hoang sơ, đêm đó chỉ có thể ở tạm trong ngôi miếu đổ nát. Đi được ba ngày, rốt cuộc cũng đi đến một vùng náo nhiệt, nhìn thấy người ở, ngửi được khói lửa. Liên Tống tìm một khách điếm đặt chân. Vì không muốn người ta chú ý nên nàng cúi đầu đi sau các đệ tử, vào đại sảnh liền ngồi vào bàn ở góc. Tuy rằng như thế, một hàng thiếu hiệp áo trắng nối đuôi nhau đi vào vẫn khiến vài người xung quanh ngẩng đầu nhìn. Vài nhân sĩ giang hồ âm thầm đoán thân phận của bọn họ.
Trong đó có người nói: “Xem họ mặc đồ như thế, có chút tương tự như Huyền Tông Môn khi đó.”
“Nói Huyền Tông Môn làm gì a, chết hết rồi.” Tên còn lại ngữ khí tức giận nói: “Lúc này Thiếu Lâm mở đại hội võ lâm, là khiêu chiến công khai với Hồng Liên Giáo. Chúng ta đi lần này có thể nói là tập trung lực lượng để tiêu diệt Hồng Liên Giáo. Nhưng nếu không thể tiêu diệt, chỉ sợ cũng sẽ bi thảm như Huyền Tông Môn.”
“Đừng bi quan vậy.” Người khi nãy lại nói: “Đến lúc đó chúng ta sống chết mặc bây, chờ thế cục đã định thì quyết định gia nhập bên sống sót. Chúng ta chỉ là phái nhỏ, không thù hận với Hồng Liên Giáo, chỉ mong được giữ mình.”
Liên Tống dựng thẳng lỗ tai nghe bên ngoài nói chuyện, Tiểu Thất thấy nàng không động đũa liền ân cần gấp cái chân gà cho nàng nói: “Chưởng môn, ăn a.”
Thanh âm của đứa nhỏ trong trẻo lập tức bị người xung quanh nghe rõ ràng.
Vài vị đại hán thô lỗ mang đao tinh tế nhìn Liên Tống, nhận ra nàng là nữ, phát ra tiếng cười quỷ dị với nhau: “Giờ chuyện gì cũng thấy a, một người đàn bà nhỏ thống lĩnh vài đứa tiểu tử rêu rao khắp nơi, haha, đây là một phục bảy hay bảy phục vụ một a, ở Túy Hồng Lâu cũng chưa thấy qua thể loại đa dạng thế này, hắc hắc…”
Hàn Tùng Lạc tức giận vỗ bàn đứng lên.
Liên Tống giữ chặt tay hắn, nói với hắn một chữ nhẫn.
Hàn Tùng Lạc nắm chặt nắm tay, chịu đựng tức giận ngồi xuống.
Bọn kia lại được một tấc tiến thêm một thước: “Cư nhiên lại sợ nữ nhân a, xem ra ván này là một bảy người phục vụ một người rồi.”
Đệ tử Thục Sơn nghe xong không thể nhịn được nữa đều đứng lên.
Liên Tống đè người này lại ấn người kia xuống đều không được, lúc này Tôn Giai Định là người nhảy ra trước.
Đại hán đã sớm có chuẩn bị, Tôn Giai Định còn chưa tới gần, đao của bọn họ đã từ bốn phương tám hướng chém tới.
“Giai Định, cẩn thận!” Liên Tống quát to một tiếng, rút mấy chiếc đũa bắt tới trên mặt đao của mấy đại hán. Vài tiếng leng keng vang lên, bọn đại hán rút lui ba bước, toàn bộ đao trong tay đều bị đũa bắn bay ra ngoài.
Toàn bộ đại sảnh, người đứng người ngồi, toàn bộ đều khiếp sợ. Mà Liên Tống khiếp sợ cũng không thua gì bọn họ. Nàng chưa từng nghĩ bản thân mình dưới tình thế cấp bách lại có thể phát ra nội lực lớn như vậy. Xem ra “Thất Tu kiếm pháp” còn cao thâm hơn những gì nàng biết, không chỉ là gia tăng nội lực đơn giản như vậy.
Thấy thần lực như thế mọi người không ai dám tiến lên nữa. Bọn đại hán nhặt đao chạy cuống quít. Hai người nói chuyện khi nãy đánh giá bàn của đám thiếu niên áo trắng một lần nữa.
Một người nói: “Ngươi nói xem bọn họ là môn phái nào?”
Một người khác nói: “Ta nghe nói thư sinh nhiều mặt Giang Tài Lang vừa bị người ta bắt giao cho quan phủ, bắn hắn là phái Thục Sơn. Ta còn nghe nói Ác Đại Thông có ý cướp “Thiên ngoại phi tiên”, không ngờ tới lại bị người của Thục Sơn giết ở trên thuyền. Thi thể hắn trôi nổi trên biển ba ngày mới bị người ta phát hiện. Hai sự kiện này đều liên quan đến một cô nương. Cùng lúc đó, yêu nữ Liên Tống mới sống lại kia lại không có tin tức.”
“Ý tứ của ngươi...”
“Ý của ta là...”
Hai người nhìn nhau rồi cùng nhìn về phía Liên Tống, lại nhìn nhau, sau đó đột nhiên đồng thời đứng dậy, thả bạc vụn trên bàn rồi bỏ chạy.
Liên Tống nghe được tiếng lau bàn ghế bén nhọn thì ngẩng đầu lên nhìn đã thấy hai người giang hồ kia chạy như gặp phải quỷ, khi chạy đi còn hoảng sợ liếc mắt nhìn nàng một cái, nàng lập tức biết thân thế của nàng có thể đã bị bại lộ.
Tôn Giai Định cũng đã nhìn ra, hổ thẹn nói: “Chưởng môn, thực xin lỗi, là do ta không nhẫn nhịn.”
Liên Tống an ủi hắn, nói: “Không phải lỗi của ngươi. Thân phận của ta sớm muộn gì cũng bị vạch trần, là các ngươi bị ta liên lụy a.”
Hàn Tùng Lạc mở miệng muốn nói gì đó, nhanh thanh âm thanh thúy của Tiểu Thất đã vang lên trước: “Chưởng môn mới không có liên lụy đến chúng ta đâu. Khi ở trên thuyền, nếu không phải chưởng môn cho chúng ta uống máu, nói không chừng chúng ta đã sớm chết. Mạng của chúng ta đều là của chưởng môn, không có gì là liên lụy hay không liên lụy.”
Liên Tống có chút không thể tin được nói: “Ngươi chỉ là một tiểu hài tử, sao có thể nói được như vậy, ta thật cảm động nha.”
Tiểu Thất cười hớ hớ nói: “Ta nói thật thôi. Nga, còn nữa, ta không nhỏ, ta đã chín tuổi rồi. Chưởng môn đừng xem ta là tiểu hài tử.”
Liên Tống cười toe toét: “Được được được, không gọi ngươi là tiểu hài tử, gọi là tiểu ca nhi có được không?”
“Tiểu ca nhi?” Tiểu Thất chưa từng nghe qua xưng hô này, còn thật sự suy nghĩ có thể gọi thế này hay không.
Hàn Tùng Lạc lại biết Liên Tống trêu ghẹo Tiểu Thất, nếu là trước kia hắn s
