hành công.
Kim Nhật Lãng không cam lòng, từ khi ra đời tới nay, hắn chưa bao giờ thất bại. Nhưng cái chuyện không thể thất bại lại thất bại, hắn sao có thể cam lòng? Hắn đẩy bả vai của nàng muốn thử lại.
Nàng bắt lấy bàn tay hắn nhưng bắt không được, dùng hết khí lực ôm tay hắn nhưng ôm không được. Cuối cùng nàng phải ôm lấy cả người hắn, cầu xin nói: “Sư phụ, người đừng thử nữa, vô dụng, vô dụng…”
Thân hình cứng ngắc dần bình tĩnh lại, nàng cảm nhận được lồng ngực đập phập phồng kịch liệt của hắn, hô hấp trở nên chậm chạp. Ngưỡng mặt nhìn hắn, nam tử lúc nào cũng chói lọi nhưng gương mặt giờ đây lại suy sụp. Thần sắc này của hắn khiến nàng thấy thật đau lòng. Nàng dùng đầu ngón tay lau đi máu trên khóe môi hắn, kéo tay áo lau mồ hôi trên trán cho hắn.
Giờ phút này, bọn họ không phải thầy trò.
Hắn là phu quân như ý của nàng, nàng là thê tử lương thiện của hắn. Thế sự lạnh lùng bao quanh, nàng là nguồn an ủi duy nhất của hắn.
Đôi mắt mang theo đau đớn, hắn ôm nàng vào lòng. Trong trời đất chỉ còn hai người họ.
Ngoài cửa có tiếng đổ vỡ vang lên hung hăng chia cắt họ ra.
Kim Nhật Lãng đột nhiên quay đầu, ánh mắt lãnh liệt. Đệ tử đang bưng cái khay đứng run run ngoài cửa, vạn phần hoảng sợ.
Liên Tống nhanh chóng bắt lấy ống tay áo của Kim Nhật Lãng, nhưng thân hình hắn còn nhanh hơn, khi nàng vươn tay hắn đã mang theo kiếm ra đến cửa. nàng nhảy xuống giường đuổi theo vài bước mới nhớ lại quần áo của mình còn đang xốc xếch, toàn bộ bả vai đều lộ ra ngoài. Nàng hốt hoảng sửa sang quần áo rồi tiến ra ngoài cửa.
Việc bí mật bị người ta phát hiện, phàm là nam nhân đều sẽ thẹn quá mà hóa giận. Nhưng sư phụ khoan dung biết kiềm chế, tuyệt đối sẽ không dễ dàng đả thương đến tánh mạng người khác. Cho nên, khi nàng lắc mình che trước mắt đệ tử kia, nàng không thể tin được nam nhân có đôi mắt lạnh đến bức người này lại là sư phụ của nàng.
“Tránh ra.” Sắc mặt hắn không chút thay đổi, bạc môi khẽ mở.
Ngôn ngữ dường như có thể giết chết người, tên đệ tử kia như bị đâm cho mấy đao, té lui về phía sau, mềm yếu vô lực không thể đi được xa, kêu to: “Đừng giết ta!”
Liên Tống biết đệ tử kia, là đệ tử của Viên Thương Châu, sư đệ Từ Huyễn, tên gọi là Tôn Cửu, bình thường nhát gan lại sợ phiền phức, nhưng tâm địa không xấu.
“Sư phụ đừng giết hắn, “ Liên Tống liều chết nắm lấy thanh kiếm của hắn: “Hắn chỉ là vô tình thôi!”
“Mặc kệ là vô tình hay cố ý, hắn đã thấy, nhất định phải chết.” Hắn nắm chặt cổ tay của nàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tôn Cửu.
“Ta sẽ không nói, sẽ không nói! Chưởng môn, cầu ngươi buông tha ta. Ta lập tức xuống núi!” Tôn Cửu quỳ trên mặt đất xin tha thứ, cái trán vì dập đầu mà chảy cả máu.
“Chỉ có người chết mới không nói.” Thừa dịp Liên Tống đang đau cổ tay, hắn bỏ tay nàng ra tiến tới Tôn Cửu.
“Sư phụ!” Liên Tống bất chấp đau, nhảy qua ôm thắt lưng hắn, khóc nức nở: “Người không phải rất thống hận việc giết chóc sao, chẳng lẽ người lại sát hại một người vô tội sao?”
Kiếm chần chờ giữa không trung, Tôn Cửu đã sợ tới mức mặt không còn giọt máu.
Thấy hắn có một tia lý trí, nàng nói với Tôn Cửu: “Còn không mau đi!”
Ba hồn bảy vía của Tôn Cửu đã bay mất, phải mất rất nhiều khí lực mới có thể trở về, khi hắn định nhấc chân chạy ra ngoài, thanh âm quỷ mị của Kim Nhật Lãng lại vang lên.
“Chậm đã.” Hắn nói, ngữ khí vẫn lạnh như băng.
Tôn Cửu vội vàng quỳ xuống một cái.
“Sư phụ?” Liên Tống quan sát thần sắc của hắn.
Sắc mặt hắn đã bình tĩnh lại, không tức không giận nói: “Nếu giữ lại hắn, hậu hoạn vô cùng.”
“Nhưng hắn cũng có cha mẹ thân nhân.” Liên Tống nhớ rõ, vị Tôn Cửu sư huynh này là con trai độc nhất trong nhà, khi nào có cơ hội xuống núi thăm người thăm hắn nhất định đều trở về.
Hắn không lên tiếng. Tôn Cửu lạnh run không dám làm gì. Nàng cố chấp che ở trước người hắn.
Lau khô nước mắt trên mặt nàng, hắn thở dài nói: “Sư phụ sao có thể xem nhẹ ý của ngươi, nhưng chỉ là lúc này đây…” Hắn nhìn về Tôn Cửu, trong mắt là hàn ý như băng: “Ngươi ở lại Huyền Tông Môn, không thể tự tiện rời đi. Nếu để cho ta nghe được tin đồn gì, người đầu tiên chết sẽ là ngươi.”
“Đệ tử tuyệt không dám! Đệ tử tuân mệnh!” Tôn Cửu dập mạnh đầu vài cái, trên trán xanh tím.
Kim Nhật Lãng vẫn chưa để hắn đi: “Ngươi kích động như thế này mà chạy từ đây ra ngoài, người ngoài sao có thể không thấy kỳ quái. Bình tĩnh lại, tâm thần ổn định rồi đi.”
“Vâng vâng...” Tôn Cửu dạ dạ đáp ứng. Hai tay che ngực thở vài hơi, cho đến khi thấy mình bình tĩnh vững vàng rồi hắn mới rời đi. Trước khi đi còn liếc mắt nhìn Liên Tống cảm kích một cái.
Liên Tống đem cửa của Thượng Hoa Viện đóng lại như xưa, chỉ là cửa của Thượng Hoa Viện nặng hơn một chút so với Lãng Phong Viện.
Rốt cục chỉ còn hai người họ.
Không khí có chút xơ xác tiêu điều.
Trước khi nàng mở miệng hắn đã nói: “Tống nhi, chuyện như thế này, có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai.”
Liên Tống cười khổ hỏi: “Sư phụ vì đồ nhi mà muốn biến thành ma vương giết người sao?”
Hắn hỏi lại: “Nếu ta trở thành ma vương giết người, ngươi sẽ rời ta mà đi sao?”
Nàng hơi ngạc nhiên. Nàng