là của
Thế Duy. Mà câu nói của Tống phu nhân anh cũng nghe không thiếu một chữ.
Anh hoảng sợ, cũng mặt kệ Tống Thiệu Vân, vội đẩy cô ta ra rồi đi về phía giường
- Sao lại thế này? Giọng nói lạnh lẽo như băng.
Tống Thiệu Vân thầm than không may. Giờ bị anh nhìn thấy mình đang bỏ đi giờ mà nói dối thì chỉ sợ cơn tức càng lớn, chưa biết chừng sẽ chia
tay mình thì làm sao? Vẫn là thành thật để anh mắng cho xong
Tống phu nhân thấy Hi Thành thì không còn lãnh đạm nữa, như nhìn thấy cứu tinh, vội kéo anh qua nói:
- Hi Thành, con mau nghĩ cách đi, Thế Duy không chịu tiêm.
Triệu Hi Thành ngạc nhiên nói:
- Sao còn tiêm, không phải đang truyền rồi, không cần tiêm gì nữa sao?
Bác sĩ tức giận nói:
- Còn không phải vì mấy người lớn không trông được một đứa
trẻ. Nhiều người như thế mà trông một đứa trẻ con cũng chẳng xong
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tống Thiệu Vân, Tống Thiệu Vân
vội rụt người về phía sau. Triệu Hi Thành thấy thế thì biết nhất định là Tống Thiệu Vân lại gây rối. Nhưng việc quan trọng là tiêm cho Thế Duy
trước. Chờ chút nữa sẽ hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Triệu Hi Thành thấy Thế Duy sống chết giãy dụa thì đành nói:
- Tất cả chúng ta cùng giữ thằng bé lại cho nó không cử động nữa
Nói xong kéo Thế Duy từ lòng Chu Thiến ra, ôm chặt thằng bé vào lòng. Thế Duy không thể cử động, lòng hoảng sợ vô cùng, khóc lóc, hai chân
đạp tứ tung về phía bác sĩ. Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:
- Cô giữ lấy hai chân thằng bé đi
Chu Thiến do dự mà nắm lấy chân Thế Duy, Thế Duy hoàn toàn bị khống
chế, sự sợ hãi trong lòng càng lớn. Cậu không thể hiểu vì sao cha và cô
luôn thương mình lại đối xử với mình như thế. Cậu bé vừa tủi thân, khổ
sở, sợ hãi, phẫn nộ, tất cả những cảm xúc này khiến cậu bé như phát
cuồng, ra sức vặn vẹo người, khóc lóc, gào thét chói tai.
Chu Thiến nhìn Thế Duy như vậy, cuối cùng không đành lòng, cô buông lỏng tay rồi kéo Thế Duy ra khỏi lòng Triệu Hi Thành.
Triệu Hi Thành trừng mắt quát:
- Cô làm gì thế, giờ là lúc để mềm lòng à? Chẳng lẽ tôi không thương nó chắc?
Thế Duy ôm chặt lấy Chu Thiến như người chết đuối vớ được cọc. Cậu bé khóc lóc đến độ không thở được.
Chu Thiến lắc đầu nói:
- Không được, không thể ép Thế Duy như thế. Như vậy chỉ càng làm thằng bé thêm sợ hãi. Có lẽ sau này sẽ thành ấn tượng xấu, không
tốt cho sự phát triển sau này
Tống phu nhân nói:
- Sao nghiêm trọng thế được, trẻ con tiêm đứa nào chả thế.
Chỉ cần một lúc là được rồi. Vẫn nên nhanh chóng chút đi, như vậy cũng
đỡ cho Thế Duy mấy phần
Bạch Tư Mẫn cũng đi đến bên cạnh Chu Thiến mà khuyên:
- Hai đứa con của chị đứa nào cũng thế, mấy hôm sau lại quên ngay ấy mà
Triệu Hi Thành kéo tay Thế Duy, cả giận nói:
- Đừng làm loạn nữa, làm chậm việc chữa trị của Thế Duy cô chịu trách nhiệm được sao?
Tay bị cha giữ chặt, Thế Duy lại run rẩy người, tiếng khóc mới dịu đi giờ đột nhiên lại cất cao
Chu Thiến gạt tay Triệu Hi Thành ra, vội lùi hai bước, kiên quyết nói:
- Mọi người nhìn Thế Duy đi! Có thấy thằng bé sợ đến thế nào
không? Mọi người nhẫn tâm ép nó sao? Cho tôi chút thời gian, tôi nhất
định sẽ khuyên được Thế Duy đồng ý tiêm.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngây ngẩn người, Tống Thiệu Vân
đứng ở một góc lại cười lạnh một tiếng. Triệu Hi Thành cũng nhìn cô như
thể không thể nói lý được với cô. Ngay cả bác sĩ cũng ngây ra.
Đang đùa à? Đây là chuyện không thể nào.
Chu Thiến thấy hết vẻ mặt của mọi người nhưng cô không để ý đến những điều này, cô đi đến bên bác sĩ nói:
- Bác sĩ, đợi khoảng 10 phút nữa thì có được không?
Vẻ mặt bác sĩ cũng thoải mái nói:
- Cho cô 15 phút đi
Chu Thiến gật gật đầu, sau đó bế Thế Duy đi ra bên ngoài. Triệu Hi
Thành theo sát phía sau. Chu Thiến phát hiện thì quay phắt lại nhìn anh
nói:
- Bác sĩ nói cho tôi 15’, xin để tôi và Thế Duy yên lặng một
chút. Ở đây khiến thằng bé lo lắng nên chúng tôi muốn đi ra ngoài một
chút, xin anh đừng đi theo, bởi vì anh sẽ khiến Thế Duy hoảng sợ
Triệu Hi Thành giật mình, không khỏi dừng bước, cũng chẳng hiểu sao anh vẫn không nhịn được mà cố bước theo.
Tống Thiệu Vân thấy Triệu Hi Thành đuổi theo Chu Thiến thì vẻ mặt lo lắng, kìm lòng không đậu cũng đi theo
Tống phu nhân nhìn bóng dáng cô ta thì cười lạnh một tiếng, nghĩ
thầm, là của mình thì mãi là của mình, không phải có giữ cũng là vô
dụng! Trong đầu lại hiện lên tình cảnh lúc Triệu Hi Thành và bảo mẫu ở
chung. Dựa vào tính tình của Triệu Hi Thành, bị bảo mẫu chống đối như
vậy mà không nổi giận thì chẳng lẽ bọn họ thực sự có gì mờ ám? Chỉ là
bảo mẫu tầm thường kia thôi sao? Tống phu nhân vẫn không thể tin được
nhưng so với việc để nha đầu chết tiệt như Tống Thiệu Vân cướp đi mọi
thứ của con gái thì bà thà để người ngoài nhưng dễ thân thiết như Chu
Thiến chiếm tiện nghi
Chu Thiến bế Thế Duy chậm rãi đi qua hành lang, sau khi rời khỏi
phòng bệnh, Thế Duy dần ngừng khóc nhưng vẫn còn đang nức nở. Chu Thiến
khẽ vỗ lưng cậu bé, khẽ hỏi:
- Thế Duy, sao lại sợ tiêm thế?
Ban đầu Thế Duy còn không nói gì nhưng một lát sau mới