rỡ cao ba tầng, còn có một chiếc ghế quý phi lót đệm êm. Hai bên là hai
thang cuốn, bước lên trên đó chính là nơi ở của Phi Tâm. Uông Thành Hải
cho Trần Hoài Đức chỉ huy bọn nô tài, không theo vào trong, mà leo lên
cầu thang bên ngoài để sắp xếp đồ đạc trên đó. Vân Hi ngã người xuống
ghế quý phi, nhận lấy cốc trà Phi Tâm dâng đến, chậm rãi hớp một ngụm
rồi nói: “Ngày mai trẫm vi phục xuất tuần, nàng đi cùng trẫm. ”
Mấy hôm nay Phi Tâm đã quen với việc bị y dắt mũi, huống hồ hoàng
thượng Nam tuần, vi phục xuất tuần ra ngoài xem xét là lẽ đương nhiên,
nên cô cũng không có gì bất ngờ, nhỏ nhẹ đáp lời. Chỉ trong thoáng chốc, đồ đạc đều được sắp xếp ngăn nắp, nô tài kéo đến tuy đông, nhưng động
tĩnh lại rất nhỏ. Uông Thành Hải đến gần bẩm: “Hoàng thượng, nô tài đã
sắp đặt xong cả rồi. Trong này giữ vài người, những kẻ khác cho về thì
hơn. ” Dẫu sao không gian nơi này cũng có hạn, huống hồ vẫn còn nô tài
của Phi Tâm ở phía sau. Nếu tăng thêm một đoàn người như vậy thì cũng
rất khó sắp xếp.
Vân Hi hừ một tiếng xem như trả lời, ngẩng đầu nhìn giàn hoa bên
ngoài: “Hoa quỳnh ở đây trồng rất hay, không như trong cung, không cần
giở những trò đánh tráo để khiến hoa nở vào ban ngày, uổng phí đặc trưng của hoa! ”
Phi Tâm nghe thế bỗng thờ thẫn, bất giác dõi theo ánh mắt của y. Có
không ít truyền thuyết về hoa quỳnh, nhưng nổi tiếng nhất chính là mối
tình kết thúc không có hậu của Hoa Tiên và Vi Đà. Vi Đà bái Phật Tổ để
tu hành, mỗi ngày đều ra ngoài lúc nửa đêm để hái sương sớm cho Đức
Phật. Và lúc ấy, hoa quỳnh đã vì y mà nở, hy vọng y có thể nhớ lại ân
tình năm xưa.
Còn Hoa Quỳnh trong cung, để hoàng thượng cùng các phi tần có thể
ngắm nhìn được phong thái của nó, các hoa trượng đã dùng phương pháp
“Thâu thiên hoán nhật” để làm cho những nụ hoa căng phồng được soi rọi
vào ban đêm và ban ngày thì che khuất ánh sáng. Phương pháp này đã giúp
hoa nở rộ vào ban ngày, ngoài ra còn dùng những cách khác để khiến đất
đai màu mỡ nhằm kéo dài tuổi thọ của hoa, vì thế Vân Hi mới nói rằng đã
hủy đi đặc trưng của hoa!
Ngẫm kỹ lời nói này, Phi Tâm cũng thấy đồng cảm. Truyền thuyết đa
phần đều là những lời nói hàm hồ, nhưng hoa quỳnh ung dung nở rộ vào ban đêm, vì lẽ đó mới thể hiện được vẻ đẹp của nó, đảo ngược đặc trưng
khiến chúng nở rộ vào ban ngày, dưới ánh sáng chói chang của mặt trời,
đúng là đánh mất vẻ đẹp kiều diễm trong màn đêm tĩnh lặng.
Cô đờ đẫn nhìn ngắm, chợt cơ thể căng lại, lúc định thần thì nhận
thấy y đã đứng phía sau cô từ lúc nào, ôm chặt cô vào lòng. Trước mặt
bọn nô tài, cô cảm thấy ngượng ngùng và không thoải mái, cô cứng đờ
người một lát rồi khẽ cất tiếng : “Hoàng thượng, thần thiếp hầu hạ người nghỉ ngơi nhé.”
“Vừa uống rượu, để tỉnh rượu một tí rồi ngủ. ” Y khom lưng cúi đầu,
chiếc cằm kề lên bờ vai cô, khi nói chuyện khiến cô hơi nhồn nhột.
Hai người lặng thinh một lúc, Vân Hi sai người mang chiếc ghế dời lên bục gỗ có rèm lụa vây lại ngoài kia, nơi này hoa cỏ xum xuê, nên giữa
các cột nhà đều phải đốt huân thảo phòng muỗi và côn trùng. Chiếc ghế
được khiêng ra ngoài, bên cạnh đốt một lò hương cỏ ngải*, và kê một
chiếc bàn nhỏ để đặt ít trái cây, nước trà. Y tựa lưng vào ghế, bảo cô
ngồi bên cạnh, hai người cũng chẳng nói năng gì, nhưng Phi Tâm trông bộ
dạng y có vẻ như là đang ngồi chờ hoa quỳnh nở.
Suốt dọc đường đi, kể từ sau khi Phi Tâm thẳng thắn bày tỏ tâm sự với y, giữa họ dường như đã nảy sinh một sự thay đổi lạ lùng. Tuy ở bên
nhau vẫn chưa tìm ra đề tài chung, nhưng cũng bớt ngượng ngùng như trước đây. Có những lúc ngồi im phăng phắc như bây giờ thì Phi Tâm cũng không cảm thấy khó chịu. Có lẽ gần đây hành vi của y quá ư kỳ quặc, cứ hay
lôi cô đi lại trên thuyền một cách táo tợn, nên những lúc im lặng bên
nhau như vậy lại khiến cô trở nên thoải mái hơn.
Cô lẳng lặng ngồi bên y một hồi, nhận thấy mí mắt trở nên nặng trĩu,
mơ mơ màng màng cho đến khi cảm thấy có ai đó đã đẩy cô, cô giật mình mở mắt lên thì thấy y đang cười, nụ cười thuần khiết ngây thơ, trong suốt
không vương bụi bẩn như thủy tinh pha lê, nụ cười khiến khuôn mặt y trở
nên long lanh giữa ánh đèn heo hắt ban đêm. Y đưa tay véo mặt cô: “Nhìn
kìa, hoa nở rồi, nở rộ cả! ”
Phi Tâm giật mình nhìn theo hướng chỉ tay của y, đập vào mắt cô chính là một biển hoa trắng như tuyết. Cô chưa bao giờ nhìn thấy hoa quỳnh
đồng loạt nở rộ nhiều như thế, dưới màn đêm tăm tối, những đó hoa băng
thanh ngọc khiết trên giàn thật sự chấn động lòng người, mùi hương thơm
ngát tản ra trong không khí, khiến nhiệt độ nóng ẩm bị ngưng đọng và trở nên thông thấu. Cô bất giác giương to đôi mắt, thậm chí quên khuấy đi
rằng lúc này cô đang ngồi trên đùi y.
Đêm đầu tiên đặt chân tới Giang Đô, lần đầu trong đời cô nhìn thấy
hoa quỳnh nở rộ trong đêm, cánh hoa còn đọng những giọt sương sớm cùng
mùi hương khiến tâm trí điên đảo, một màu trắng xóa độc nhất vô nhị
trong màn đêm thăm thẳm đã áp đảo tất cả những sắc màu rực rỡ. Hoa quỳnh chỉ nở rộ vào đêm nên mới có thể kiêu ngạo như vậy. Và nếu muốn thưởng
thứ