g xong. Chú thấy đó, phim của cháu còn chưa có quay xong. Cháu biết sai rồi, không nên mềm lòng để cho Vưu Bội trốn ở đây. Bây giờ cháu thề, chú tha thứ cho cháu được không?”
Tiếc là Phương Duệ không chịu thua bộ dáng này của cô ta. Anh xoay người kéo áo khoác của Phương Vi Vi, nói: “Cháu gỡ dụng cụ biến giọng ở trên người xuống.”
Giọng nói bình thản, đoán không ra rốt cuộc là ý gì.
“Chú út!” Vành mắt Phương Vi Vi hơi đỏ.
“Vi Vi.” Phương Duệ hơi nhíu mày. “Nghe lời tôi, cháu gỡ dụng cụ biến giọng xuống.”
Phương Vi Vi sắc mặt khó coi, tháo dụng cụ biến giọng cài trên áo len xuống.
Phương Duệ lại nhìn đồng hồ, nói: “Bây giờ cháu về phòng đi, tôi sẽ cùng cô Vưu chờ cảnh sát tới.”
Phương Vi Vi vui vẻ.
Ai ngờ Phương Duệ tiếp tục nói: “Để di động của cháu lại.”
Phương Vi Vi liếc về phía thang máy một cái, không tình nguyện lấy điện thoại di động ra, đưa cho Phương Duệ.
Sau đó, không tình nguyện trở về phòng.
Ở cửa còn lại hai người Phương Duệ và Vưu Bội.
Phương Duệ tắt di động của Phương Vi Vi, ngẩng đầu lên nói: “Cô Vưu ở yên đây một chút đi!”
Cả đời này của Vưu Bội, người đầu tiên sợ là Tần Thành, nhưng mới vừa rồi, ả phát hiện người đàn ông trước mặt này cũng không sống chung tốt hơn được bao nhiêu so với Tần Thành.
“Anh làm gì?” Vưu Bội cảnh giác nhìn chằm chằm Phương Duệ, tự hỏi khả năng một mình đánh gục anh ta.
“Tôi làm trang web.” Phương Duệ cười khẽ, sắc mặt không thay đổi, nói dối: “Chút chuyện nhỏ ấy của cô Vưu không làm khó được tôi.”
Vưu Bội thoáng chốc đổi sắc mặt. Ả nhớ ra người đàn ông này là ai, giám đốc của KU, bởi vì khiêm tốn, liền bị ả gạt ra ngoài phạm vi bạn trai.
Cố nén mới không để cho bối rối trong lòng hoàn toàn lộ ra, Vưu Bội hỏi: “Anh đã sớm biết tôi ở đây?”
“Không quan hệ với cô.” Phương Duệ thản nhiên ngẩng đầu.
Thang máy “đinh” một tiếng, có người tới.
Phương Duệ đưa ra khuôn mặt tươi cười đi chào đón, bắt tay cùng đại diện cảnh sát, nói: “Rốt cuộc các anh tới rồi.”
Đại diện cảnh sát cười cười, không nói nhiều, trực tiếp đi xác nhận thân phận của Vưu Bội.
Nửa phút sau, thân phận của Vưu Bội được xác định, bị cảnh sát mang đi.
Tần Thành còn chưa thưa ả bắt cóc, chưa giao video cho cảnh sát. Cho nên, Vưu Bội chỉ là phối hợp với cảnh sát để xử lý chuyện tai nạn xe mà thôi.
Nhưng nửa tiếng sau thì sẽ không nhất định.
Phương Duệ khoát tay, vào nhà đóng cửa.
Căn hộ ba phòng hai đại sảnh này là quà anh tặng cho Phương Vi Vi. Anh chỉ tới một lần vào ngày hoàn thành xong trang trí, lần đó là trong lòng vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái.
Nhưng lúc này đây…
Phương Duệ thu hồi ánh mắt, đẩy cửa phòng ngủ ra.
Phương Vi Vi đang nằm ngây ra trên giường lớn.
Mũ và kính râm của cô ta đều gỡ xuống, tóc đỏ thẫm dài đến eo trải ra trên tấm trải giường, càng tăng thêm làn da trắng xinh đẹp của cô ta.
Tiến đến kéo cô ta dậy, Phương Duệ nói: “Vi Vi, chúng ta nói chuyện.”
Lúc này ngón út của Phương Vi Vi mới giật giật.
“Vi Vi.” Phương Duệ thương hại nhìn cô ta. “Sau này cháu ngoan ngoãn ở nhà, đừng vào giới giải trí nữa.”
Phương Vi Vi giật mình ngồi dậy, không giả bộ nhu nhược nổi nữa. “Chú út, chú nói giỡn phải không, cháu còn có phim phải quay.”
“Từ giây phút này, cháu không có phim nào cả.” Phương Duệ nghĩ đến Tưởng Tịch bị Phương Vi Vi công khai hay lén lút đả kích thì trong lòng như bị đốt rất khó chịu. “Tôi sẽ nói với tổng giám đốc Tần của TRE, từ nay về sau cháu rời khỏi giới giải trí, tiền vi phạm hợp đồng tôi sẽ trả, chỉ cần sau này cháu đừng tiếp tục ở trong giới giải trí nữa.”
“Chú út, chú nói cái gì vậy?” Phương Vi Vi cười khúc khích, ra vẻ sâu xa nói: “Chắc là Tưởng Tịch nói xấu cháu ở bên tai chú, chú tin nó sao?”
“Không phải Tưởng Tịch.” Phương Duệ lắc đầu. “Vi Vi, tôi chỉ cảm thấy cháu không thích hợp ở trong giới giải trí nước sâu thăm thẳm. Đương nhiên, cháu không cần phải lo lắng công việc sau này, cháu có bằng MBA, tìm việc ở một công ty ở thành phố C cũng không thành vấn đề.”
“Cháu không thích công việc đó.” Phương Vi Vi nói: “Cháu chỉ thích giới giải trí, làm ngôi sao rất có ý nghĩa. Sợ là Tưởng Tịch cũng có ý giống như cháu. Chú út, chú không biết đâu, cái cảm giác được người ta điên cuồng yêu thích tốt cỡ nào.”
“Vi Vi.” Phương Duệ lặng im hồi lâu, nói: “Tôi không cùng đoán với cháu, cháu cũng đừng lấy những lý do khác cho có lệ với tôi. Cháu làm cái gì tôi đều biết hết, cho nên, bây giờ tôi cho cháu hai chọn lựa. Một là cháu rời khỏi giới giải trí, tôi sẽ tìm việc làm cho cháu ở công ty. Một cái khác là tôi lập tức kêu chị hai mang cháu ra nước ngoài, cháu tới từ đâu thì quay về chỗ đó, vĩnh viễn không được quay lại.” Buổi tối ngày trước khi xảy ra chuyện ở nhà của Phương Vi Vi, chỉ có ít ỏi vài người hiểu rõ. Nhưng Vưu Bội bị phát hiện, từ đó về sau lại bị chuyện ông chủ TRE mới của ả thưa ra toà, ngày hôm sau thổi quét các nhà truyền thông báo chí lớn.
Một nhà báo đăng hình chụp mới của Vưu Bội. Vẻ mặt của ả trong hình ảm đạm, kéo va li hành lý đi ra từ đồn công an. Bởi vì camera được dùng vô cùng rõ ràng, trên mạng cũng có người biết tình hìn