h của trẻ vốn yếu, ốm là chuyện thường, sao có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu người lớn.
Triệu phu nhân cũng gật đầu nói:
- Chu tiểu thư chăm sóc Thế Duy thế nào chúng ta đều biết,
lần này Thế Duy bị ốm cũng không thể hoàn toàn trách cô ấy được
Thấy chủ đều nói đỡ cho Chu Thiến như vậy, Quế tẩu bĩu môi nhưng cũng không nói gì thêm. Trong lòng lại suy nghĩ, Chu Thiến này thật là lợi
hại, giờ ngay cả nhị thiếu gia cũng bị cô ta thu phục. Xem ra muốn đuổi
cô ta đi phải có kế hoạch cẩn thận mới được. Phải để cho tất cả mọi
người không tin tưởng cô ta nữa.
Chu Thiến thấy Triệu phu nhân và Hi Tuấn chẳng những không trách mà còn thông cảm cho mình thì trong lòng thập phần cảm động.
Bác sĩ tiến vào tiêm cho Thế Duy, vì đang truyền nên không cần phải
chịu tiêm đau nên Thế Duy vẫn rất ngoan. Truyền thêm được một lúc thì
Thế Duy lại buồn ngủ. Triệu phu nhân không muốn quấy rầy cậu bé nghỉ
ngơi nên cùng Quế tẩu rời đi. Hi Tuấn cũng bận nên sau đó cũng đi.
Mãi cho đến trưa cũng chẳng có ai đến quấy rầy bọn họ. Lúc Thế Duy
tỉnh, Chu Thiến lại kể chuyện cổ tích, hát cho Thế Duy nghe. Sau đó lại
giúp cậu bé lau người, thay quần áo. Buổi trưa, Thế Duy thèm ăn, ăn khá
nhiều. Nhìn Thế Duy dần khỏe lại, Chu Thiến rất vui. Chu Thiến cũng hỏi
bác sĩ, bác sĩ nói bệnh tình của Thế Duy sẽ nhanh chóng ổn định, hẳn là
qua hai ngày là có thể xuất viện. Đến lúc này Chu Thiến mới hoàn toàn
yên lòng.
Nhưng buổi chiều, phòng bệnh lại có hai người khách đến. Nhìn bọn họ, lòng Chu Thiến có cảm giác khó mà nói rõ
Người đến ăn mặc hoa lệ, tóc uốn cầu kì, vẻ mặt vừa cao quý vừa xa
cách, chính là mẹ của Tống Thiệu Lâm – Tống phu nhân. Bên cạnh bà là một người phụ nữ mặc bộ váy màu trắng, trông rất thanh lịch, chính là Bạch
Tư Mẫn
Chu Thiến đứng dậy nhìn bọn họ, cảm giác trong lòng thật khó nói. Cô
từng gọi Tống phu nhân là mẹ trong một năm trời, nhưng thân phận mất đi, hai người chẳng còn quan hệ. Còn Bạch Tư Mẫn luôn là bạn của Tống Thiệu Lâm, thực lòng quan tâm đến mình, nhìn thấy cô, lòng Chu Thiến rất vui
Cô nhìn bọn họ mỉm cười.
Thế Duy thấy hai người thì cũng rất vui, ngọt ngào gọi:
- Bà ngoại, bá
Nghe Thế Duy gọi, vẻ xa cách trên mặt Tống phu nhân lập tức biến mất, bà cười đi đến bên Thế Duy, vốn định ôm Thế Duy nhưng thấy cậu bé còn
đang truyền nên thôi, chỉ cầm bàn tay nhỏ bé của Thế Duy mà đau lòng
nói:
- Thế Duy, có đau không! Ây da, thật đáng thương! Bà ngoại đau lòng quá
Nói xong vuốt vuốt tóc cậu bé
Thế Duy dựa vào lòng bà ngoại làm nũng:
- Bà ngoại, Thế Duy không đau, Thế Duy dũng cảm lắm
Tống phu nhân yêu thương nhìn cháu ngoại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt con gái mà lòng đau đớn.
Bạch Tư Mẫn thấy bà như vậy thì biết bà lại nhớ tới Thiệu Lâm mà đau lòng, vội đi qua, chuyển sự chú ý của Tống phu nhân.
- Thế Duy dũng cảm thế sao? Không sợ tiêm à?
Thế Duy lập tức ưỡn ngực nói:
- Thế Duy không sợ, Thế Duy không khóc, không tin hỏi cô đi.
Nói xong nhìn về phía Chu Thiến.
Lúc này hai người mới nhìn qua Chu Thiến. Nghe nói Thế Duy có bảo mẫu mới, xem ra chính là cô.
Thế Duy vẫn nói tiếp:
- Cô bảo với Thế Duy là chỉ hơi đau thôi, Thế Duy không sợ.
Hai người sớm đã biết đến sự tồn tại của cô qua lời Tống Thiệu Vân,
biết cô rất được Triệu gia coi trọng, Thế Duy yêu thích. Hơn nữa, trong
miệng Tống Thiệu Vân, cô còn như hồ ly tinh thông thạo việc quyến rũ đàn ông.
Nhưng người con gái trước mặt này tướng mạo bình thường, ăn mặc giản
dị, cả người toát ra vẻ thoải mái, sao giống hồ ly tinh được. Nếu cố ép
nói cô có gì đặc biệt thì chỉ có nụ cười. Cô nhìn bọn họ lẳng lặng cười, nụ cười nhu hòa khiến cho hai người cảm thấy vô cùng quen thuộc, thân
thiết
Sao lại là hồ ly tinh cho được? Sớm biết Thiệu Vân kia thích nói lung tung mà. Tống phu nhân nghĩ thầm.
Tuy rằng như thế nhưng Tống phu nhân vẫn rất bực vì chuyện Thế Duy phải vào viện. Bà nhìn Chu Thiến trầm giọng nói:
- Để Thế Duy ốm phải vào viện, cô làm bảo mẫu kiểu gì thế
Đối với chuyện này, Chu Thiến cảm thấy mình vẫn có trách nhiệm, cho nên chỉ cúi đầu, để mặt Tống phu nhân chỉ trích.
- Là tôi chăm sóc không cẩn thận, về sau nhất định sẽ để ý!
Tống phu nhân như chưa hết giận, tiếp tục nói:
- Tôi thấy, sau này tốt nhất là mời người lớn tuổi, có kinh
nghiệm một chút. Trẻ tuổi thế này, chẳng biết tâm tư đặt đi đâu
Tuy rằng Tống phu nhân rất vui khi thấy Thiệu Vân bị hạ nhục nhưng
nếu để ảnh hưởng đến sức khỏe của cháu ngoại mình thì vẫn không hay chút nào
Tống phu nhân nói một hồi, Thế Duy chỗ hiểu chỗ không nhưng ý bà ngoại muốn đổi bảo mẫu thì cậu bé hiểu, vội nói:
- Không được, cô không được đi, Thế Duy thích cô!
Khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng đến độ đỏ bừng, nước mắt chực trào
Thấy Thế Duy sắp khóc, Tống phu nhân mềm lòng vội nói:
- Được rồi, được rồi! Thế Duy đừng khóc, bà ngoại nói đùa thôi, bà ngoại không đuổi cô đi đâu.
Lúc này Thế Duy mới thoải mái lại.
Nhìn Thế Duy như vậy, Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn đều bất ngời. Đây
là lần đầu tiên Thế Duy coi trọng một người ngoài như vậy.Tống phu nhân
không khỏi lại một