cũng không thể nói được.
Mặc dù cô đã vô số lần thề không cần lại khóc, nhưng là cô vẫn không nhịn được lệ.
Thời điểm cô mất trí nhớ, cô chủ động tới tìm anh, lợi dụng anh, sau đó cô lại tàn nhẫn ném anh qua một bên.
Chính cô cũng cảm giác mình có phần hèn hạ, lợi dụng tình cảm của anh đối với cô, lại không thể đáp lại anh.
Tiếu Vũ Trạch đã vì cô làm quá nhiều chuyện, nhưng điều cô có thể làm cho anh là rời khỏi anh.
Có lẽ đây chính là vận mạng tàn khốc nhất của hai người.
Bọn họ lần lượt chống lại số mạng, nhưng lần nào cũng that bại
Nếu như bọn họ không có gặp lại, thật là tốt bao nhiêu! Anh có vị hôn thê, lại bị cô phá hư!
Quá khứ không vui tất cả đều muốn kết thúc, tương lai mới là quan trọng nhất, cô cùng con gái, con trai, một nhà bốn người hạnh phúc sinh hoạt chung một chỗ.
Xe taxi ở cửa vườn trẻ Băng Băng thì ngừng lại.
Lúc này, thời gian vẫn còn rất sớm, chưa đến giờ tan học, cửa chính trường học còn chưa mở.
Lạc Tích Tuyết đi tới ghế ngồi dưới tàng câu, đem áo khoác kéo cao cổ, cản trở gió, chuẩn bị ở chỗ này chờ con gái.
Qua mấy tiếng, cô nghe được tiếng chuông tan học vang lên.
Một đám trẻ nhỏ đeo bọc sách, ùa chạy ra ngoài.
Trong đám nhóc đó, cô liếc mắt một cái liền nhận ra con gái, đỉnh đầu đội cái mũ màu vàng, hai cái bím tóc rũ xuống trên bả vai, nhìn qua đáng yêu lại dí dỏm.
"Băng Băng! !" Không đợi Lạc Tích Tuyết mở miệng, phía sau cô cách đó không xa Bùi Địch đã cùng Băng Băng ngoắc rồi.
Trường của Bùi Địch cách vườn trẻ không xa, mỗi ngày tan giờ học cũng sẽ tới đón Băng Băng, cùng cô bé ngồi xe riêng về nhà.
Lạc Tích Tuyết vốn là tính toán đón con gái sau đó đi tìm Bùi Địch , không nghĩ tới hai đứa bé đều tới.
"Mẹ!" Bùi Địch phát hiện Lạc Tích Tuyết trước tiên, lập tức vui vẻ chạy tới, kêu cô một tiếng.
Lạc Tích Tuyết dịu dàng sờ sờ đầu của bé: "Cao hơn rồi?"
Bùi Địch đối với cô cười cười.
"Mẹ, anh!" Tiểu Băng băng cười hì hì hướng bọn họ bên này chạy tới, hai bím tóc vung vung , vô cùng dễ thương.
Ngay lúc này, không biết từ chỗ nào một người đàn ông xông tới, chợt xông lại ôm lấy Băng Băng bỏ chạy.
Bọn họ cự ly tuy chỉ có mấy bước, nhưng động tác người này rất nhanh, Lạc Tích Tuyết căn bản không ngăn cản kịp.
"Mẹ, anh, cứu em ——" tiểu Băng băng lớn tiếng kêu gào.
Edit: Fannie93
Một chiếc xe hơi màu đen dừng ở trước cổng vườn trẻ tư nhân, lúc này là lúc tan giờ học của các em.
Người đàn ông biết con gái Lạc Tích Tuyết với Lạc Thiên Uy, học ở trường này.
Hắn vốn định sai người đi bắt cóc đứa bé, lại không ngờ rằng ở cửa trường học thấy được Lạc Tích Tuyết.
Dáng người cô xinh đẹp đứng ở dưới cây ngô đồng, khóe miệng nở nụ cười nhạt, đôi má đỏ ửng, nhìn dáng dấp không giống như người mẹ đã sinh con, ngọt ngào giống như thiếu nữ.
Một hồi, hắn liền thấy một đứa bé trai đi tới bên người cô, Lạc Tích Tuyết dịu dàng vuốt ve đầu bé trai, thấy một màn như vậy, cảm giác chua xót ở trong lòng người đàn ông, nếu như tất cả đều là của hắn thì tốt biết bao? !
Suy nghĩ đồng nhất thoáng qua, người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm vào mẹ con Lạc Tích Tuyết và Bùi Địch, cho đến khi Băng Băng chạy tới chỗ bọn họ.
Hắn lập tức ra lệnh cho thủ hạ, bắt cô bé nhỏ với mẹ của bé mang đi.
“Mẹ, anh trai cứu con! !”. Tiểu Băng Băng bị người ta bắt đi, khóc lên.
Không do dự gì, Lạc Tích Tuyết bảo Bùi Địch gọi điện thoại cho Lạc Thiên Uy, mình như điên đuổi theo người đàn ông kia.
Trong nháy mắt, người đàn ông đã ôm Băng Băng vào hẽm nhỏ.
Ánh sáng mờ mờ trong hẻm nhỏ, Lạc Tích Tuyết hoảng hốt thấy chiếc mũ đỏ của con gái, giống như một ngọn lửa trong bóng đêm bùng cháy lên.
Cô đột nhiên đuổi theo, cho là đưa tay có thể bắt được con, nhưng lại hụt.
Cuối con hẻm quanh co, xuất hiện một người đột nhiên thay đổi, bóng dáng bọn họ biến mất ở chỗ đó.
Lạc Tích Tuyết đuổi theo, làm sao không có ai?
Vừa rồi cô nhìn thấy bọn họ quay tới đây rõ ràng!
Ngõ hẻm trống rỗng, chỉ có một mình Lạc Tích Tuyết.
Vì vậy sau khi cô bắt đầu lui, dựa vào trí nhớ, đẩy ra từng cánh cửa một.
Một cánh cửa gỗ cũ, kẽo kẹt mở ra.
Lạc Tích Tuyết đi vào.
Trên sàn nhà cũ rách đầy bụi bậm, cô nóng nảy nhìn xung quanh, la lên tên con gái.
Cửa sau lưng cô chậm rãi khép lại, cô vừa muốn lui về phía sau, đột nhiên, một cây súng lục chĩa vào đầu cô.
“Cô là vợ Lạc Thiên Uy?”. Một âm thanh trầm thấp hỏi.
Âm thanh này rất xa lạ, trong giọng nói lộ ra không có ý tốt nào, Lạc Tích Tuyết cố gắng nói với mình là không nên hốt hoảng, tỉnh táo trả lời hắn: “Đúng.”
“Cô biết tôi là người như thế nào sao?”. Giọng người đàn ông hung ác nham hiểm vài phần.
Hắn quay người Lạc Tích Tuyết lại, để cho cô nhìn hắn rõ ràng.
Lạc Tích Tuyết nhìn mặt của hắn, ngẩn ra, không giống như trong tưởng tưởng bọn cướp tướng mạo xấu xí, ngược lại ngũ quan của hắn thanh tú, hình dáng rõ ràng.
Nhìn dáng vẻ của hắn rất giống thư sinh hào hoa phong nhã, nên từ chuyện bác sĩ, phương diện công việc nghiên cứu khoa học, mà không phải như bọn cướp bóc phụ nữ nhi đồng dùng súng bây giờ.
Nhưng trên khuôn mặt tuấn tú của hắn lại có râu xanh có vẻ ng