ôi mắt như ngọc lưu ly
lóe ra sự lo lắng vô cùng, thái dương cô ta toát mồ hôi lạnh, vẻ mặt vô
cùng hoảng hốt. Chu Thiến nhìn khuôn mặt mình từng có được này, mỗi ngày soi gương đều thấy mà nay lại có cảm giác thật xa lạ.
Cho dù là khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng tâm hồn khác biệt sẽ khiến khuôn mặt cũng có sự khác biệt
Anh em Triệu Hi Thành càng lúc càng tới gần, vẻ mặt Tống Thiệu Vân càng thêm lo lắng:
- Chu tiểu thư, ngày mai tôi sẽ đưa chìa khóa nhà cho cô, chỉ cần là người biết suy nghĩ thì sẽ không từ chối. Giờ Hi Thành sắp đến
rồi, cô nhanh dỗ Thế Duy đi
Chu Thiến vừa vỗ vỗ lưng Thế Duy vừa từ tốn nói:
- Tống tiểu thư, chỉ e tôi không thể giúp cô được! Thế Duy đã lớn như vậy, tôi không thể nói dối trước mặt thằng bé. Hơn nữa tôi thực sự không hiểu
Chu Thiến nhìn về phía Triệu Hi Thành mỉm cười:
- Cô đã nói rằng quan hệ của cô và Triệu tiên sinh thân mật
như thế thì cô lo lắng làm gì? Cho dù Triệu tiên sinh biết, cô cứ nói sự thật thì sao anh ấy có thể trách cô!
Nghe Chu Thiến thẳng thắn từ chối mình thì Tống Thiệu Vân tái mặt.
Nếu thực sự như lời Chu Thiến nói thì cô ta đã chẳng sợ, nhưng vấn đề là bây giờ Hi Thành càng lúc càng khó nắm bắt. Cô ta càng lúc càng không
chắc chắn. Cô có cảm giác, bề ngoài của Thiệu Lâm đã dần mất tác dụng.
Nếu để Hi Thành biết cô nói những lời này trước mặt Thế Duy, quả thực
không thể tưởng tượng nổi phản ứng của anh!
Tống Thiệu Vân còn định nói thêm gì đó nhưng giọng nói lạnh lùng của Triệu Hi Thành đã vang lên từ phía sau.
- Thế Duy, sao lại khóc? Nói xong đi về phía Thế Duy
Tống Thiệu Vân vội đứng lên, vẻ mặt có chút kích động, giờ cô ta
chẳng có cách nào, chỉ muốn tách Triệu Hi Thành ra, cô giữ chặt tay Hi
Thành nói:
- Hi Thành, cùng em đi qua bên kia đi
Triệu Hi Thành hất tay cô ta ra, cao giọng nói:
- Anh đang hỏi vì sao Thế Duy lại khóc
Nói xong quét mắt nhìn về phía Chu Thiến, trong mắt có chút bực bội
Chu Thiến đang nghĩ nên trả lời thế nào thì đột nhiên Thế Duy nhào vào lòng Hi Thành khóc nói:
- Cha ơi, cha không cần mẹ sao?
Triệu Hi Thành không hiểu ra sao, nhìn Chu Thiến:
- Là sao? Đã xảy ra chuyện gì?
Triệu Hi Tuấn cũng đi đến bên Thế Duy an ủi cậu bé
Nên làm gì với kẻ xấu xa kia đây? Trước mặt Tống Thiệu Vân lại đi tố
cáo cô ta? Hi Thành lúc này có lẽ sẽ giận cô ta nhưng khi anh tỉnh táo
lại thì sao có thể có cái nhìn tốt về cô? Huống chi mình còn muốn tiếp
cận với anh thêm. Nhưng không nói thì quá có lỗi với chính mình… cơ hội
tốt thế này…. Có lẽ, Hi Thành sẽ chia tay cô ta cũng chưa biết chừng…
Chu Thiến có chút khó xử, cô cúi đầu, khẽ liếc nhìn Tống Thiệu Vân,
tỏ vẻ biết mà không dám nói, như thế cũng đủ khiến người ta cảm thấy
việc này có liên quan đến Tống Thiệu Vân.
Triệu Hi Thành thấy vẻ mặt của cô thì vội quay sang nhìn Tống Thiệu Vân, vẻ mặt lạnh như băng sương:
- Em đã nói gì với Thế Duy sao?
Mặt Tống Thiệu Vân tái mét, đầu tiên là hung hăng trừng mắt nhìn Chu
Thiến rồi lại quay đầu nhìn về phía Triệu Hi Thành đầy vẻ vô tội:
- Em có nói gì đâu, em chỉ nói chuyện phiếm với Chu tiểu thư
thôi, Thế Duy lại đột nhiên khóc òa lên, chắc là thằng bé hiểu nhẩm em.
Thế Duy ngẩng đầu khỏi lòng Triệu Hi Thành chỉ vào Tống Thiệu Vân nói:
- Dì ấy nói muốn làm mẹ con, cha ơi, chẳng phải con có mẹ sao? Oa.. oa
Thế Duy khóc càng thêm đau lòng. Cho tới giờ, người của Triệu gia ai
cũng nói với cậu rằng mẹ cậu bé xinh đẹp, tốt bụng cỡ nào. Cho nên dù
Thế Duy ra đời đã mất mẹ thì trong lòng cậu bé, mẹ là thần thánh, không
thể xâm phạm. Hiện giờ, người dì mà cậu bé không thích kia muốn làm mẹ
cậu bé, cậu bé đột nhiên cảm thấy mẹ mình sẽ bị vứt bỏ, cho nên mới đau
lòng như vậy
Chu Thiến ở bên nghe Thế Duy nói, nhìn cậu bé khóc đau lòng như vậy,
lòng vừa chua xót vừa đau. Nhìn thấy cậu bé có tình cảm sâu đậm với mình như vậy thì lại cảm thấy rất vui mừng, hận không thể lập tức ôm Thế Duy vào lòng mà nói cho thằng bé biết rằng mình là mẹ của nó.
Nhưng giờ cô không thể nói gì được, chỉ có thể ở một bên yên lặng an ủi cậu bé.
Triệu Hi Thành nghe Thế Duy nói xong thì lập tức hiểu, nhất định là
cô ta tự cho là đúng mà nói hươu nói vượn trước mặt Thế Duy mới khiến
Thế Duy đau lòng như vậy
Nhưng chính mình quả thật đã từng nói sẽ nghĩ đến chuyện đính hôn với cô ta. Lúc nói lời này cảm thấy Thế Duy còn nhỏ, có lẽ sẽ không hiểu
nhưng giờ xem ra, không nghĩ đến cảm xúc của Thế Duy là việc làm đáng
thất bại nhất của anh. Chuyện này phải nghĩ thêm mới được.
Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn Tống Thiệu Vân, cô ta bị ánh mắt của
anh nhìn mà bất giác thụt lùi về phía sau hai bước, máu trong người như
đông lạnh lại. Miệng cô ta giật giật, muốn cười lại không cười được:
- Hi Thành, em… em không cố ý nói thế…
Hi Thành không trả lời cô ta, im lặng xoay người đi về phía trước, sau đó nói với Thế Duy trong lòng:
- Đừng khóc, Thế Duy, lúc nào cha cũng cần mẹ.
Thế Duy ngẩng đầu, mắt sưng đỏ lên:
- Thật không?
Hi Thành kiên định gật đầu:
- Thật đó! Trừ phi Thế Duy đồng ý, nếu không cha sẽ không để cho ai làm mẹ của Thế Du