rồi chưa thèm kết hôn, đừng để người ta tưởng con có vấn
đề.”
Lại nữa rồi, lại nữa rồi, không biết bây giờ tại sao người làm cha mẹ
đều phóng khoáng như vậy, động một cái là liên tưởng đến vấn đề định hướng giới
tính con cái. Trần Kình bức xúc nói: “Mẹ yên tâm đi, con trai mẹ có bạn... hừm,
bạn gái rồi.”
“Thế thì mau mau dẫn về cho mẹ xem mặt, con cũng nên định ngày đi,
haiz, ngay cả Phương My cũng phải kết hôn rồi...”
Nói đến đây, lòng dạ bà Viên như vỡ tan ra. Phương My là một cô gái
xuất chúng trong số ít những cô gái thuộc tầm ngắm của bà, đẹp người đẹp nết,
lại rõ ràng gốc gác. Bà Viên sớm đã rêu rao muốn cô làm con dâu mình, hơn nữa
Phương My xinh đẹp cũng sớm đã âm thầm thương mến Trần Kình. Chỉ đáng tiếc
“thiếp có tình mà chàng chẳng hay”, đợi đến hơn mười năm sau, Phương My xinh đẹp
cuối cùng đã hết hi vọng, bèn đầu tư tình cảm với người khác.
Trần Kình không đồng ý với việc mai mối như thế. Phương My kia quả thực
rất tốt, ai cũng không thể tìm ra khuyết điểm của cô. Nhưng hắn lại không có
hứng thú, nói trắng ra là không có dục tính, còn chẳng bằng... người nào đó.
Nghĩ đến đây, trong đầu hắn bỗng lướt qua một bóng hình. Haiz... Hắn sụp soạt ăn
xong, lau miệng nói: “Mẹ, không có việc gì khác con đi ngủ đây, buổi tối còn
phải đi mời khách nữa.”
“Cứ nói đến vấn đề này là con lại đổi chủ đề, người ta tốt xấu gì cũng
đã đợi con nhiều năm như thế. Con thì hay rồi, cái đứa lòng dạ sắt đá. Giờ cuối
cùng cô gái tốt muốn thành vợ kẻ khác rồi, để mẹ xem sau này con sẽ làm thế
nào?” Bà Viên nét mặt buồn bã, giọng nói cũng chuyển tông cao hẳn
lên.
Trần Kình nghe thấy cười khi khi đáp: “Cái này là mẹ sai hoàn toàn. Con
gái tốt còn nhiều lắm, con trai mẹ tuấn tú tài giỏi thế này mà còn sợ không lấy
được vợ sao? Mẹ cứ yên tâm đi, sớm muộn gì cũng cho mẹ được bế cháu.”
“Haiz, con lúc nào cũng lấy điều đấy ra đánh trống lảng. Nói chuyện
nghiêm chỉnh này, bố con hai hôm nữa sẽ về, việc của A Túy không có vấn đề
chứ?”
“Con không phải đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi à? Không có vấn
đề.”
“Rốt cuộc con đã xử lí như thế nào?
“Đền bù nhiều hơn cho người ta, chỉ cần có thể bảo vệ em trai con, muốn
chúng ta làm thế nào cũng được. Haiz, A Túy, cái thằng bất hiếu, thật không để
cho người khác bớt lo...”
“Mẹ, việc này mẹ đừng lo lắng, con đều giải quyết ổn thỏa
rồi.”
Không hiểu tại sao lúc nói xong câu này, Trần Kình lại bắt đầu thấy
buồn bực khó giải thích. Hắn ứng phó vài câu rồi mời “mẫu thân đại nhân” ra về.
Nhưng có một chuyện khiến hắn không tài nào ngủ nổi, trằn trọc thao thức mãi,
trong đầu toàn là hình ảnh một gương mặt... vừa bi thương, vừa căm phẫn, lại vừa
lạnh lùng hờ hững.
Cũng không biết do thời tiết nóng nực, hay là do vừa nãy uống canh bổ
dưỡng quá nhiều, mà Trần Kình cảm thấy toàn thân bứt rứt khó chịu, có dội cả bồn
nước cũng chẳng có tác dụng gì. Trong lòng hắn như thể có một con mèo đang không
ngừng cào cấu. Chẳng lẽ ăn no mặc ấm rồi nên rảnh rỗi sinh nông nổi? Bấm đốt
ngón tay xem thử, thì ra hắn đã trải qua cuộc sống hòa thượng tầm hơn nửa tháng
rồi. Hắn bèn nhấc điện thoại lên gọi tới một dãy số: “Lộ Lộ, đang ở đâu đấy? Thu
dọn mau lên, tôi bảo tài xế qua đón cô... Ừ, chỗ cũ.”
Chẳng màng đến đối phương đang ngạc nhiên mừng rỡ kịp phản ứng lại, hắn
đã cúp máy. Sau đó lấy ví, rút tấm ảnh đen trắng có gương mặt bánh bao kia vứt
trên bàn uống trà, tức giận lẩm bẩm: “Mẹ nó, chính là tại cái đồ quỷ này nguyền
rủa, ác mộng chẳng thấy, toàn thấy xuân mộng.”
Nghĩ tới đó, hắn liền trở nên buồn bực. Tấm ảnh này đặt đâu không đặt,
sao lại cứ phải nhét vào trong ví, thật là khiến bản thân không được sống thanh
thản. Mấy ngày đó ở Thâm Quyến bận rộn đến mức hóa thành bộ dạng con gấu trúc,
chỉ được ngủ có vài tiếng đồng hồ mà lại mơ đến cô ta những hai lần. Tuy toàn
thấy sắc mặt chẳng tốt đẹp gì của cô đang chỉ vào hắn mà mắng lấy mắng để, nhưng
nhìn dáng vẻ ấy thì cách “xuân mộng” cũng không còn xa.
Sống trong những ngày tháng chẳng rõ là ban đêm hay ban ngày, Lâm Uyển
không biết đã nhớ đến lời căn dặn của bà ngoại trước lúc lâm chung bao nhiêu
lần. Cô nghĩ, “sống cho tốt” e rằng hơi khó, nhưng tối thiểu cô cũng có thể bảo
đảm rằng mình đang sống. Để “sống” thật ra rất đơn giản, đó chính là: Mọi thứ cứ
đến đâu thì đến. Phải ăn thì ăn, cho dù vị nhạt như nước ốc khó mà nuốt trôi
cũng phải ép mình ăn cho bằng hết; phải ngủ thì ngủ, thực ra nếu không ngủ được
còn có rượu và thuốc ngủ cơ mà; phải làm việc thì làm việc...
Thế là thời kì nghỉ dưỡng bệnh vừa kết thúc, Lâm Uyển liền chuẩn bị qua
loa một chút rồi bắt đầu đi làm trả phép. Chuyên ngành mà cô từng học có hơi
chút khác lạ, cũng thuộc ngành học không dễ tìm việc. Trước đó vừa hay cô từng
làm bán thời gian vẽ tranh minh họa, vì vậy cô liền ứng tuyển vào một nhà xuất
bản hạng trung, chịu trách nhiệm vẽ tranh cho các loại tiểu thuyết tạp chí, do
chưa có nhiều kinh nghiệm nên cũng không kiếm được là bao. Cũng may cô không
phải loại người hoang phí, còn người cha xa cách lại tặng cô một căn phòn