không ngờ
hoàn cảnh nghèo túng của gia đình lại bị hai anh em Phương trông thấy. Nhưng
Thu vẫn còn may, may là hôm nay không phải là Ba đến chơi nhà. Ba trông thấy
hoàn cảnh này, anh quen sống trong gia đình cán bộ, liệu có quay đầu bỏ chạy?
Nếu như vậy Thu thà chết đi cho xong.
Cơm nước xong xuôi, Thu
đưa Phương và Lâm đi chơi phố, chưa kịp vào cửa hàng cửa hiệu thì đã gần bốn
giờ chiều, ba người vội vội vàng vàng ra bến xe, mua được vé chuyến xe cuối
cùng, vậy là hai anh em Phương ra về. Thu rất ngượng, khách đến chơi nhà phải
mua vé xe, coi như giúp Thu mang hồ đào về tận nhà.
Về đến nhà, Thu thu xếp
đồ đạc, giật mình phát hiện tiền trả cho Ba không biết ai đã nhét vào cái túi
quân dụng. Thu cố nhớ lại sau khi trả tiền cho Ba, không sao nghĩ ra anh đã bỏ
tiền vào túi lúc nào. Hay là sáng nay anh đi theo? Nếu đúng như vậy, rất có thể
khi Thu cởi áo len anh đã nhét tiền váo túi Thu, vì lúc ấy Thu treo cái túi lên
cành cây cách đấy không xa. Nhưng liệu anh có thể theo sau mà vẫn im lặng?
Lúc này hai anh em Lâm đã
về, không thể nhờ đem trả cho Ba. Thu quyết định ngày mai đem tiền trả cho Lí,
đội viên đội tuyên truyền cách mạng và thầy Trần, rồi sau này sẽ tìm cách trả
nợ cho Ba. Không hiểu tại sao, Thu rất vui khi nghĩ đến chuyện sau này trả tiền
cho Ba, hình như đấy là sẽ là cơ hội để được gặp lại anh.
Thu lại nghĩ đến lá thư
của Ba và cả bài thơ anh viết vào sổ tay, tất cả phải được xử lí nếu không, mẹ
trông thấy sẽ lo lắng. Để người khác trông thấy sẽ rắc rối, rất có thể dẫn đến
tai hoa chết người. Thu đọc lại thư của Ba, vẫn không hiểu thư của Ba là thư
gì? Giống như bản tổng kết, lại không giống một bản tổng kết, “nhớ lại quá khứ,
ướng về tương lai”, sau này chúng ta sẽ “cố gắng tiến lên”, hoặc “tình hữu nghị
của chúng ta muôn đời xanh tươi”… Điều này giống như một dấu chấm sau mấy tháng
quen nhau, tư tưởng trung tâm là “mấy tháng ấy rất tốt đẹp, nhưng đã trở thành
quá khứ”.
Phải công nhận sức lí
giải của Thu rất mạnh, Thu là cây bút của lớp, được thầy giáo cử làm “Ủy viên
tuyên truyền”, tức là cán bộ phụ trách làm báo của lớp. Hồi ấy, các lớp luân
chuyển dùng bút lông viết báo tường trên những trang giấy thật to, có lúc phê
phán ai đó hoặc tư tưởng nào đó, có lúc thông tin phong trào học tập công nhân,
học tập nông dân, học tập quân đội. Thu viết được, vẽ được, bút lông, bút máy,
chữ to, chữ nhỏ đều biết viết, bình thường có thể một mình viết báo dán kín một
bức tường.
Thầy dạy ngữ văn khen chữ
của Thu, nhất là thầy La, thầy nói Thu là con người “tài hoa tràn trề”. Thầy
thường đem bài tập làm văn của Thu ra đọc trước lớp, thầy còn gửi bài văn Thu
viết cho sở giáo dục thành phố, đưa vào Tuyển tập những
bài văn của học sinh trung học, tiểu học thành phố K.
Trường hai lần tổ chức thi viết văn, Thu đều giành giải nhất, nổi tiếng toàn
trường. Thầy La dạy ngữ văn hai lớp, có đến một nửa số bài của lớp do Thu phê
duyệt, vì thầy La không muốn đọc những bài viết dở. Mỗi lần học sinh nộp bài,
thầy La chỉ chọn hơn chục bài khá nhất, số còn lại giao cho Thu chữa lỗi chính
tả, chữa câu, để Thu cho điểm. Bạn học của Thu, kể cả bạn nam, có gì không
hiểu, dù là thư tình, thư từ chối đều nhờ Thu xem giúp, là bởi bọn chúng biết
Thu kín mồm kín miệng, không nói cho ai biết, ngoài ra cũng vì thầy giáo thường
xuyên nói Thu “rất có năng lực lí giải”, nắm bắt tư tưởng chính bài văn rất
chuẩn, có khả năng hiểu những câu văn phức tạp. Thu không hiểu tại sao mọi
người gọi những bức thư tình là “lời tâm sự”, có thể vài trang thư mỏng tang
không đáng gọi là thư chăng?
Nhưng con người “có năng
lực đọc” như Thu cũng không rõ tư tưởng “bài văn” của Ba là gì, không biết đấy
là thư tình hay thư tuyệt giao, hầu như tất cả đều bắt đầu “gió mưa đưa xuân
về, tuyết rơi đón xuân đến”, không biết ai là người bắt đầu viết câu đó nhưng
ai cũng thích dùng, có thể dùng thời tiết thay đổi để ẩn dụ sự thay đổi của
tình cảm?
Thu cũng đã đọc một số
bức thư tình. Những bức thư của đám con trai giả dối thiếu văn hóa, hầu hết nói
thẳng “Bạn có muốn làm bạn với tôi không?” “Bạn có chịu làm ngựa cho tôi
không?”. Có lần, lớp kỷ luật một bạn, bảo Thu chuẩn bị tài liệu, Thu đọc được
một bức thư tình rất “vàng” trong đó có câu “mao phi nữ tử thiên bát nhập”, là
một ẩn ngữ, nghe nói sắp xếp những chữ này lại thành một câu rất bậy bạ, ý nói
chỗ nào đấy của người con gái rất thơm. Nhưng Thu sắp xếp mãi, lại tra từ điển
cũng không thể hiểu nổi chữ “mao” đi với chữ “phi” có thể trở thành một chữ bậy
bạ.
Thu đã đọc những bức thư
tình viết ở một trình độ cao phần lớn dùng lời nói của Mao Chủ tịch hoặc những
câu thơ. Hồi ấy phổ biến nhất là câu: “Chờ đến ngày hoa rừng nở, nàng cười
trong bóng cây”. Nghe nói con trai thích dùng câu thơ này là bởi trong đó có
“nàng”. Thu nhớ, có một bạn trai không hiểu, lại viết “nàng kêu trong bóng
cây”, rất may, cậu kia viết xong rồi nhờ Thu đọc lại. Thu xem, cười đau cả
bụng, sửa lại giúp cậu ta, còn giải thích cho cậu ta hiểu. Cậu kia bừng tỉnh,
nó