Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326453

Bình chọn: 8.00/10/645 lượt.

o em trai đi:"Ngốc, chị đâu có nói

là muốn mua cái kia. Đi, về nhà thôi"Lạc Tích Tuyết vừa thẹn vừa

giận kéo Thiên Uy ra khỏi siêu thị, cho đến lúc tới bãi đậu xe cô mới

buông hắn ra, cô buồn bực ngồi vào xe thở hổn hển, trên mặt đã đỏ một

mảng.Mỡi vừa rồi thật là mất mặt, Lạc Thiên Uy này không biết hắn nghĩ gì trong đầu, cư nhiên trứoc mặt nhiều ngừoi như vậy lại muốn mua

cái đồ vật đó, hắn không biết là hắn còn chưa trửong thành sao? Cũng may cô nhận viên đó có trách nhiệm nên không bán cho hắn, bằng không một

khi mua về nhà rồi thì mẹ kế nhất định lại có đề tài để mà nói với cha

đây.Trên đừong về nhà, Lạc Tích Tuyết bĩu môi, không nói thêm gì

với Lạc Thiên Uy, ngược lại tâm tình của Lạc Thiên Uy rất tốt, trong đầu không ngừng nhớ tới hình ảnh xấu hổ đến mức đáng yêu của Tích Tuyết lúc nãy.Ngoài cửa sổ ánh trăng lượn lờ, bóng đêm mông lung. Một tia

ánh sáng mong manh xuyên qua rèm che cửa sổ mỏng, chiếu vào gian phòng,

soi rọi bóng hình xinh đẹp của người con gái.Lạc Tích Tuyết ngứoc mắt lên nhìn bầu trời đêm, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ nhưng buồn rầu.Đêm hôm đó cô cùng Lãnh Khinh rốt cuộc có phát sinh chuyện gì không, cô một chút cũng không nhớ nổi, nhưng vì để phòng ngừa trừong hợp xấu xảy ra

thì chuyện ngừa thai là rất cần thiết.Nhưng vấn đề là, loại thuốc tranh thai này cô mua như thế nào đây?Nếu là một ngừoi con gái đi tiệm thuốc mua loại thuốc này thì rất dễ bị

hiểu lầm, rất dễ bị người ta nghĩ là loại phụ nữ lẳng lơ; nhưng nều đi

bệnh viện thì cô lại lo lắng bệnh viện sẽ báo về cho cha biết, vì để giữ danh dự của Lạc gia nên việc cô gả cho Lãnh Khinh không phải là chuyện

không thể xảy ra.Cho nên bệnh viện là cô không thể đi, ngày mai cô chỉ có thể cải trang đến tiệm thuốc mua thôi."Haiz!!!" Lạc Tích Tuyết thở dài một hơi, cô thật sự rất mệt mỏi, đã đợi không

kịp Thiên Uy gọi cô xuống ăn cơm rồi nên cô đi ngủ.Đợi đến khi

Lạc Thiên Uy làm xong bữa tối, đi vào phòng phát hiện thấy cô thế nhưng

đã ngủ thiếp đi, ngay cả quần áo trên người cũng không thay ra.Cô chắc đã mệt lắm rồi.Lạc Thiên Uy nghĩ tới điều này đến gần bên giường cô, muốn giúp cô thay bộ

đồ ngủ để ngủ thoải mái hơn. Tay cách lớp váy thật mỏng, mơn trớn theo

lưng cô dần đi xuống, cho đến khi kéo váy cô ra một cách khéo léo, lộ ra một thân thể trắng noãn ngọc ngà.Ngón tay không tự chủ đựoc thăm dò thân thể cô, bàn tay lạnh của hắn chạm phải một thân thể mềm mại làm cho tâm hắn dao động.Ánh mắt của Lạc Thiên Uy tối sầm lại, một cỗ khí nóng rực từ sâu trong cơ

thể đang gợn sóng. Cơ hồ là không chần chừ, hắn nắm vòng eo mảnh khảnh

của Lạc Tích Tuyết, đem thân thể mềm mại của cô ôm vào trong ngực. Cơ

thể của cô thoảng mùi hương nhẹ, quanh quẩn chóp mũi hắn làm hắn kích

động dâng trào.Lạc Thiên Uy trong lòng không khỏi tăng lên gia

tốc. Môi mỏng nóng bỏng của hắn tiến lại gần cô, hô hấp nóng rực, hắn

cúi ngừoi đè cô dứoi thân, nhẹ nhàng mút cổ cô lại vừa thoát quần áo của cô đi.Ngón tay của hắn tháo nút cài dây áo ngực của cô ra, từng

chiếc từng chiếc rơi xuống nền nhà lạnh lẽo, cho đến khi cơ thể hoàn mỹ

lộ hoàn toàn trước mắt hắn. "Tuyết nhi"

Trong bóng tối, hắn gọi tên của cô, thanh âm khàn khàn mang theo sự đè nén đã lâu, giống nhw đến từ chỗ sâu nhất trong đáy lòng hắn, tựa như ma quỷ bên tai cô ni non.

Hắn ôm cô vào trong ngực, một đôi mắt đen tĩnh mịch chăm chú nhìn vào cô, nhìn đôi môi đỏ mọng mà hắn đã thèm muốn từ lâu, trong mắt hắn dấy lên một tầng sương mù.

Ngón tay của hắn dừng lại trên môi của cô, xẹt qua gò má bóng loáng, lên mi tâm của cô, cảm nhận sự tồn tại chân thật nhất của cô. Mà Lạc Tích Tuyết đang ngủ say cũng không nhúc nhích, như một con búp bê khéo léo, ngoan ngoãn để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Nếu như thời gian có thể ngừng lại ở thời khắc này thì tốt biết máy, hắn hy vọng mỗi ngày đều có thể ôm cô ngủ như thế này, mùi thơm của cô chỉ có thuộc duy nhất về một mình hắn, cảm thụ vẻ đẹp của cô cũng chỉ có mình hắn.

Chỉ là hắn cũng biết một nguyện vọng đơn giản như thế nhưng đối với hắn lại xa xỉ đễn cỡ nào.

Cô là chị của hắn, là chị em cùng cha khác mẹ với hắn, đứng trên luân lý đạo đức thì việc hắn yêu say đắm cô là việc mà người đời không thể nào chấp nhận, thậm chí sẽ gặp phải những lời nhục mạ của người đời.

Nếu như hắn muốn cưới cô, thích cô, nhất định sẽ dọa đến cô, mà cha hắn nhất định cũng sẽ không bao giờ đồng ý, cho nên hắn chỉ có thể che giấu tình cảm của mình, yên lặng làm một người em, một người bạn bên người cô.

Nhưng là, khi hắn biết được có ngừoi đàn ông khác chạm vào cô thì hắn thật không có biện pháp nào nữa, hắn thật sự rất đố kỵ, không cách nào làm nguôi đi cơn giận,hắn thích cô lâu như vậy hôn cũng không dám hôn cô nhưng ngừoi đàn ông kia tại sao lại có thể chạm vào nưa thần mà hắn một lòng bảo vệ như thế?

Lòng của Lạc Thiên Uy hung hăng co rút lại một chút, trong con ngươi tràn đầy sự đau đớn.

"Tuyết nhi, em là của anh,là người phụ nữ của Lạc Thiên Uy này" Tay Lạc Thiên Uy mạnh mẽ ôm cô kéo vào ngực, ghé vào bên tai cô nói nhỏ:"Bây giờ và vĩnh viễn về sau,