nhõm, Thần Mộc Dã khép chặt đôi mắt, đặt hai tay tại trên đầu
gối không tự chủ liền nắm chặt, gân xanh điều nổi lên trên cổ tay…
Lạc Tử Quân đem Hạ Vũ Nhược an trí tại trên chính chiếc giường của
mình, người giúp việc làm nhiệm vụ giúp cô thay đổi quần áo bị dơ do
dính ướt mồ hôi, lại tự mình thay cô đắp lchăn lên, để cho cô ngủ thật
thoải mái dễ chịu.
Nhưng cho dù hoàn cảnh có thoải mái đi nữa, Hạ Vũ Nhược vẫn ngủ không yên, lông mi thật dài cong lên có chút rung rung, trên khuôn mặt trắng
bệch nhỏ nhắn không ngừng toát mồ hôi lạnh, làm cho cánh môi đỏ thắm như cũng trắng bệch, không ngừng mê sảng.
Thay cô lau mồ hôi, trong lòng Lạc Tử Quân rơi vào tự trách, anh ở
sau hậu viện nghe được tiếng kêu thảm thiết của Vũ Nhược, dùng tốc độ
chạy đến nhanh nhất, nhưng mà không còn kịp ngăn cản được nữa…
“Không cần, không nên làm… Tránh ra, tránh ra… Không cần… A…”
Trên giường Hạ Vũ Nhược không ngừng dao động cái đầu nhỏ, trên trán
rỉ ra mồ hôi, đột nhiên khẽ kêu một tiếng liền mở mắt, thấy rõ người vẫn canh giữ ở bên cạnh cô chính là Lạc Tử Quân, nên cái gì cũng bất chấp,
cứ nhào tới vào trong ngực của anh, gắt gao ôm thật chặt.
“Nhược Nhi, đừng khóc, đừng khóc, đều là tôi không tốt, em đừng khóc, có được hay không…”
Nước mắt của Hạ Vũ Nhược, khiến cho Lạc Tử Quân luôn luôn tỉnh táo tự nhiên rối loạn tay chân, không dám đẩy cô ra, chỉ là chân tay có chút
vụng về cứ vỗ vào lưng của cô nhẹ nhàng dỗ dành, bình thường ăn nói khéo léo, giờ không biết đã chạy đi đến nơi nào, tới tới lui lui cũng chỉ
biết gọi cô đừng khóc.
“Tốt lắm tốt lắm, Nhược Nhi ngoan, đừng khóc, khóc sẽ không đẹp…”
Có lẽ đã khóc đủ rồi, có lẽ Lạc Tử Quân dù trấn an rất vụng về nhưng
đã có tác dụng, thấy Hạ Vũ Nhược dần dần ngừng khóc lóc, thấy khóe mắt
đầy nước mắt, đột nhiên Lạc Tử Quân đẩy cô ra, hai tay cuộn tròn, hai
chân ngồi ở trên giường, hai vai còn run lên một cái.
“Nhược Nhi…”
Đột nhiên mất đi lồng ngực ấm áp của cô, trong ánh mắt của Lạc Tử
Quân thoáng qua một tia không muốn, nhưng tình huống dưới mắt, anh ta
lại không dám nói thêm cái gì, chỉ đần độn mở miệng kêu lên một tiếng.
Hạ Vũ Nhược ngẩng đầu lên, mang theo bộ dáng đầy lệ làm cho trong
lòng của Lạc Tử Quân căng thẳng, hận không thể kéo cô vào trong lồng
ngực hảo hảo che chở. Có thể thấy được ánh mắt cô đỏ lên, nước mắt vừa
trơn trượt xuống qua gương mặt, cả người anh đều rối loạn.
“Nhược Nhi, em, em đừng khóc a, em, em đánh tôi hai cái, hoặc là mắng tôi cũng được, chỉ là, là được…”
Nhất thời dưới tình thế cấp bách, Lạc Tử Quân kéo nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô dùng sức đập lên trên lồng ngực chính mình mấy đấm.
“Chỉ là đừng khóc nữa, có được hay không?”
Mặc dù mấy quyền của Hạ Vũ Nhược đánh trúng anh rất nhẹ, nhưng Lạc Tử Quân vẫn giả bộ ho sặc sụa, nâng lên cặp mắt tội nghiệp, dùng một bộ
dạng của chó Nhật lấy lòng.
Phì! Không chịu nổi nhìn bộ dạng tức cười của anh, Hạ Vũ Nhược đột nhiên nín khóc mỉm cười.
Thấy cô rốt cuộc lại lộ ra nụ cười, lúc này trong lòng của Lạc Tử
Quân mới thấy thả lỏng một chút, trong ánh mắt lộ ra thần sắc nặng nề
liền thoáng qua vẻ thầm kín.
“Đúng rồi, sao em lại một mình chạy đến Hokkaido? Làm sao em biết địa chỉ nơi này?”
Bởi vì lần trước Hạ Vũ Hi vội vã đi cứu Tống Khuynh Vân, nên bất đắc
dĩ Lạc Tử Quân phải đi tìm Thần Mộc Dã ra tay giúp đỡ, cũng vì vậy mà
thiếu hắn một món nợ ân tình. Sau đó, Thần Mộc Dã yêu cầu anh ta trở lại Hokkaido, trở lại Thần Mộc Đường, anh ta muốn anh đến nghỉ ngơi Thần
Mộc Đường nghỉ ngơi suốt cả một năm. Chuyện này, ngoại trừ anh chàng
thần bí kia ra với chị gái lẩm nhẩm, thì anh ta cũng không có nói ra với ai cả…
Nghĩ tới đây, anh ta đột nhiên có chút bất đắc dĩ cười cười, sợ rằng
ngoại trừ Lạc Tử Thuần chỉ sợ thiên hạ không loạn, cũng sẽ không có
người thứ hai có thể làm ra chuyện như vậy; anh ta ngược lại rất tò mò,
chẳng lẽ cô cũng không lo lắng Vũ Nhược sẽ gặp phải chuyện nguy hiểm hay không? Còn cô tự tin em trai này của cô sẽ tuyệt đối liều mạng bảo vệ
Vũ Nhược?
“Anh ở đây cười khúc khích cái gì chứ?”
Mắt to khéo léo tò mò nhìn chằm chằm vào Lạc Tử Quân, không nghĩ ra
anh ta sao cứ lắc đầu một lúc, một lúc cười khúc khích, duỗi ngón tay ra cứ quơ quơ ở trước mặt của anh.
“Không có gì, không phải hỏi cô làm sao lại đi một mình đến Hokkaido vậy chứ?”
Mỉm cười bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt nhẹ nhàng ở bên môi hôn xuống.
Tay cô có chút lạnh như băng, nhưng khi tay bị anh nắm và đặt nụ hôn
ấm áp của anh, làm cho nhiệt độ nóng rực từ cánh môi của anh cứ truyền
tới tay cô, trên mặt Hạ Vũ Nhược bừng lên đỏ ửng, vẻ giận dữ cùng thần
sắc tái nhợt, liền trừng mắt liếc nhìn anh một cái, rút bàn tay nóng
bừng trở về.
“Tôi tới Hokkaido, là bởi vì chị Thuần nói với tôi…”
Chị Thuần vẫn nói mình thích Lạc Tử Quân, chỉ là mình không biết. Nửa câu sau lời nói của cô không hề nói ra, nũng nịu ngẩng đầu lên nhìn
anh, bốn mắt nhìn nhau thấy sắc mặt Hạ Vũ Nhược trở nên đỏ ửng, quay đầu nhìn về phía nơi khác.
“Nói với em cái gì?”
Lạc Tử Quân hỏi, anh ta thật sự không
