Insane
Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327105

Bình chọn: 8.5.00/10/710 lượt.

võ lâm có người định ra việc thầy trò mến nhau là xấu xa đáng khinh thường, ta đây liền đoạt lấy toàn bộ võ lâm, quy củ gì đó sẽ do ta định đoạt. Đến lúc đó còn có ai dám gọi ngươi là yêu nữ, còn có ai ở trước mặt ngươi nói một chữ không!” Lòng chàng như sắt (nhất)

Liên Tống nghe sư phụ nói xong thì chấn động trong lòng. Nếu là những người khác nói lời này, nàng sẽ cho rằng hắn vì dã tâm của mình mà lấy cớ. Nhưng đây là sư phụ, nàng vĩnh viễn không bao giờ hoài nghi tâm ý của sư phụ.

Nhưng mà chuyện xưng bá võ lâm thế này nàng không có hứng thú.

Liên Tống đuổi theo Kim Nhật Lãng, ôm lấy thắt lưng của hắn không cho hắn đi đến Linh Nham sơn trang tính sổ, nàng khuyên bảo: “Sư phụ, đồ nhi không cần bọn họ cúi đầu xưng thần với đồ nhi.”

Tìm đến Linh Nham sơn trang cũng không phải việc gấp, Kim Nhật Lãng dừng lại, để Liên Tống có thể càng ôm chặt hơn. Hắn nghiêng đầu hỏi nàng: “Vậy ngươi muốn cái gì?”

Liên Tống thấy sư phụ có định hồi tâm chuyển ý thì nói nhanh: “Đồ nhi muốn người, đồ nhi chỉ muốn người.”

“Muốn ta?” Kim Nhật Lãng mỉm cười, khuôn mặt diễm lệ tràn ngập nhu tình, hắn ôm nàng cõi lòng đầy chờ mong, một chữ lại một chữ mà nói: “Ngươi muốn ta, mà ta lại sắp có được toàn bộ võ lâm. Xin ngươi hãy vui vẻ mà nhận luôn toàn bộ võ lâm đi.”

Da mặt Liên Tống cứng đờ, hỏi: “Sư phụ, ngươi là quyết tâm sao?”

Kim Nhật Lãng mỉm cười: “Tâm ý sư phụ đã quyết.”

Liên Tống nhìn khuôn mặt mỉm cười của sư phụ, chậm rãi rời khỏi vòng ôm của hắn. Nụ cười của sư phụ đã không còn như lúc trước. Rất nhiều chuyện không thể chỉ vì nàng lấy lòng mà có thể giải quyết.

“Có muốn nhìn xem sư phụ báo thù cho ngươi thế nào không?”

Vấn đề của Kim Nhật Lãng đánh gãy Liên Tống đang trầm tư, nàng chưa trả lời đã bị hắn nắm tay dắt đi.

Hắn nhàn nhã dắt nàng đi trên đường như là đang đi du ngoạn, hoàn toàn không giống đi giết người.

Nàng liếc mặt hắn, lại thấy hắn có chút hưng phấn.

“Sư phụ, tìm chỗ khoan dung độ lượng được không?”

“Nghe nói Linh Nham sơn tranh có cất giấu nhân sâm ngàn năm, có thể để ngươi điều dưỡng thân thể.”

“Thân thể của đồ nhi rất tốt. Sư phụ…”

“Thân thể ngươi tốt lắm sao? Vậy người hôm khiến ta ôm cả nửa ngày mới nóng lên được là ai?”

“Hôm qua...”

Chớp mắt Liên Tống nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng lại nóng lên, nàng vội vàng lắc đầu tìm lại lý trí. Hiện tại không phải thời điểm phong hoa tuyết nguyệt, ý thức của nàng không thể khinh địch mà bị sư phụ bắt mất.

“Sư phụ, người nghe đồ nhi nói a, trên đời sinh tử vô thường, thù hận chỉ là nhất thời, danh lợi là hư ảo. Không bằng ngao du trong trời đất, gửi gắm tình cảm cho sông núi.” Nàng mang những lời mà Bồ Y Tử hay lải nhải bên tai để giảng cho sư phụ nghe.

Kim Nhật Lãng kiên nhẫn nghe, nghe xong nửa canh giờ, bỗng nhiên thở dài, dừng bước chân.

Liên Tống vui mừng nghĩ rằng rốt cuộc những lời nàng nói cũng có hữu hiệu.

“Người đã nghĩ thông suốt !” Nàng cười.

Hắn cũng mỉm cười, đưa tay lên điểm huyệt đạo của nàng.

Không thể động không thể nói chuyện, nàng rất kinh ngạc, hắn nói: “Tống nhi của ta thật trưởng thành rồi, không giống như trước, sư phụ nói cái gì thì nghe cái đó, vui tươi hớn hở rất ít khi nói nhiều. Ai, sư phụ biết, nhất định là mấy năm nay ở dưới cốc bị nghẹn thật nhiều nên mới trở thành dong dài thế này.”

Hắn ôm lấy nàng nói tiếp: “Mặc kệ ngươi biến thành thế nào, sư phụ vẫn luôn sủng ngươi, sư phụ có đủ thời gian để nghe ngươi nói. Nhưng mà hiên tại, chính sự quan trọng hơn.”

Đã đi hơn nửa canh giờ, Kim Nhật Lãng dùng khinh công, không bao lâu sẽ đến bên ngoài Linh Nham sơn trang. Sơn trang được xây dựng rất khí thế, phảng phất như con linh thú ôm lấy quả núi. Mà hai cây tùng cổ thụ to lớn trước cửa cũng thể hiện phần nào khí khái của chủ nhân.

Liên Tống liều mạng nháy mắt, ý bảo sư phụ giải huyệt đạo cho nàng.

Kim Nhật Lãng thả nàng trên mặt đất, đúng lúc này, cửa Linh Nham sơn trang mở ra, có một nhóm người đi đến. Kim Nhật Lãng không ngẩng đầu, cúi mi liếc mắt nhóm người kia một cái, nâng tay chậm rãi giải huyệt đạo cho Liên Tống, trước khi giải á huyệt của nàng thì trong đám người vây quanh bọn họ có người lên tiếng: “Kim Nhật Lãng, chúng ta chờ ngươi đã lâu!”

Trung chủ Úc Thanh của Linh Nham sơn trang nghe kế hoạch bao vây tấn công Kim Nhật Lãng kia đã thất bại, e là những anh hùng võ lâm kia đã lừng lẫy hi sinh. Lấy tác phong của Giáo chủ Hồng Liên Giáo, không giết cả nhà hắn nhất định không bỏ qua. Hắn đã vụng trộm mang người già trẻ em cùng phụ nữ ra ngoài, mọi người còn lại tập kết trong sơn trang chuẩn bị cùng Kim Nhật Lãng chiến đấu đến một mất một còn. Cho dù có chết thì cũng lừng lẫy.

Liên Tống đếm đếm, hơn hai mươi người, ai thán: không đủ a, các ngươi không có người sao? Nhìn tư thế cầm đao kiếm thấy chết không sờn của họ, nàng lại mềm lòng. Nàng rất muốn kêu sư phụ tha chết cho họ, nhưng không thể nói ra tiếng. Xem ra, sư phụ biết nhất định nàng sẽ nói dong dài với hắn cho nên không tính cởi bỏ á huyệt cho nàng a.

Kim Nhật Lãng đối với thế trận như thế này đã nhìn quá quen rồi, hơi gục đầu với Úc Than