cái đầu. Nếu như má cậu sinh
ra vài ba đứa, chắc chắn cậu dẽ phải đi “tu” vì không có cô gái nào chịu nổi
những trò quậy phá quá đáng như kiểu con Ngọc Quí. Khốn khổ tên con trai nào
phải lấy nó sau này… “…Này cô bé có chiếc răng khểnh… sao thừa một chiếc chắc để
làm duyên…?”
Một tên con trai cứ tò mò theo Ngọc Quí lải nhải bản nhạc
mà nhỏ chúa ghét, nhưng vì ở ngoài đường nên đã cố làm thinh. Vậy là tên con
trai kia dường như chẳng hề biết chút lễ độ là gì, cứ là “cái đuôi” sau lưng
Ngọc Quí suốt một đoạn đường dài khiến cho nhỏ bực bội phải dừng xe quay đầu lại
quát:
- Làm duyên hay vô duyên thì mắc mớ chi các người. Rõ là đồ dở
hơi!
Bị mắng tên con trai không cụp đuôi mà lại còn nhe răng ra cười:
- Con gái giận giống như mặt trời giữa trưa vậy. Ðã nắng lại còn gắt
nữa.
Không nén nổi cơn nóng, Ngọc Quí nhào tới thoi vô mặt tên con trai
một cú đấm khiến hắn bị chảy máu mũi ở giữa đường. Chưa hết, nhỏ còn quát tháo
ỏm tỏi lên:
- Cho bỏ tật tán tỉnh. Ðồ con nít ranh miệng còn hôi sữa mà
bày đặt chọc ghẹo gái. Lần sau thấy tui thì phải tránh cho xa. Ðừng có lải nhải
như hôm nay nữa đó! Con gái thời nay… chứ không phải thời xa xưa đâu mà tưởng nó
chân yếu tay mềm.
Tội nghiệp cho tên con trai không hề phản ứng gì dù
quả đấm của Ngọc Quí khá nặng tay, có thể làm cho hắn thấy sao rơi chấp chới.
Một giọt máu đỏ chợt rơi xuống miệng làm tên con trai hốt hoảng phải đưa tay lên
chận mũi, hắn nhìn Ngọc Quí bằng ánh mắt kinh hoàng pha lẫn ân hận. Có lẽ hắn
đang tự mắng mình dại dột đã tự mình đối diện với một con cọp dữ. Ôi con gái gì
mà mới trêu chọc chút xíu đã trổ tài “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với cánh
con trai. Thiệt … “vũ thê” quá khiếp! Nhưng hắn có làm điều chi sàm sỡ ngoài mấy
câu vừa học lóm rất tế nhị từ thằng bạn hôm qua. Hắn đã hát một bàn hát rất dễ
thương, thậm chí còn có ý khen ngợi người ta… Vậy mà… ý tốt của hắn lại được đáp
lễ bằng một đòn khá nặng. Giá như lúc nãy hắn dại mồm chê bai một tiếng, chắc
chắn sẽ bị đánh đổi cả hàng… tiền đạo như chơi.
Tên con trai lấm lét
nhìn Ngọc Quí:
- Sao nặng tay với tui?...
Ngọc Quí nhìn lại
khuôn mặt rất thư sinh của hắn, lòng dấy lên một niềm thương hại, song vẫn chưa
chịu hạ giọng. Nhỏ hất hàm:
- Ai biểu ngươi nói năng lộn xộn trước mặt
cô nương? Nói cho ngươi biết, ta không phải loại hiền đâu, coi chừng gặp một lần
nữa là nhà ngươi mất mạng.
Chà, lời hăm dọa nghe rởn tóc gáy. Nét mặt
tên con trai trông thật buồn cười, vậy mà lại gây được sự chú ý cho Ngọc Quí.
Nhỏ đưa mắt nhìn lom lom:
- Sao không đi đi. Bộ còn tính ăn vạ nữa hả?
Tên con trai vẫn đứng yên như thể đã biến thành pho tượng sống. Thấy
vậy, Ngọc Quí thọt tay vào túi áo lấy ra một cây kẹo singum nhét vô tay hắn,
giọng ngọt ngào hơn:
- Thôi… kể như ta bồi thường
Rồi không cần
chờ xem phản ứng, Ngọc Quí ngồi lên xe đạp đi luôn. Ðược một quãng khá xa, nhỏ
mới ngoài cổ lại phía sau thì thấy tên con trai vẫn đứng đó trôn theo. Lúc này
Ngọc Quí mới nhận ra hành động của mình là quá đáng thì đã lỡ… Ai đời lại con
gái lại đi đánh con trai giữa đường phố. Nếu hắn là thứ dữ thì không biết nhỏ sẽ
lãnh hậu quả thế nào đây? Ðúng là mới biết được vài ba thế võ mà đã hù thiên hạ.
Cũng may là Ngọc Quí không gặp rắc rối gì.
Vừa chạy xe, Ngọc Quí vừa
nhúng vai cười thầm. Tên con trai đúng là dạng công tử bột… hoặc là thằng chết
nhát như thỏ đế. Không lang thang ngoài đường nữa, Ngọc Quí trở về nhà bắt gặp
người anh thứ hai đang trò chuyện cùng bạn gái. Vốn bản tính rất tò mò nên nhỏ
liền núp vào một chỗ để nghe. Nhưng Quân đã trông thấy, cười cảnh cáo:
-
Ê, …nghe lén chuyện của người ta là không tốt đâu nghe nhỏ. Vi phạm luật pháp
nữa đó.
Bị phát hiện, Ngọc Quí đành phải ló mặt ra. Nhỏ chối bai bải:
- Ðâu có. Em vừa mới đi chơi về… chưa hề có ý nghĩ xấu trong đầu.
Quân gật gù:
- Thế à. Vậy mà anh tưởng nhỏ đã thâu hết băng
chuyện của anh rồi chứ.
Ðể cho Quân nói dứt câu, Ngọc Quí nguýt hơi dài:
- Hứ… có cho tiền em cũng không làm chuyện ruồi bu. Nghe lén chuyện của
anh thì được ích lợi gì cơ chứ. Xúi quẩy lắm, bởi em đây còn rất trong trắng…
chưa hề bị nhiễm chút mùi “bụi trần” nào.
- Ðược thế thì tốt. Chỉ sợ em
nói sai, bịt một tai… Ðể trống một tai.
Ánh mắt Ngọc Quí bỗng liếc nhanh
về phía bạn gái của anh. Nhỏ tỏ ra sốt sắng:
- Có cần em pha cho anh ly
nước đãi khách không?
Quân bèn chận đầu luôn:
- Nếu em có lòng
tốt thì làm nước chanh tươi chứ đừng sài chanh muối nghe chưa nhỏ.
Ðột
nhiên Ngọc Quí bị anh trai làm cho sượng mặt giống như củ khoai sùng. Thế nhưng,
nhỏ vẫn mỉm cười không tự ái.
- Yên chí. Với anh ba thì em không có giở
trò đâu.
Miệng nói, song Ngọc Quí cũng chẳng tha gì Quân dù anh trai
chưa làm điều gì khiến cô bé phải để bụng “oán thù”. Ngọc Quí tỏ ra nhanh nhẹn
hơn cả lần pha nước dùm cho Quang. Nhỏ chạy vèo xuống nhà bếp chỉ ít phút đã
quay trở lên:
- Nước đây… Nước đây…
Ðể cảnh giác, Quân đón lấy
một ly nước uống thử rồi mới đưa mời bạn gái. Nhưng cô bạn của cậu q
