Trần Kình đang mải tiếp chuyện trên bàn rượu với mấy vị lãnh đạo trong
chính quyền thành phố thì Trần Túy gọi điện tới. Vì phải kính họ thêm vài ly,
chén qua chén lại xã giao lấy lệ nên bây giờ hắn hơi choáng váng, cảm thấy có
chút sốt ruột. Nếu như không phải thành công của dự án lớn lần này có được là
nhờ sự trợ giúp đắc lực của mấy người đang ngồi đây, thêm nữa, hai trong số đó
còn là bạn lâu năm của cha hắn, thì hắn sớm đã lánh đi rồi.
Điện thoại reo, hắn thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc hắn đang muốn viện cớ
rời khỏi đây. Nhưng khi vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến, hắn liền
chau mày. Đứa em trai này không có việc thì không tìm hắn, mà đã tìm là y rằng
chẳng phải việc tốt đẹp gì. Cần tiền để đi cửa sau, tạo dựng quan hệ vẫn còn là
chuyện nhỏ, hầu hết các trường hợp đều là gặp rắc rối gì đó rồi chờ hắn tới thu
dọn tàn cuộc.
Hắn xin lỗi, cáo từ mấy vị lãnh đạo đang say sưa trên bàn tiệc, đứng
dậy ra ngoài hành lang nhận điện thoại. Đầu kia, giọng Trần Túy có chút khác
thường: “Anh, em gây tai nạn xe rồi!”
Ấn đường[1'> Trần Kình giật giật, đang lơ mơ vì rượu bỗng gần như hoàn
toàn tỉnh táo. Tuy thằng oắt Trần Túy này chẳng tử tế gì, thậm chí còn khó ưa,
nhưng hắn và nó dù gì vẫn là anh em ruột thịt, tục ngữ có câu “một giọt máu đào
hơn ao nước lã”, “xương gãy hẵng còn liền gân”, hắn lo lắng liên tục hỏi: “Bị
thương thế nào? Nghiêm trọng không? Bây giờ đang ở đâu?”
[1'> Ấn đường: Điểm ở giữa hai đầu lông mày.
“Em không sao, em đâm phải người khác.” Trần Túy thấy hắn hiểu nhầm
liền vội vàng giải thích.
Nhịp tim của Trần Kình mới hoãn lại đôi chút ở nửa vế trước thì lập tức
nghe thấy nửa vế sau.
“Người đó trông có vẻ không ổn rồi, làm sao bây giờ hả anh?”
“Uống rượu à?” Hắn trầm giọng hỏi, đầu dây bên kia im lặng không đáp,
biểu thị sự thừa nhận.
“Cậu đừng hoảng, bây giờ đang ở đâu? Tôi đến giải quyết.”
“Em đang ở phòng phẫu thuật cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố.
Anh, anh mau đến đi!”
Thành phố buổi đêm đẹp hơn hẳn so với ban ngày, cả khu đô thị như một
mảng đại dương mênh mông lấp lánh ánh đuốc. Những hạt bụi trôi nổi cùng bầu
không khí hỗn độn đều được màn đêm bao dung hết thảy. Ngước mắt nhìn lên đâu đâu
cũng là ánh đèn neon nhấp nháy. Từng chùm ánh đèn phía xa xa tiếp giáp với những
vì sao, ranh giới đất trời dường như không còn rõ ràng nữa. Thế nhưng không phải
ai cũng có tâm trí để hưởng thụ cảnh đẹp, ví dụ như những nhân viên văn phòng
muốn mau chóng trở về nhà - nơi có người thân đang chong đèn chờ đợi, hay người
nhà bệnh nhân đang lo lắng không yên trước cửa phòng phẫu thuật, hay chính là
người nào đó đang vội vã tới chỗ em trai để thay cậu ta thu dọn mớ hỗn loạn
này.
Chiếc xe Bentley màu đen phóng như bay trong màn đêm, chút hơi men còn
sót lại của Trần Kình đã bị cơn gió lạnh thổi sạch, hắn trở nên hoàn toàn tỉnh
táo. Tháo cà vạt ném qua một bên, mở phanh hai nút áo sơ mi trên cùng. Sau khi
đã bình tĩnh trở lại, hắn gọi liền một mạch mấy cuộc điện thoại, liên hệ những
người liên quan tìm hiểu tình hình để thương lượng đối sách.
Cúp máy, hắn day day hai bên thái dương, đứa em trai này thật không khi
nào để hắn hết lo lắng, nếu dùng một câu để khái quát thì đó chính là: “Thành
công chưa đủ, thất bại có thừa”. Nếu không phải là ruột thịt thì cậu ta sớm đã
bị hắn đá bay ra Thái Bình Dương làm mồi cho cá. Bản thân phải quản lí cả một
doanh nghiệp lớn, hàng trăm nhân viên dựa vào hắn để kiếm sống, những việc này
đối với hắn dễ như trở bàn tay, ngoài năng lực của bản thân ra đương nhiên cũng
không thể thiếu những mối quan hệ của gia đình trong đó.
Chỉ có một điều duy nhất khiến hắn lao tâm khổ tứ, không biết phải làm
sao, đó chính là đứa em trai này. Cậu ta chắc chắn là yêu tinh phá hoại đầu
thai. Khi còn nhỏ đánh nhau với kẻ khác lúc nào cũng khóc tu tu chạy về nhà, hắn
đành phải đích thân xuất trận, cuối cùng bị người ta nói là ỷ lớn nạt bé, cậy
thế cậy quyền, ngông cuồng thích gì làm nấy, lúc về nhà còn phải chịu một trận
đòn của cha già chí công vô tư. Tên oắt con này lớn lên lại có thêm một bản lĩnh
nữa - chơi gái, không bị người ta tìm đến tận cửa vì cái bụng to thì là bị gái
bao đứng đợi để được boa tiền. Một bộ phận không nhỏ nguồn tài nguyên xã giao
của hắn là dùng vào việc thay Trần Túy dọn dẹp đủ loại rắc rối, vì thế mà hắn bị
trêu chọc là: “Anh trai nhị thập tứ hiếu[2'>”. Sự cố lần này nếu dính tới mạng
người thì e là có chút phiền phức, nhất định phải xử lý ổn thỏa, bằng không Trần
Túy khó tránh khỏi việc phải ngồi tù, đồng thời cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu tới
danh tiếng dòng họ, lại còn thêm bà mẹ hắn yêu con hơn cả tính mạng mình nữa
chứ... Haiz, Trần Kình bắt đầu thấy nhức óc.
[2'> “Nhị thập tứ hiếu” là hai mươi tư tấm gương hiếu thuận cảm động
lòng trời được dân gian Trung Quốc truyền tụng. Nhà văn Quách Cự Nghiệp, một học
giả triều nhà Nguyên bên Trung Quốc đã sưu tập lại và viết ra. Nho giáo dạy rất
kỹ về Nhân đạo, lấy chữ Hiếu làm căn bản đạo đức con người.
Vừa tới phòng cấp cứu của bệnh viện trung tâm th
