Polly po-cket
Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211134

Bình chọn: 7.00/10/1113 lượt.

p Lưu Phương thần công là Giả Thiên Dương luyện đến tầng thứ tám thì đã không có đối thủ trên giang hồ, sau đó nản lòng thoái chí mà vĩnh viễn ở trong cổ mộ, vì thế cho dù hắn luyện đến tầng thứ mười cũng không ai biết được. Cho nên, không ai có thể đoán trước được uy lực của Lưu Phương thần công. Cũng không ai có thể đoán được uy lực khi người luyện Lưu Phương thần công bị tẩu hỏa nhập ma.”

“Ngươi cũng biết hiện tại đang là thời khắc sinh tử tồn vong của Huyền Tông Môn, nếu hắn rời đi, không chỉ là Ma giáo, chỉ sợ ngay cả Thiếu Lâm cùng Cái Bang và bát đại môn phái sẽ cùng tiến công lên Cao Ngạo sơn, nhân lúc chúng ta thế lực yếu mà muốn cướp đoạt tàng thư trong Cấp Điển Các. Không nói đến trách nhiệm bảo vệ Huyền Tông Môn này, thầy trò các ngươi mến nhau, sư phụ ngươi nhất định bị mọi người phỉ nhổ, liên lụy đến thanh danh của Huyền Tông Môn cũng khó giữ được. Ngươi nghĩ xem, ngươi là Thực Dương đồng tử, Ma giáo sẽ bỏ qua cho ngươi sao. Sư phụ ngươi bảo vệ được ngươi nhất thời, cũng không thể bảo vệ ngươi mãi mãi. Lúc này hắn bị thương gân cốt vì ngươi, sau này thì sao, chẳng lẽ ngươi muốn hắn mất mạng?”

“Ngươi cho là các ngươi có thể tự nhiên mà rời khỏi võ lâm?”

“Hắn vào triều có thể làm quan văn, ra giang hồ là quan võ. Ngươi muốn hắn lãng phí tư chất trời cho này cùng ngươi ăn cơm rau dưa trải qua một đời tầm thường sao?”

“Ngươi buông tha hắn đi.”

Phách, cái lọ trong tay rơi xuống thùng tắm.

“Tống nhi.”

Trên trán một tia lạnh lẽo.

Liên Tống giương mắt, là sư phụ lấy tay nhẹ nhàng chạm vào trán nàng.

“Ta gọi ngươi vài lần, phát ngốc cái gì vậy?”

Liên Tống ngẩn người, kinh ngạc nói: “Cái lọ bị rơi rồi.”

Nàng thò tay muốn nhặt lấy nhưng thùng tắm lại rất cao, căn bản nàng không thể với tới.

“Để ta.” Kim Nhật Lãng kéo nàng, nói: “Ngươi đem cả bình Hoa Lộ đổ vào, sư phụ sau khi tắm xong sao có thể ra ngoài được.”

“Vì sao?”

“Sư huynh đệ của ngươi nhất định bị ta xông hơi đến choáng váng đầu óc.”

“Vì sao đồ nhi không choáng váng? Đồ nhi thật thích mùi hương trên người sư phụ.”

“Kia còn không phải bởi vì...”

Mỉm cười như hoa run rẩy, hắn chạm nhẹ vào chóp mũi của nàng.

“Kia còn không phải bởi vì ngươi sủng ta.”

“Đồ nhi sủng sư phụ?”

Liên Tống sờ sờ chóp mũi lạnh lạnh.

“Mau đi ra, sư phụ muốn thay quần áo .”

Hắn xoay người không cho nàng nhìn rõ mặt hắn.

Chóp mũi sau đó nóng lên, nóng vô cùng. Thì ra đây là lời tâm tình của sư phụ, trái tim của Liên Tống nhảy cả lên.

Đảo mắt nhìn sư phụ tháo mũ, cởi áo. Hắn quay đầu, sợi tóc gấp khúc ở cần cổ trông thật kiều mị, hắn nói: “Còn không đi sao?”

Liên Tống chạy trối chết.

Khi đến cạnh cửa, nàng cố ý ngừng lại. Cách một tấm bình phong, nàng thấy lớp vải tơ tằm từ đầu vai sư phụ rơi xuống, lộ ra cái lưng còn bóng hơn cả tơ, mà trên vai lại có mấy dấu bàn tay màu đen. Những chưởng kia khắc vào da thịt hắn, nhưng lại cắn xé lòng của nàng.

Xa xa, mặt trời ngã về tây, chạng vạng mùa hè, gió thổi nhè nhẹ, bay phất phơ từ cánh rừng nào đó mà dừng lại trên bàn tay nàng.

Cửa phía sau bị đẩy ra, Kim Nhật Lãng mặc bộ quần áo màu bạc, tóc ẩm ướt rối tung.

Gió cũng tẩm đầy hương thơm.

Bọn họ nhìn nhau cười, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng.

Một thân nhẹ nhàng khoan khoái, người cũng thư thái, hắn cười nói: “Từ khi ngươi đến Cao Ngạo sơn, bốn mùa cứ trôi qua, đây đã là mùa hè thứ sáu rồi.”

“Đúng vậy.” Nàng than nhẹ.

Hắn vì nàng bắt lấy những con côn trùng bay phất phơ, ôn nhu nói: “Ngươi có cảm nhận được ngày trôi qua quá chậm không?”

Nàng suy nghĩ nói: “Trước khi chung sống cùng sư phụ, đồ nhi không rõ ngày trôi qua nhanh hay chậm. Nhưng sau khi ở cùng một chỗ với sư phụ đồ nhi cảm thấy thời gian trôi qua nhanh nước chảy, muốn giữ lại cũng không được.”

Đôi mắt hắn âm trầm, để tâm tình bình ổn mới nói: “Tống nhi, lần này trở về vốn dĩ sẽ cùng ngươi xuống núi. Nhưng hiện tại thân thể sư bá của ngươi không được tốt, sư phụ không thể cùng đi với ngươi. Ngươi có muốn…Chờ ta ba năm?”

Ánh mắt cẩn thận lại ôn nhu này tiến vào lòng Liên Tống. Nàng nhịn xuống sự chua xót trong lòng cười nói: “Lại là ba năm a.”

Hắn cầm tay nàng: “Sư phụ đáp ứng ngươi rất nhiều lần, nhưng lần này tuyệt đối là lần cuối cùng.”

Vừa tắm rửa qua, lại là mùa hè, toàn thân hắn phải ẩm ướt mới phải, nhưng tay sư phụ lại lạnh thấu xương. Nàng cầm lại bàn tay hắn, giúp hắn sưởi ấm, không muốn bàn lại đề tài kia, nàng hỏi ngược lại hắn: “Sư phụ bị thương thế nào sao không nói cho đồ nhi biết?”

“Không cần lo lắng.” hắn rút tay về: “Thân mình của ta luôn lạnh.” Dừng một chút, hắn thấp giọng nói: “Không phải là ngươi không biết.”

Đang ưu sầu, Liên Tống nghe lời sư phụ thì thấy trong lòng nổi lên sự ngọt ngào nhưng vẫn lo lắng như trước.

“Đồ nhi thấy rõ ràng trên vai người có thương tích.” Nàng kề sát vào hắn: “Sư phụ để đồ nhi xem sao.”

“Ngươi, nha đầu kia.” Hắn cách xa nàng một chút, che cổ áo: “Ngươi cũng không phải đại phu, vô duyên vô cớ lại xem thân thể nam nhân, thật không e lệ.”

Nghĩ đến những chuyện sư phụ từng làm với nàng, nàng rất muốn nói, không e lệ là sư phụ mới đúng. N