i
năm trước.
"Chuyện gì?"
Lữ Lỵ Liên nghe thấy Tề Hiên gọi Tề Hùng là ba,
thì càng giật mình hơn.
Bà đến nhà họ Tề hơn mười năm, chưa bao giờ nghe
Tề Hiên kêu Tề Hùng một tiếng ba, hai người vừa thấy mặt đã gây gổ, mà bây giờ
tất cả đều đã thay đổi , Tề Hiên lại gọi Tề Hùng là ba, hơn nữa Tề Hùng hình
như rất cao hứng, tình cảm của hai người tốt vô cùng, trong đó rốt cuộc xảy ra
chuyện gì mà bà không biết.
"Biết vì sao mà mười năm trước con mang
Giai Giai tới nhà họ Tề không, bởi vì Giai Giai là ân nhân cứu mạng của con,
mười năm trước, chú hai phái người đuổi giết con, chém ở trên người con không
biết bao nhiêu đao, nếu không phải có Giai Giai, chỉ sợ con cũng đã chết từ lâu
rồi."
Nhớ lại Tề Triển làm những chuyện như vậy với
anh, quả thực là đáng giận tới cực điểm, người đối với cháu ruột mình cũng có
thể hạ sát thủ như thế, anh cũng sẽ không có chút tình cảm với ông ta, cho dù
là ông ta là chú của anh.
"Cái gì, tại sao không nói chuyện này cho
ba biết?" Tề Hùng rất kinh ngạc, suy nghĩ toàn bộ mọi chuyện vào mười năm
trước, chợt hoảng sợ, mười năm trước thiếu chút nữa thì ông mất đi con trai của
mình, vậy mà ông lại không biết.
Mười năm trước, con ông bị chính em trai của
mình chém nhiều đao, vậy mà ông lại không biết chuyện, khó trách nó chán ghét
như vậy Tề Triển, ngay cả Tề Ngữ Ti cũng ghét.
Tề Ngữ Ti, Tề Hùng nghĩ tới Tề Ngữ Ti, đột nhiên
cảm thấy mình không nên quá cưng chìu con bé, thậm chí vì nó mà trở mặt với Tề
Hiên. Xem ra thì đúng là ông làm sai không ít chuyện.
"Chuyện đã qua không có gì đáng nói, con
muốn đi tìm Giai Giai." Tề Hiên không muốn nói chuyện trước kia, bây giờ
anh chỉ muốn tìm Ngãi Giai Giai về, chuyện của Lữ Lỵ Liên hãy để cho ba anh
giải quyết đi, chuyện này anh cũng không cần thiết nhúng tay.
Tề Hiên nói xong, liền xoay người đi tới cửa,
không muốn để ý tới chuyện của Lữ Lỵ Liên, nhưng mà còn chưa đi tới cửa, liền
nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Ngãi Giai Giai từ bệnh viện về đến nhà, thấy cửa mở ,
vô cùng hưng phấn, trong lòng suy nghĩ vọt vào là có thể thấy Tề Hiên, vì vậy
vừa hô vừa chạy.
"Thiếu chủ ——"
Tề Hiên thấy xông tới là người quen thuộc, kích
động tiến lên ôm cô thật chặt, mặc kệ có người ở đây, hôn lên đôi môi nhỏ của
cô thật sâu.
‘Ưm ——’ Ngãi Giai Giai bị Tề Hiên đột nhiên hôn
mà kinh hãi, muốn đẩy anh ra, nhưng lại không dám, cô lo lắng Tề Hiên cho rằng
cô không thích anh đụng vào, sẽ vì vậy mà tức giận.
Vừa rồi lúc cô xông tới thì thấy rất nhiều
người, cho nên hiện trường ngoại trừ Thiếu chủ thì còn có người khác, bọn họ cứ
như vậy mà hôn ở trước mặt người khác, có phải không tốt lắm hay không!
Bà Lâm và Tề Hùng đối với hành động của Tề Hiên
và Ngãi Giai Giai không để ý, chỉ là cười nhìn bọn họ, dáng vẻ ra vẻ không sao
cả, giống như chuyện bình thường vậy, dù sao đi nữa về sau bọn họ sẽ là vợ
chồng, hôn sẽ khiến cho bọn họ thân hơn thôi. Nhưng mà vẫn có người không tiếp
thụ nổi, người này chính là Lữ Lỵ Liên.
Từ khi bà vào cái cửa này, bà Lâm và Tề Hiên đã
không coi trọng bà, nói gì bà cũng là nữ chủ nhân của nhà họ Tề, tại sao phải
bị loại đãi ngộ này.
Lữ lỵ Liên thật sự là không chịu nổi, vì vậy
châm chọc nói, "Các người không biết xấu hổ, còn mặt chúng tôi để ở đâu,
muốn hôn muốn ôm thì vào trong phòng đi."
"Nơi này ngoại trừ bà không có tư cách nói
chuyện ra, người còn lại đều có tư cách nói chuyện, bây giờ bà lập tức cút cho
tôi, nơi này không hoan nghênh bà." Tề Hùng thấy Lữ Lỵ Liên kiêu ngạo như
thế, cũng châm chọc bà ấy một phen.
Ngãi Giai Giai nghe thấy lời nói của Lữ Lỵ Liên,
không thể không đẩy Tề Hiên ra, sau đó mới cúi đầu, đứng yên ở bên cạnh Tề
Hiên.
Người phụ nữ này cô đã gặp qua, bởi vì bà ấy
muốn hại Thiếu chủ, cho nên cô đặt biệt có ấn tượng đối với bà ấy, cho dù bà ấy
hóa thành tro cô cũng biết.
"Tề Hùng, dầu gì tôi với ông cũng làm vợ
chồng hơn mười năm, ông liền tuyệt tình như thế sao?" Lữ Lỵ Liên cực kỳ
tức giận, nhưng mà vẫn muốn cảm hóa Tề Hùng, dù sao bọn họ cũng đã làm vợ chồng
hơn mười năm.
"Hơn mừơi năm nay, tôi có bạc đãi bà sao,
cho dù bà cùng Tề Triển vụng trộm tôi cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt,
mặc kệ các người, tôi đối với bà còn chưa đủ tốt sao, tại sao bà còn phải hại
cháu trai tôi. Bà muốn làm cái gì, tôi đều mặc kệ, nhưng mà nếu như bà hại đến
người thân của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bà, nếu như không phải là
do bà đi theo tôi hơn mười năm, bà cho rằng tôi chỉ là ly hôn với bà mà thôi ư,
tôi đã mang bà đi làm mồi cho cá mập rồi." Tề Hùng quở trách Lữ Lỵ Liên,
đối với bà một chút tình cảm vợ chồng cũng không có.
Năm đó chính là vì quá sĩ diện, mới có thể cưới
ngừơi phụ nữ này về để đi ra ngoài xã giao, bây giờ suy nghĩ lại, thật sự không
cần thiết lắm, ông thật đúng là tự nâng cục đá đập chân của mình.
"Lữ Lỵ Liên, năm đó chính là bà và Tề Triển
hợp mưu, muốn hại chết Thiếu chủ, còn nhớ rõ mười năm trước các người vụng trộm
ở bệnh viện không, theo như lời của các ngừơi chúng tôi đều biết tất cả, bà cảm
thấy bà cò