất cử nhất động đều bị người trong hai chiếc xe chạy kề bên nhìn chằm chặp. Từ lúc Lâm Phàm bắt đầu theo dõi đã bị phát hiện, nếu lúc này đột nhiên cô bỏ đi vậy khả năng nguy hiểm càng lớn.“Nếu cô ấy mất một sợi tóc, tôi đành phải đích thân phá hủy con đường hoàng kim này.” Tần Vịnh hầm h