g lẽ phải cao hứng mới đúng, nhưng chết tiệt! Nàng, một chút cảm xúc mừng vui cũng không có nổi!
Là như thế nào?! Vì sao tên khốn khiếp kia vẫn đến phiền nàng, làm cho nàng không ngừng nghĩ đến hắn, giống như âm hồn không chịu tiêu tan, đuổi như thế nào cũng không biến mất?
Nàng đã đủ phiền toái rồi, cố ý tìm một chốn thật xa sau hoa viên, để tĩnh lặng yên bình một chút, kết quả đến lượt tiểu thiếp của hắn tìm tới gây chuyện.
Thật sự là quá đủ!
“Thương Nguyệt Ngạo Vân thì có cái gì quý hiếm? Ai muốn thành vương phi thì cứ việc đi nha! Vì sao lại cứ tới tìm ta gây phiền phức? Hoa Lộng Nhi ta mới không thèm làm vương phi, hắn tốt nhất là cách ta thật xa vào, đỡ cho ta phải nhìn thấy hắn liền vô cùng chán ghét!” Nàng tức giận gào thét, hoàn toàn không sợ bị người ta nghe được.
Hai ngày nay nàng thật đã chịu quá đủ rồi!
Mỗi người đến nhìn nàng, nếu không phải mang theo địch ý, cũng sẽ là mang theo ái muội, còn có khinh thường…….
Bằng không là như thế nào!
Vì sao không đi tìm Thương Nguyệt Ngạo Vân gây rối mà cứ toàn tìm đến nàng?!
Càng nghĩ càng tức giận, Hoa Lộng Nhi dùng sức đá tung đám hoa rơi rụng trên mặt đất, căm giận mắng to: “Thương Nguyệt Ngạo Vân! Ngươi đi chết đi!”
“Nguyên lai ta khiến ngươi chán ghét đến vậy nha!” Mang khuôn mặt tươi cười, Thương Nguyệt Ngạo Vân chậm rãi đi ra.
“Ngươi!” Nhìn thấy hắn xuất hiện, Hoa Lộng Nhi cả kinh. “Ngươi… Ngươi làm sao có thể…” …ở trong này, hơn nữa hình như đã đến thật lâu.
“Hai ngày nay ngươi toàn tìm cách lẩn trốn ta thôi!” Hắn đã sớm tìm được nàng, đang muốn tiến đến xuất hiện lại nhìn thấy Hà Ngữ Thu đi tới, hắn liền tiếp tục giấu mình, nghe được toàn bộ đoạn đối thoại tức cười kia.
Tiếp đó, Hà Ngữ Thu rời đi mới không bao lâu, hắn lại nghe đến nàng to tiếng rống giận.
Xem ra, nàng thực chán ghét hắn…
Hơi nhếch môi, Hoa Lộng Nhi vừa thấy hắn xuất hiện liền tâm hoảng ý loạn, lại càng không dám một mình cùng hắn một chỗ, xoay người nghĩ muốn rời đi.
“Đứng lại! Ta có cho ngươi đi sao?” Thấy nàng không thèm quan tâm đến hắn, Thương Nguyệt Ngạo Vân trầm xuống sắc mặt, tiến lên bắt lấy nàng.
“Buông tay! Đừng chạm vào ta!” Dùng sức gạt bỏ tay hắn, Hoa Lộng Nhi bước mấy bước lui lại sau, cảnh giác nhìn hắn. “Ngươi muốn làm gì?!”
Thấy thái độ của nàng đối đãi hắn, thật giống như đụng phải cái gì không chịu nổi, Thương Nguyệt Ngạo Vân nheo lại tuấn mâu, bạc môi lạnh lùng cong lại.
“Cần phân biệt sao? Dù sao toàn thân ngươi cao thấp ta đều đã chạm qua………..” Thanh âm của hắn khàn khàn, mang theo một tia khiêu khích cùng ái muội.
Hoa Lộng Nhi đỏ mặt, không tự chủ được nghĩ đến triền miên đêm đó.
“Hư.. Câm mồm! Ngươi đừng có mà dùng loại thanh âm đó nói chuyện với ta!”
“Như thế nào? Thẹn thùng?” Xem hai gò má nàng hồng đỏ, bộ dáng quẫn giận phi thường đáng yêu, lập tức làm hắn tươi cười rạng rỡ, hờn giận giây trước liền bay biến đi đâu.
Nàng chính là như có ma lực, có thể khiến cho hắn khoái hoạt vui thích.
“Câm miệng! Ngươi tìm ta có việc gì?” Không nghĩ bàn lại chuyện này, Hoa Lộng Nhi miễn cưỡng trấn định tâm, nói lảng sang vấn đề khác.
“Lộng Nhi, ngươi là trốn không được.” Đã hai ngày rồi, nàng luôn luôn trốn tránh hắn, làm tính nhẫn nại của hắn đã đạt đến cực điểm.
Hai ngày không thấy, làm cho hắn hiểu rõ được khát vọng của chính mình đối với nàng, hắn dường như không có lúc nào là không nghĩ đến nha đầu xảo quyệt trước mắt đây.
Điều này cũng làm hắn hiểu, hắn là thực sự động tâm với nàng.
“Cái gì, cái gì?” Nàng nuốt nuốt nước miếng, biểu tình của Thương Nguyệt Ngạo Vân làm cho nàng sợ hãi giật mình, còn có ánh mắt hắn chăm chú, giống như muốn xem thấu tâm can người đối diện, mị hoặc thâm trầm làm cho tim nàng đập thực nhanh.
Nàng nhịn không được chuyển ánh mắt, không dám cùng hắn nhìn nhau.
“Ta muốn ngươi trở thành vương phi của ta.” Nhìn nàng, Thương Nguyệt Ngạo Vân nhẹ giọng nói.
Hoa Lộng Nhi chậm rãi trừng lớn mắt, theo bản năng thốt ra.
“Không! Ta không cần……”
Có ý định phản kháng
Ác ý cố tình chọc giận
Thực đều chỉ vì muốn độc chiếm chú ý trong lòng người
Thứ tình yêu này! Đều khiến người ta thay đổi…
“Không! Ta không cần! Ta mới không cần làm vương phi của ngươi!” Hoa Lộng Nhi không chút nghĩ ngợi cự tuyệt ngay tức khắc.
Hắn điên rồi sao? Làm sao có thể muốn kết hôn với nàng?
Những nữ tử được nhận thiếp tuyển phi khác, người người đều có điều kiện tốt hơn nàng nhiều lần, còn có Hoa Diệu Nhi tỷ tỷ, cũng là một đại mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành nha! Các nàng ấy ai ai cũng đều có khả năng trở thành vương phi của hắn, ngoại trừ nàng.!.
Hơn thế nữa, nàng cũng không tính trở thành vương phi của hắn nha!
Nàng…… Nàng không nghĩ gả cho hắn!
Nhưng là, vì sao? Vừa nghe đến hắn nói muốn cưới nàng, lòng vẫn là nhảy lên chấn động, nhịn không được lại dâng lên một tia vui sướng?
Đáng giận!
Hoa Lộng Nhi cố gắng áp chế xuống cái cảm giác không nên có ấy.
“Vì sao không cần? Ngươi không thích ta sao?” Đối với Thương Nguyệt Ngạo Vân mà nói, lời nàng cự tuyệt cũng không phải quá đỗi ngạc nhiên gì, nàng mà liền thực sự thuận theo thì