Sênh không được tốt, cho dù hắn ta có trở thành bạn trai cũng không thể
cả ngày hai mươi tư trên hai mươi tư giờ đưa đón cậu được, theo số liệu
trên bản báo cáo thì hắn chẳng thể dành cho cậu nổi mười phút, bạn trai
như thế… cậu vẫn muốn hả?”. Con gái thời nay đều rất thực tế, ai chẳng
mong tìm được một người bạn trai giàu có để ngày ngày cung phụng.
- “Tiểu Nghệ, cậu nghĩ đi đâu vậy? Mình chỉ muốn làm bạn với anh ấy thôi!”.
Nhìn gương mặt đang ửng hồng của bạn, Tô Nghệ mân mê cằm nói: “Có thật chỉ là bạn thôi không?”.
- “…”.
- “Mình thấy đâu có đơn giản như thế!”.
Khinh Vãn lườm cô một cái: “Thôi được, mình thích anh ấy, không sai! Nhưng trước khi anh ấy thích
mình, mình nghĩ… đầu tiên làm bạn thì cũng đã tốt lắm rồi!”. Nói xong,
cô liền nhớ lại lúc ở nhà hàng tối hôm trước, cũng câu nói đó của Phạm
Như Sênh: “Sau khi là bạn thì sao? Chẳng phải là muốn làm bạn trai à?”.
Anh ấy tiên đoán sự việc sao mà chính xác đến vậy? Điều này có thể tính
là sở trường không nhỉ?
Nhưng những điều anh nói
không hề sai, cô thừa nhận mình có ý với anh, từ nhỏ đến lớn những gì cô muốn cha cô đều đáp ứng hết. Bắt đầu từ bây giờ, Như Sênh, cô muốn dùng khả năng của chính mình để có được anh.
Nhiều khi nghĩ chỉ là nghĩ vậy thôi, còn muốn hành động thực tế còn cần phải có chút dũng khí.
Từ lúc Tô Nghệ nắm được
thời gian biểu của Phạm Như Sênh, Khinh Vãn đã chắc chắn cô ấy là một
người thuộc trường phái hành động, chưa đầy một tuần, Tô Nghệ đã mang về một tin vô cùng bất ngờ. Cô ấy đã nhờ Thang Bồng liên hệ với chủ nhà
hàng, cuối tuần này hai người có thể cùng nhau đến đó làm việc.
Khinh Vãn hỏi tại sao Tô
Nghệ cũng muốn đi làm thêm, cô ấy vỗ vỗ ngực đáp rằng: Chặng đường tình
cảm của người bạn thân thiết mà không có cô tham dự thì sao có thể gọi
là bạn bè được chứ? Thực ra cô ấy sợ một mình ở trường học sẽ rất vô vị, nên đi theo để cổ vũ tinh thần.
Tô Nghệ vốn không phải là
kiểu người có thể ngồi yên một chỗ, Khinh Vãn mỉm cười, cuối tuần này
chính là thời khắc mà cô vô cùng mong chờ.
- “Anh Phạm, xin chào! Từ
bây giờ em bắt đầu là đồng nghiệp mới của anh, mong anh quan tâm nhiều
hơn nha!”. Khinh Vãn đứng trước gương tự lẩm bẩm một mình rồi bật cười.
Không được, thêm từ “nha” vào có vẻ hơi nũng nịu, giống như một cô gái
mơ mộng trong phim thần tượng Đài Loan, cô vừa đánh răng, vừa soi gương
để tập các điệu cười khác nhau để xem kiểu nào phù hợp nhất.
Hay nghiêng nghiêng đầu, cười híp mắt? Vẫn không được, so với lúc nãy còn có vẻ ướt át hơn, cô nhìn mà nổi cả da gà.
- “Khinh Vãn cậu ở trong đó làm gì đấy, mau ra đi, mình không chịu được nữa rồi!”. Tô Nghệ đập cửa.
- “Cậu mau ra đi!”. Trần Kiều Kiều ngoác miệng cười: “Cậu không ra ngay thì Tô Nghệ bĩnh ra quần bây giờ!”.
Cuối tuần, theo thói quen, Phạm Như Sênh dậy rất sớm, không khí se se lạnh, anh phải tranh thủ
thời gian đi mua cho em gái vài bộ quần áo mới, Như Tiêu luôn mặc đồng
phục, giặt nhiều đến mức bạc phếch. Không phải là anh không mua quần áo
cho cô, nhưng cứ mua về là cô đều trân trọng như giữ gìn châu báu, chỉ
mặc vài lần. Ngoảnh đi ngoảnh lại, người đã lớn hơn, không thể mặc vừa
được nữa, nhưng cô không bỏ những bộ quần áo đó đi mà vẫn treo gọn gàng.
Như Tiêu rất gầy, lại có đôi mắt to trong sáng như biết nói.
Có lẽ do ảnh hưởng của
hoàn cảnh gia đình nên ngoài anh trai ra cô không nói chuyện với những
người khác, tuy thành tích học tập lúc nào cũng đứng đầu lớp nhưng quan
hệ với bạn bè thì lại không được tốt lắm.
Hiện tại, cô đang trong
giai đoạn phát triển chiều cao nên mỗi tuần anh đều mua thêm ít thực
phẩm bổ dưỡng mang về để mẹ nấu cho cô. Vì mẹ không biết dùng thẻ ngân
hàng, nên hàng tháng anh đều đưa tiền cho Như Tiêu cầm, vả lại trí nhớ
của bà cũng ngày càng giảm sút, luôn không nhớ mình đã để tiền ở đâu.
Hôm qua anh đã xin ông
chủ, buổi chiều có thể nghỉ sớm một chút, đầu anh đang rối như tơ vò vì
không biết nên mua thứ gì. Anh cũng đã bảo Như Tiêu tự đi mua đồ, tuy
nói đến mỏi cả miệng, cô cũng gật đầu đồng ý, nhưng chẳng bao giờ tự đi
mua cả. Như Tiêu là một cô gái rất hiểu chuyện, biết hoàn cảnh gia đình
nên không bao giờ tiêu xài hoang phí.
Vừa đi vừa nghĩ, ngẩng đầu lên đã thấy có hai bóng người đang đứng trước cửa nhà hàng.
Người con gái đó cũng có đôi mắt to thuần khiết giống như Như Tiêu.
Khinh Vãn và Tô Nghệ đã
đợi ở đó từ rất lâu, do Khinh Vãn quá căng thẳng, kiên quyết lôi Tô Nghệ đang ngủ ngon lành ra khỏi giường, đến sớm nửa tiếng đứng đợi ở đây.
Trong lúc Tô Nghệ đang càu nhàu, Khinh Vãn phóng tầm mắt ra xa và bắt gặp hình bóng khiến tim cô
loạn nhịp. Trong khoảnh khắc anh ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy sự ngạc
nhiên đang hiện rõ trong ánh mắt anh, cuối cùng, cô đã nhìn thấy một cảm xúc khác ngoài sự lạnh lùng dửng dưng trên mặt anh.
Khinh Vãn cười thật rạng rỡ, nụ cười mà cô đã cùng Tô Nghệ tập không biết bao nhiêu lần trước gương: “Chào buổi sáng!”.
Thực sự là còn rất sớm.
Sau phút ngạc nhiên, ngay lập tức khuôn mặt Như Sênh lại trở về vẻ lãnh đạm thường ngày: “Sao các cô lại ở