i cần dịu dàng chút, coi như không thích người ta thì cũng có thể uyển chuyển dùng phương thức khác để cự tuyệt, còn những lời mà hắn nói lúc nãy nghe có vẻ rất tàn nhẫn.
“Chị nhất định muốn tôi đuổi theo An Ny Na để chị có thể cùng Tiếu Vũ Trạch bên nhau mà không ai quấy rầy đúng không? Lạc Tích Tuyết, chị thật ích kỷ vô tình” Lạc Thiên Uy lạnh lùng cắt đứt lời cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng muốn dò vào chỗ sâu nhất trong lòng cô, hắn thống hận nói.
Hắn hận cô, cư nhiên có thể như vậy không để ý đến hắn? Bởi vì cô sợ hắn quấn lấy cô, làm cho cô không có cơ hội cùng Tiếu Vũ Trạch một chỗ sao? Cho nên mới đem hắn cách ly như thế? Tại sao trong mắt cô thủy chung vẫn không có hắn dù chỉ một chút?Chẳng lẽ cũng bởi vì mối quan hệ máu mủ này sao?
Nếu thật sự là như vậy thì hắn sẽ thành toàn cho cô. Lạc Thiên Uy xoay người, khóe miệng nâng lên một nụ cười tự giễu, bi thương.
Không đợi Lạc Tích Tuyết mở miệng, hắn đã bước chân xoay người rời đi.
“Thiên Uy…” Khi hắn đi đến cửa thì Lạc Tích Tuyết đột nhiên gọi hắn lại, chỉ gọi tên hắn rồi không nói gì nữa.
Cô không biết nên nói như thế nào với em trai cô, cho nên lời đến khóe miệng thì không nói gì nữa.
Thôi cứ để hắn đi giải sầu cũng tốt. Nhưng là cô không có để ý đến, đáy mắt Lạc Thiên Uy đầy chua xót, đối với cô hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ mất rồi.
Những ngày sau đó Lạc Tích Tuyết chưa từng gặp Thiên Uy dù chỉ một lần, hắn luôn đi sớm về trễ hoặc như hắn cố ý tránh mặt cô, mỗi lần mà cô có nhà thì hắn lại không có và ngược lại. Cứ như vậy hai người dù ở chung một mái nhà nhưng chưa từng chạm mặt nhau.
Nhưng cô có nghe quản gia nói em trai cô nay đã học nhiều thói quen xấu, hay mang theo những người con gái khác từ bên ngoài về nhà không thì cũng đem bộ dáng say khướt về.
Nhưng khi Lạc Tích Tuyết về đến nhà thì tất cả lại bình thường lại, Lạc Thiên Uy mặc dù mang người con gái về nhà nhưng chưa bao giờ xuất hiện trước mặt Lạc Tích Tuyết.
Cho đến ngày gần tối đó, vốn là Tích Tuyết buổi tối còn có mấy tiết học nhưng cô mấy ngày này thật sự rất mệt mỏi nên xin nghỉ.
Cô nằm trong phòng của cô, đang muốn ngủ thì lại nghe được trong căn phong sát bên truyền ra âm thanh kích động.
“A………Ừ…………Thiên Uy, anh nhanh lên chút…………Ưm…..” “Thiên Uy”.
Lạc Tích Tuyết nghe tiếng thét chói tai của người con gái thì lập tức ngồi dậy, nhất thời rợn cả tóc gáy.
Chuyện gì xảy ra? Em trai cô lại mang con gái về nhà nữa sao?
“Bác Ngô!” Cô đi ra khỏi phòng, tìm quản gia.
“Ah, đại tiểu thư tối nay sao cô còn chưa đi học?” Quản gia Ngô trên tay cầm khăn đi tới, kinh ngạc phát hiện lúc này Tích Tuyết còn ở trong nhà.
“Con hiện tại có chút không thoải mái nên con xin nghỉ” Lạc Tích Tuyết nhàn nhạt giải thích một câu, nhớ đến chuyện em trai, cô nghi ngờ hỏi:”Quản gia, em trai có phải dẫn người con gái khác về nhà đúng không ạ?”
Quản gia vừa nghe đến tiểu thư hỏi chuyện này thì thở dài một cái:”Đại tiểu thư, cô không biết chứ thiếu gia càng ngày càng hư rồi”.
“Sao vậy bác? Thiên Uy gần đây xảy ra chuyện gì sao?”Lạc Tích Tuyết lập tức hỏi tới, cô gần đây bận chuyện tốt nghiệp nên không có thời gian quan tâm em trai cô.
Quản gia Ngô sắc mặt có chút phức tạp, bà nhìn phòng ngủ của Thiên Uy một cái, kéo Lạc Tích Tuyết đên nói nhỏ:” Thiếu gia gần đây thường mang phụ nữ từ bên ngoài về nhà, mỗi ngày đều qua đêm ở đây, lão gia thi đi công tác không biết được chuyện này còn Tam phu nhân thì nịnh nọt hắn.
“Cái gì? Thiên Uy thường xuyên mang phụ nữ về nhà sao?” Lạc Tích Tuyết kinh hãi sửng sốt, thiếu chút nữa không có phản ứng. Nếu không phải chính tai nghe quản gia Ngô nói thì cô không thể nào tin được em trai cô lại hư hỏng như vậy.
Trước kia cô tưởng em trai cô không để ý đến con gái hiện tại lại có hứng thú như thế? Chẳng lẽ Thiên Uy đang trong thời kỳ trưởng thành nên mới thế.
Quản gia Ngô nói không sai, nếu cứ để Thiên Uy tiếp tục như vậy thì nó sẽ hư mất.
Không được, cô là chị của hắn nhất định phải tìm hắn nói chuyện một chút.
“Đại tiểu thư cô đi đâu vậy?” Quản gia Ngô thấy Tích Tuyết đang hướng đến phòng của Thiên Uy đi tới thì vội vàng cản trở.
Lạc Tích Tuyết quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc nói:”Bác nói rất đúng không thể để cho nó tiếp tục làm như vậy nữa, con đi tìm nó nói chuyện.”
“Đại tiểu thư, tìm thiếu gia không cần gấp gáp như thế, ngộ nhỡ cô xông vào như vậy thấy cái không nên thấy thì thiếu gia còn ghét cô hơn đấy.’
“Ừ, vậy thôi con trở về phòng chờ hắn”. Lạc Tích Tuyết suy nghĩ một chút, cảm thấy bà nói đúng, mặc dù cô là chị nhưng cũng không nên quấy rầy chuyện riêng tư của hắn, gật đầu một cái nói:”Bác Ngô, khi nào Thiên Uy đi ra thì phiền bác nói cho con biết một tiếng”.
“Tôi biết rồi đại tiểu thư”.
Lạc Tích Tuyết trở về phòng ngủ, dù có tường cách âm nhưng cô vẫn nghe được âm thanh đó nên cô không thể nào ngủ được mà cô ngồi dậy xem tin tức một chút.
Chỉ là nhìn một chút nhưng do cô đã mệt mỏi cả ngày nên dân dần chìm vào giấc ngủ.
Mơ hồ từ trong giấc ngủ tỉnh dậy cô phát hiện trước mặt mơ hồ có bóng người, dụi dụi con mắt nhìn kỹ thì ra là em tr