ng vẫn mất hứng, than thở nói: “Xem ra những ngày lành của lão nương còn thật lâu mới đến a…”
Nhưng mà, một tháng sau, ngày lành của hắn đã đến.
Bọn họ vẫn chưa mang tin tức phái Thục Sơn lên định cư ở Cao Ngạo sơn lan truyền, tiến lên núi cũng có hai ba người, phần lớn là nghe tiếng trên giang hồ đây là nơi không ai đặt chân nên muốn đến để kiếm lời, lại bị Diêu Kim nấp ở gần đó trêu đùa vài lần, bọn họ liền mặt mày xám xịt mà xuống núi.
Hơn một tháng, Liên Tống đã luyện “Thất tu kiếm pháp” hoàn hảo. Trong bảy đệ tử của Thục Sơn chỉ có Hàn Tùng Lạc là có võ công tốt hơn chút. Hiên Viên Bất tán thưởng hắn có tư chất bất phàm, nguyện ý chỉ hắn mấy chiêu. Nhưng Hàn Tùng Lạc không chịu nhận sự chỉ dạy của người ngoài, một lòng tự mình luyện, chỉ khi Liên Tống nói vào vài câu hắn mới nghe.
Diêu Kim thường cười nói với Liên Tống: “Thật ra hắn cũng ngu ngốc giống ngươi năm đó.”
Nhớ lại năm đó, Liên Tống cảm thấy như đã qua một kiếp.
Ngày nọ, ở dưới chân núi có một vị hòa thượng tự xưng là chân tăng của Thiếu Lâm, vội tới truyền tin cho chưởng môn của Thục Sơn, nhưng tăng nhân kia có việc vội nên chỉ đưa thư đến rồi liền đi.
Trên thư chỉ có vài câu ngắn gọn, Thiếu Lâm muốn ba ngày sau tết Trung Nguyên tổ chức đại hội võ lâm, đề cử tân minh chủ. Hy vọng võ lâm đồng đạo đều tới tham gia.
Khi Liên Tống xuống núi thường nghe được tin tức Giáo chủ Hồng Liên Giáo hôm nay thế nào hôm qua như thế nào. Các môn phái dưới sự uy hiếp của Hồng Liên Giáo không khuất phục thì trốn đi xa, chỉ có Thiếu Lâm trấn giữ võ lâm, lù lù bất động. Lần này Thiếu Lâm hành động cấp bách như thế xem ra là tình thế đã rất gấp.
Liên Tống quyết định sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát đi Thiếu Lâm. Buổi chiều, có một vị khách đến. Diêu Kim vừa thấy người này đã nhảy ra đón tiếp.
“Lão Vạn, ngươi đã về rồi.” Diêu Kim cười đến mức thịt trên mặt dồn lại: “Có mang rượu thịt ngon cho chúng ta không?”
Ngàn Vạn Lý mang mặt nạ sắt, chỉ lộ ra hai con mắt. Hắn ném một cái túi lớn cho Diêu Kim. Diêu Kim vui mừng tiếp nhận. Liên Tống cũng đến chào hỏi, Ngàn Vạn Lý lại không để ý đến nàng.
Diêu Kim nói nhỏ ở bên tai nàng: “Hắn vì Tiểu Tô mà giận chó đánh mèo lên người ngươi. Không cần để ý đến hắn.”
Liên Tống không nói gì nữa, tự đi chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai ra đi.
Hiên Viên Bất thương lượng với mọi người, quyết định đại hội võ lâm bao nhiêu năm mới có một lần thế này nhất định phải đi, nhưng đương nhiên họ sẽ không đồng hành với Thục Sơn. Dù sao họ cũng từng là ma giáo, đi cùng Thục Sơn nhất định mang đến rất nhiều phiền toái, chuẩn bị xuất phát trước Liên Tống một bước.
Ngàn Vạn Lý là cao thủ dịch dung, trước khi xuống núi, hắn liền hóa trang cho mọi người, trở thành thương nhân bình thường.
Liên Tống mang theo đệ tử đến cửa, nàng nói ở bên tai Tiểu Thất mấy câu. Tiểu Thất chạy đến bên cạnh Ngàn Vạn Lý cười hì hì nói: “Gia gia, râu của người thật dài a.”
Ngàn Vạn Lý tuy ý chí sắt đá, nhìn thấy đứa nhỏ đáng yêu như vậy trong lòng cũng mềm đi, vuốt râu cười với Tiểu Thất. Tiểu Thất nói câu Liên Tống đã dạy: “Trên mặt gia gia dán cái gì thật là lạ, cũng cho cháu một cái được không?”
Khóe miệng lạnh lùng của Ngàn Vạn Lý nhếch lên: “Là chưởng môn của cháu bảo tới hỏi ta sao?”
Tiểu Thất ngu ngốc nói: “Chưởng môn dặn cháu nói là do cháu muốn.”
Liên Tống ở bên cạnh ôm trán trợn trắng mắt, nàng thấy Ngàn Vạn Lý lại lấy hộp dụng cụ ra. Nàng kinh ngạc nhìn qua, Ngàn Vạn Lý nhìn nàng nói: “Có cái gì thì trực tiếp nói với ta, không nên làm phiền đứa ngốc kia.”
Liên Tống sờ sờ cái mũi ngượng ngùng cười: “Chỉ là muốn mượn của người vài thứ để dùng thôi.”
Ngàn Vạn Lý nói: “Ta không có nhỏ nhen như vậy. Ngươi muốn cái gì ta sẽ cho ngươi. Nhưng mà ta nghĩ ngươi không cần dùng.”
“Chỉ giáo cho?”
“Hiện nay, trên võ lâm hiện nay những người từng thấy qua mặt ngươi hầu như đã bị Kim Nhật Lãng giết hết. Ngươi đã quên ngày đó phái Thanh Y từng phái người đi bắt ngươi, để người ta nhận khuôn mặt mà hắn còn nhận sai sao?”
“Ngươi làm sao có thể biết?”
“Ngày đó người ở trong phòng giúp bọn họ làm người giả mạo ngươi là ta.”
“Ngươi thật sự là...” Liên Tống vốn định nói cái tính thấy chết cũng không cứu của hắn đã thành tánh. Nhưng nghĩ lại tính tình của hắn vốn kỳ lạ, nên lười nói nữa.
Ngàn Vạn Lý thừa nhận: “Tính tình ta là như thế, người không quan hệ với ta, cho dù chết trước mặt ta ta cũng không quan tâm.”
Liên Tống quay lưng lè lưỡi.
“Nha đầu.” Ngàn Vạn Lý hạ thấp âm thanh nói với nàng: “Hiện tại người trên võ lâm biết ngươi không nhiều lắm. Ngươi có thể công khai mà đi. Nhưng mà dù sao ngươi cũng là chưởng môn của Thục Sơn, trong lúc tụ hội nhất định võ lâm sẽ chú ý đến ngươi. Thân phận yêu nữ của ngươi sớm hay muộn cũng bị tố giác, tự giải quyết cho tốt đi.”
Đám người Hiên Viên Bất rời đi, ngày kế, Liên Tống cũng đi.
Nàng mặc nam trang như bình thường, nhưng không dịch dung. Có lẽ quả thận không ai có thể nhận ra nàng.
Đường từ Cao Ngạo sơn đến Thiếu Lâm Tự đường xá xôi. Bọn họ mất hai ngày đi ra khỏi Trữ Châu, đến giao giới giữa hai phủ là một vùng