.”Trọng điểm không phải là Sa Sa, mà là A
Thù nha!”
“Gì cơ?” A mộc nghe vẫn không hiểu.
“Đầu ngươi chứa óc heo à.” Phương Nhĩ Kiệt không nhịn được ra lời nhận xét.
“Hừm!” Bị nói người não heo hắn rất khó chịu.
“Ngươi muốn làm cả đời xử nam sao?” Phương Nhĩ Kiệt chặn lại lời của hắn.
“Dĩ nhiên không. . . . . .” A mộc nhất thời lĩnh hội.
“Nghe nói A Châu gần đây thất tình. . . . . .”
Lời còn chưa nói hết, a Mộc lập tức ôm lấy A Tài chạy ra bên ngoài.
“Khoan! Nhớ trả tiền nha.” Còn muốn cộng thêm phí dụng.”Tổng cộng một ngàn năm trăm đồng, buôn bán nhỏ, không chấp nhận cho thiếu, xin trả
ngay.”
A Mộc tiện tay móc ra tiền mặt, cũng không cò kè mặc cả,thấy em gái
đứng đó, đem tiền đưa cho Uông Ngữ Mạt đứng ở một bên, rồi chạy nhanh
ra.
“Đây, tiền. . . . .” Uông Ngữ Mạt nhận lấy tiền mặt, còn chưa không
kịp thối tiền lẻ đối phương đã đi, cô chớp mắt nhìn về phía Phương Nhĩ
Kiệt.
“Còn dư lại tính là tiền trà nướcđi!” Phương Nhĩ Kiệt nhún vai, trên
người vần là T-shirt và quần jean, trên chân mang dép, tóc đen tùy ý
gải, trong miệng kẹp chặt điếu thuốc, cả người thoạt nhìn theo hứng chí
nói không ra mị lực gợi cảm.
Cho dù nói hắn là nam tiếp viên, Uông Ngữ Mạt cũng tin, nếu không thì chính là nam tiếp viên, nói tóm lại,cô tuyệt đối không nghĩ tới nghề
nghiệp của hắn là —— bác sỹ thú y!
Biết sơ nghề nghiệp của hắn , cô sửng sốt thật lâu, dù sao nhìn hắn
như thế nào cũng không giống như bác sỹ thú y nha! Nhưng hắn hết lần này tới lần khác khám bệnh, ở tại nơi này mấy ngày, mỗi ngày đều có người
mang gia súc trong nhà để cho hắn xem bệnh.
Bằng không chính là hắn tự mình đi một chuyến chuồng heo hoặc dê,
kiểm tra thân thể của bọn nó có khỏe mạnh không, mà cô cũng đứng phía
sau hắn.
Mùi khai chuồng heo và dê làm cho cô ngừng thở, thiếu chút nữa muốn
ngất đi, nhưng mà mặt hắn không đổi sắc, thậm chí giúp nuôi heo, hoặc là giúp trấn trên cạo lông dê.
Những chuyện này cô căn bản chưa làm qua, lần đầu tiên đụng vào heo
và dê, cô bị hù nhảy rất xa, nhưng hắn trực tiếp kéo cô trở lại.
Chỉ bỏ lại một câu nói.”Ngoan, trước lạ sau quen, không có gì đáng sợ !” Sau đó đã nắm tay cô, không để ý cô đang thét chói tai, cầm lấy kéo
liền hướng lông trên người dê cắt đi.
Cô mở to mắt, nhìn dê biết điều đứng im,long màu trắng nhanh chóng
được cắt xong,cô không khỏi cảm thấy mới lạ, sợ hãi trong lòng cũng biến mất theo.
Cô không nhịn được đưa tay sờ đầu dê, thấy dê gọi be be,cô cười vuốt
tóc, bắt đầu chủ động giúp dê cạo lông, mà hắn thì buông tay côđể cho
làm một mình.
Trừ lần đó ra, hắn còn cho cô làm rất nhiều chuyện, không phải là
công việc ồ ồ, tỷ như đến tiệm bán hoa giúp đỡ, nếu không thì giúp đẩy
mạnh tiêu thụ sản phẩm nổi tiếng cho du khách đến trấn, nghe nói bây giờ là mùa hoa đào,trong trấn có rất nhiều du khách,mà người trong trấn
cũng giúp đỡ lẫn nhau.
Ngay cả Phương Nhĩ Kiệt trong ba không năm chưa đi làm việc nặng,nếu
không thì giúp lái xe, theo Trấn Trường nói, hắn làm tài xế , tuyệt đối
có thể chở về một đống nữ du khách.
Lời này cũng là thật, chỉ cần hắn vừa đi ra ngoài, không bao lâu nữa, bên cạnh tuyệt đối có một đống phụ nữ vây quanh hắn.
“Phát ngốc gì nha?” Thấy Uông Ngữ Mạt lại đang sững sờ, Phương Nhĩ
Kiệt đưa tay nắm được mũi thon, sau đó chờ phản ứng khả ái của cô.
Cô nhất định sẽ che lỗ mũi, cau chặt chân mày,dáng vẻ vừa tức giận
vừa hờn dỗi trừng hắn,vẻ mặt thật này làm cho người ta nhìn hoài không chán nha!
Phương Nhĩ Kiệt rất biến thái nghĩ tới, ai ngờ bàn tay nhỏ bé lại đột nhiên đẩy tay của hắn ra, cặp mắt to xinh đẹp kia tức giận trừng hắn
một cái, sau đó hừ một tiếng, rồi bỏ đi.
Phương Nhĩ Kiệt khiêu mi, nhìn cánh tay mình bị đẩy ra, lại thấy gò
má cô phồng to, nói rõ cô đang tức giận.”Nha đầu, ai chọc giận em rồi?” Mới vừa rồi không phải còn rất tốt sao?
“Anh.” Uông Ngữ Mạt rất thành thực, không vui nhìn chằm chằm hắn.
“Anh!!! tại sao?” Hắn nơi nào chọc tới cô?
“Anh. . . . . .” Đúng nha, hắn tại sao?
Uông Ngữ Mạt đột nhiên nói không ra lời, chỉ có thể kinh ngạc nhìn
hắn, cũng không biết tại sao, nghĩ đến hình ảnh Phương Nhĩ Kiệt bị phụ
nữ vây quanh,cô sẽ không vui vẻ.
Hơn nữa thấy hắn bị vây quanh còn cười vui như vậy, tuyệt không bài
xích, thậm chí cùng những phụ nữ liếc mắt đưa tình,cô, cô liền. . . . . .
“Nha đầu!” Tại sao lại ngây người?
“A!” Uông Ngữ Mạt hoàn hồn, lại bị khuôn mặt đột nhiên gần sát hù
dọa, trực giác của cô nghĩ đến , phía sau cũng là vách tường, làm cho cô lui về sau không được, chỉ có thể dính chặt vách tường.Thân hình cao
lớn của hắn dường như nhanh chóng dán lên cô,cô cảm giác được hơi nóng
của da thịt hắn.
“Nha đầu.” Tiếng nói dễ nghe gần sát bên tai, bàn tay to cầm tay cô,khẽ vuốt chung quanh tay.
Uông Ngữ Mạt cảm giác tim cô đập nhanh, bị hắn cầm cánh tay không khỏi run rẩy.
“Nha đầu.” Một bàn tay khác nâng cằm trắng nõn lên, hắn nhìn cô cười, cả người tản ra lực hấp dẫn, gương mặt tuấn tú gần sát nữa, Uông Ngữ
Mạt khẩn trương dừng lại hô hấp.
“Tiền.” Ai ngờ cánh môi ở gần sát cô , rồi lại dừng lại, sa
