lại lại không ngớt, người lái đò chống sào dài, gào to
những giai điệu lạ lùng, giống như đang ca hát vậy. Phi Tâm cũng khó
nhận ra đông tây nam bắc, mà nhìn thấy đám đông nhốn nháo đó thì cảm
thấy rất không vững bụng.
“Sông này chảy theo hướng Nam Bắc, hai bên Đông Tây chính là phố chợ, phía đông là các cửa tiệm, phía tây là những gánh hàng rong. ” Vân Hi
rất hào hứng, dõi mắt ra xa, “Chúng ta đi dạo bên bờ phía Tây, sau đó
vòng bờ phía Đông về! Nàng có thể trông thấy cả phủ nha, sợ gì chứ?” Nói xong, y đưa tay kéo cô theo, phấn khởi đi xuống cây cầu, thẳng về bờ
phía Tây.
“Sao phủ nha này lại xây ở đây? Gần phố chợ như thế? ” Phi Tâm bị y
kéo đi nên loảng choảng vài bước, suýt thì giẫm phải chân váy.
“Đây là Thành Tây, phủ nha trước đây của Giang Đô. Còn Thành Đông bên kia có hồ Thanh Dương, nay bọn họ gọi là Tân Thành, phủ nha mới của
Giang Đô sẽ đặt ở đó. Bây giờ Tập Lệnh đang thụ lý công việc trong phủ
cũ. ” Vân Hi thấy sắc mặt cô nhợt nhạt, kéo cô sát lại bên mình, “Nơi
này rất tuyệt, dắt nàng ra ngoài ngắm nghía cho biết.”
Phi Tâm chẳng nói gì, nhìn thấy đa số người ở đây đều mặc Đoản Đả (áo quần ngắn), Cẩm Thái có quy chế quản lý y phục nghiêm khắc, mặc Đoản Đả thông thường là những kẻ buôn bán nhỏ, nghe họ trò chuyện bằng giọng
nói sang sảng, không một chút nho nhã, thấy người ta đỉnh đạc như vậy
khiến Phi Tâm rất khó chịu.
Trong đám đông chen chúc này tuy cũng có khá nhiều phụ nữ, nhưng họ
đều xoải bước cao giọng nói chuyện, không câu nệ gì, trong mắt Phi Tâm
thì đây đúng là cảnh tượng khiếm nhã không chịu được. Con sông dưới cầu
rất bẩn đục, do có quá nhiều đò đi lại, còn có cả những kẻ đang tắm gội. Đừng nói đến bát phố, mới được một lúc thì cô đã mồ hôi đầm đìa trên
trán.
Phố phía Tây toàn là những gánh hàng rong, bán rất nhiều thức ăn.
Thời tiết vốn đã nóng, lại còn gặp toàn những gánh hàng chiên nấu, hơi
nóng bốc lên nghi ngút, đi được một quãng, Phi Tâm ngửi thấy mùi là lạ
khiến dạ dày cô cồn cào.
Tiểu Phúc Tử vội xích đến gần phía Phi Tâm, không để người khác va
trúng cô. Nhưng y phục của họ rất bắt mắt, người qua kẻ lại cứ dáo dác
liếc nhìn. Lại còn có những kẻ thi thoảng liếc trộm ngực và eo Phi Tâm
nữa chứ, chỉ chốc lát Phi Tâm đã nhũn chân.
Vân Hi nhanh chóng nhận ra, ánh mắt y toát lên vẻ khó chịu. Phỗng mũi một tiếng, bất chợt kéo cô trở về, khẽ giọng nói: “Đến phía Đông trước, thay bộ y phục này của nàng rồi tính tiếp.”
Phi Tâm bị y lôi đến đau cả tay, nép sát vào lí nhí nói: “Hay chúng ta đi về đi, người ở đây thật lạ lùng. ”
Bởi vì cô cúi gầm mặt, âm thanh lại bé, một lát sau Vân Hi mới hiểu
ra cô nói gì. Y kéo lấy cô và nói: “Có ta, không gì phải sợ. ” Phi Tâm
nghe y nói vậy, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp không sao tả xiết.
Phía Đông là những cửa hiệu, nhưng cũng không phải cửa hiệu sang
trọng cho lắm, đầu cầu có một tiệm may y phục, trước cửa treo cờ hiệu có hình chiếc trường bào to, trên bàn bày đầy các loại vải vóc chất lượng
một chút. Bên ngoài thì treo những mảnh vải bố và một số gấm thô, còn có một thúng toàn những bộ áo quần cũ. Nhìn thấy họ y phục hào nhoáng đi
qua, kẻ giúp việc ngoài cửa đã khom lưng đến độ sắp gập xuống sàn nói:
“Thưa cậu, thưa mợ, bên trong có rất nhiều vải tốt, vào mà xem thử nhé.”
Phi Tâm lấy vạt áo che nửa gương mặt, cả người khom xuống, vẻ mặt
đáng thương dòm ngó những khúc vải đó. Không phải cô kén cá chọn canh mà là những chất liệu này nếu mặc lên người cô e rằng sẽ cọ tróc da mất.
Vân Hi lôi cô vào trong tiệm, chưởng quầy đã bước ra nghênh đón, gật
đầu cúi chào: “Đại gia vào xem, những thứ thượng hạng ở cả trong này. ”
Có lẽ tiệm này không phải tiệm chuyên bán vải vóc mà chủ yếu là nơi bán y phục may sẵn nên cũng kiêm luôn bán vải. Trong tiệm rất u ám, đây cũng
là một mẹo bán hàng của tất cả những tiệm buôn bán vải, có thể che đi
những khiếm khuyết nhỏ. Vân Hi cũng không nhìn, tùy tiện chỉ vào một
chiếc trường bào rồi nói: “Lấy cái này đi. ”
Phi Tâm ngẫn người, chiếc áo không biết đã treo trên tường bao lâu
rồi, chẳng còn nhận ra màu sắc của nó nữa, vả lại nhìn đã thấy ngay nó
to gấp đôi thân hình Phi Tâm. Chưởng quầy đích thân lấy xuống, xuýt xoa
khen ngợi: “Đây là hàng tốt nhất rồi đó, đại gia thật có mắt thẩm mỹ. ”
Mắt Vân Hi muốn trợn trắng lên, mặc kệ ông ta nói gì, giơ tay choàng
áo bào lên người Phi Tâm. Tiểu Phúc Tử bên cạnh bước qua móc hầu bao,
chẳng hỏi han giá cả, tùy tiện ném một nén bạc xuống bàn.
Trường bào này khiến thân hình Phi Tâm trở nên thẳng đuột từ trên
xuống dưới. Y phục cổ đứng, lại to, che hết cần cổ đi, tay áo cực dài,
phủ hết cánh tay cô mà vẫn còn thừ một đoạn hơn hai tấc, Phi Tâm cứng
người, không động đậy mặc cho y choàng giúp cô. Vân Hi sẵn tay vò vò đầu cô hai cái, sau đó mới kéo cô ra.
Bước đến chỗ sáng Phi Tâm mới thấy thì ra đây chiếc trường bào này
màu xanh lá mạ, dường như có lẫn vải sa tanh giả và còn có những sợi tơ
màu bạc sáng, chính là loại sa tanh được dệt mịn hơn so với bông vải một tí. Vân Hi nhìn cô từ đầu đến chân, mái tóc đã bị y vò