vàng nhạt, cổ áo đường viền
hoa văn lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, mái tóc đen quăn lọn thật to
buông xuống hai vai, gương mặt tinh xảo, nhẵn nhụi trơn bóng chỉ là một
bộ quần áo đơn giản nhưng cũng làm cho người ta không rời mắt khỏi cô
được."Chị mặc bộ này xem được không, Thiên Uy?" Lạc Tich Tuyết
quay đầu lại thấy em trai đang không chớp mắt nhìn cô, làm cô không khỏi mỉm cười.Lạc Thiên Uy vôi vàng gật đầu, tâm không tự chủ được nhảy lên:"Rất đẹp!"Lạc Tích Tuyết giơ khóe môi lên, đi tới dắt tay em trai mói:"Đi thôi, hôm nay chị mời, dẫn em đi ăn một bữa thật ngon"Lạc Thiên Uy rất tự nhiên cầm tay cô, cảm thấy đôi tay lạnh lẽo ở trong tay cô đột nhiên ấm áp hẳn lên, trong lòng rung lên cảm giác khác thường.hai chị em lái xe đến một nhà hàng sang trọng kiểu phương tây. lạc Tích
Tuyết chọn một vị trí gần cửa sổ kéo em trai ngồi xuống. Bàn ăn tinh
xảo, ánh đèn thủy tinh rọi cả gian phòng, bên tai vang lên tiếng nhạc,
đem lại không khí vô cùng tốt cho bữa ăn."Em thích ăn cái gì?"
Lạc Tích Tuyết cong dôi môi đỏ mọng lên nói, đưa tờ thực đơn cho Lạc
Thiên Uy:"Muốn ăn cái gì thì tự mình kêu đi""Chị ăn cái gì thì em ăn cái đó"Con ngươi nóng rực của Lạc Thiên Uy khóa chặt cô, khóe môi hiện lênooytj nụ cười tà mị."hả?" lạc Tích Tuyết ngẩn ra, ngay sau đó nhìn thực đơn hướng phía người phục vụ nói:"trước tiên cho hai ly cam vắt, hai phần bít tết bảy phẩn chín,
hai chén canh cá hồi"Nhân viên phục vụ nhanh chóng nhớ kỹ những món cô gọi, nói tiếng "Quý khách dùng cơm vui vẻ" rồi đi xuống.Hai người ngồi đối diện nhau, Lạc Tích Tuyết một tay chống cằm ngó ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.Mà Lạc Thiên Uy thì đem toàn bộ sự chú ý dồn vào trên người Lạc Tích
Tuyết, nhìn cánh môi như hai cánh hoa của cô khẽ run run căng mọng như
có nước bắn ra làm cho tâm trí hắn bay đâu mất, hắn mong một ngày nào đó hắn có thể đường hoàng hôn lên cánh môi kia"Thiên Uy, em có bạn gái chưa?" Lạc Tích Tuýết quay đầu lại chợt hỏi ra một câu nghi vấn. "Không có" Lạc Thiên Uy ngẩn ra, thần sắc kiên định lắc đầu một cái.Tinh thần của hắn lúc nào cũng tập trung trên người cô làm gì có thời gian
mà nhìn những ngừoi con gái khác, hắn thích cô và cũng chỉ muốn một mình cô."Không có sao?" Lạc Tích Tuyết kinh ngạc "Chị còn tưởng rằng em yêu từ sớm rồi"Em trai cô từ nhỏ đã ở nước ngoài, có quen qua đống bạn gái cũng không có gì là lạ.Chắc là vì em hắn chỉ mới mừoi sáu tuổi lại chưa quen một người con gái nào
nên đối với cô mới có chút ảo tưởng? Lạc Tích Tuyết liếc trộm Lạc Thiên
Uy một cái, thấy ánh mắt sáng quắc của hắn vẫn nhìn cô như cũ thì cô
càng xác nhận ý nghĩ này.Em trai cô đang trong thời kỳ trưởng
thành, ở cái tuổi này đối với những thanh thiếu niên đều sinh ra rất
nhiều hứng thú khác thường, hơn nữa em trai cô bình thường lại không
cùng bất kỳ người con gái nào qua lại, đem tâm tư đặt trên ngừoi cô cũng không có gì là lạ."Thiên Uy, em có muốn thử qua cảm giác yêu
không?" Cánh môi Lạc Tích Tuyết hé mở, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Lạc
Thiên Uy với ánh mắt nóng bỏng.Nhịp tim của Lạc Thiên Uy như bị lỡ một nhịp, có cảm giác rung động khác thường dưới đáy lòng.Cô ấy nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cô ấy thấy hắn tốt? Muốn cùng hắn yêu nhau sao?"Cũng được". Hắn không chậm trễ chút nào gật đầu một cái, gương mặt đỏ ửng."Haha, em trai còn biết xấu hổ đấy" Lạc Tích Tuyết cừoi khanh khách, giơ tay
lên múc một muỗng thức ăn đưa tới bên miệng hắn:"Nếm một chút xem""Được" Lạc Thiên uy nghe lời cô nói mở cánh môi ra ngậm một hớp."Thế nào? Có phải cảm giác vừa đăng đắng lại vừa ngọt ngào đúng không?" Lạc
Tích Tuyết cười nhìn hắn, một đôi thủy mâu sáng long lanh.Khóe môi Lạc Thiên Uy nâng lên thành mạt hình cung:"Ừ""Chờ em lớn lên một chút sẽ hiểu, tình yêu vừa ngọt ngào lại vừa đăng đắng
như thế" Lạc Tích Tuyết nói một câu, ánh mắt như có điều suy nghĩ nhìn
ra ngoài cửa sổ.Vừa ngọt ngào lại vừa đăng đắng, cô ấy là đang
muôn nói hắn sao? Mỗi lần nhìn thấy Lạc Tích Tuyết ở bất kỳ thời điểm
nào hắn đều muốn cùng cô thân mật hơn, nhưng là cô luôn tránh né cùng
kháng cự hắn, trong lòng của hắn lại có sự mất mác không nói nên lời,
cho là cô không thích hắn."Thiên Uy, mấy ngày nữa chờ chị rãnh
rỗi, chị sẽ giới thiệu cho em một vài cô gái để em làm quen" Lạc Tích
Tuyết đột nhiên giống như nhớ tới cái gì, lấy lại tinh thần, dịu dàng
nhìn Lạc Thiên Uy nói.Em trai cô quan tâm sự nghiệp quá nhiều, lơ là việc tiếp xúc với các cô gái cùng trang lứa nên cô có bổn phận là
chị phải giúp hắn thu xếp ổn thỏa chuyện này."Không cần" Lòng
tràn đầy hy vọng của Thiên Uy bị một câu nói của cô mà rơi xuống đáy
cốc, hắn lạnh lùng nói khuôn mặt phút chốc trở nên đau đớn.Hắn
biết cô không bao giờ chấp nhận hắn, cô chỉ xem hắn như em trai, không
thể nào có chuyện yêu hắn? Cô gấp như vậy muốn giới thiệu bạn gái cho
hắn, nhất định là để hắn không quản cô cả ngày, như vậy cô có thể tự do
tìm người đàn ông khác rồi.Lạc Thiên Uy tay nắm thật chặt thành
quyền, lần đầu tiên trong đời hắn đau thế này và càng căm hận thân phận
chị em của