tìm gái già, để bị người
đời coi là trai bao.”
“Tiểu Mễ, có phải cậu hiểu lầm anh ấy không?”
“Hiểu lầm? Đồng nghiệp của mình tận mắt chứng kiến đấy, còn lấy di động chụp
ảnh lại nữa. Hắn ta một tay dắt bà già đó, một tay xách cái túi LV của bà ta,
cười tươi như một con chó xù biết nghe lời. Chắc không phải đang học theo tấm
gương người anh hùng Lôi Phong, dìu cụ già qua đường đấy chứ?”
“Haiz, có lẽ thật sự là...”
“Hừ, hắn lại còn phải thắm thiết như vậy sao? Điện thoại của đồng nghiệp mình
là loại có độ phân giải cao đấy, ngay đến cả cái nếp nhăn ở khóe mắt hắn còn
chụp lại được, không tin để mình cho cậu xem.”
Mễ Lan dứt lời liền lôi di động ra, lục lọi một lúc rồi đưa Lâm Uyển xem:
“Đây cậu xem, mình không đổ oan cho hắn ta nhé? Bà già giàu có sát cạnh hắn đẹp
đáo để đấy. Nhìn cái vẻ nịnh bợ của hắn y hệt một đứa cháu trai. Sao mình lại có
mắt như mù, nhìn nhầm loại đàn ông như vậy cơ chứ?”
Lâm Uyển thận trọng nhìn, quả thật dù hơi mờ, vốn bức ảnh chụp được là bóng
hai người dắt tay nhau. Nhưng đúng lúc Tiền Gia Vĩ nghiêng mặt kề sát người phụ
nữ kia để nói chuyện, cho nên đã để lộ chính diện.
Trong ấn tượng của Lâm Uyển, Tiền Gia Vĩ là người đàn ông tốt chỉ xếp sau
Vương Tiêu. Mễ Lan lại khá xinh đẹp, năm đó có vô số người theo đuổi cô, nhưng
cô lại chỉ chọn có anh ta. Chính là vì anh ta có thái độ nghiêm túc, đối với Mễ
Lan cũng hết mực quan tâm. Lúc cô ấy đến kỳ, ngay cả quần áo của cô ấy anh ta
cũng mang về kí túc xá để giặt. Khi đó trong đám nữ sinh còn truyền nhau giai
thoại này. Tình cảm giữa hai người luôn rất tốt đẹp, vừa tốt nghiệp đã sống
chung với nhau, sở dĩ Mễ Lan phải mau chóng kết hôn cũng là do lỡ mang thai
ngoài ý muốn. Lúc đầu Mễ Lan cũng không định giữ lại, nhưng không may bị mẹ của
Tiền Gia Vĩ đến thăm phát hiện ra. Nhà họ tư tưởng bảo thủ, hơn nữa lại xót đứa
cháu trong bụng, lập tức quyết định “hai đứa mày kết hôn ngay cho mẹ”. Chỉ đáng
tiếc, họ vừa trở về từ sau tuần trăng mật chưa lâu, Mễ Lan không cẩn thận vấp
ngã nên bị xảy thai. Lâm Uyển tới bệnh viện thăm Mễ Lan đúng lúc Tiền Gia Vĩ
đang ở bên an ủi vợ, bảo rằng họ vẫn còn trẻ, vẫn có thể sinh con. Khi ấy Lâm
Uyển rất xúc động, nhưng chẳng ngờ rằng, một người đàn ông chung thủy nặng tình
như vậy, lại có thể làm ra những chuyện vô liêm sỉ thế kia. Rốt cuộc cái thế
giới này làm sao vậy?
Mễ Lan nâng ly rượu lên, tự chế giễu: “Chuyện này mình không tiện nói với
người khác. Hồi đó mình còn khoe khoang với các cậu, bảo là trên đời này không
có người đàn ông nào bì kịp với anh Tiền nhà mình, nhưng hắn ta lại cố ý không
giữ thể diện cho mình. Mẹ nó chứ, vừa mới kết hôn được mấy tháng...”
Cô nói xong liền uống vài hớp rượu, bị sặc, ho một hồi rồi lại tiếp tục nói:
“Mình đúng là đồ ngốc. Dạo trước hắn cứ liên tục làm tăng ca, trên người còn
luôn có mùi nước hoa, nhưng hắn cứ bảo là do đi mời tiệc khách hàng nên mình
liền tin hắn, lại còn xót xa nấu canh cho hắn uống.”
“Cậu không biết chứ, lúc mình nhìn thấy bức ảnh đó mình đã oán hận hắn nhiều
thế nào, chỉ mong hắn ra đường bị xe tông chết đi...”
Mễ Lan chợt nhận ra mình đã nói sai điều gì đó, vội kéo tay Lâm Uyển nói:
“Mình xin lỗi, Uyển Uyển, cậu xem, cái mồm đáng chết của mình chỉ giỏi ăn nói
lung tung...”
“Không sao đâu, tiểu Mễ.” Lâm Uyển đưa tay vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay Mễ Lan,
bình tĩnh đáp: “Thật ra lúc mình buồn chán cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nếu chỉ
có hai lựa chọn, mình thà rằng để anh ấy phản bội sau khi chúng mình đã kết hôn,
còn hơn để anh ấy ra đi khi còn quá trẻ như thế.” Nói xong cô cúi thấp đầu, thay
đổi lại sắc mặt, sau đó ngẩng đầu cười buồn, tiếp tục nói: “Thật đó, chỉ cần anh
ấy được sống, cho dù là sống cùng với người đàn bà khác, chỉ cần anh ấy thấy
hạnh phúc, mình sẽ tự thuyết phục bản thân phải chấp nhận nó... Bởi vì, mạng
sống còn quý giá hơn cả tình yêu, cho nên, cậu nhất định đừng nguyền rủa chồng
cậu.”
“Uyển Uyển, Vương Tiêu sẽ không như vậy.” Mễ Lan nắm chặt lấy bàn tay Lâm
Uyển, chân thành đáp.
“Đáng tiếc, anh ấy đã không còn để mình xác nhận điều đó.” Giọng nói của Lâm
Uyển trở nên cay đắng xót xa.
Sau đó, không rõ là ai an ủi ai, dù sao họ đều có những chuyện đau lòng, từng
ly từng ly rượu rót ra, hai người cũng đã ngà ngà say. Nghe nói lúc người ta có
phiền muộn trong lòng thì rất dễ say, có lẽ do tiềm thức của họ đang muốn trốn
tránh thực tại.
“Mình cảm thấy, cậu nên nói chuyện với anh ấy.” Lâm Uyển vẫn không muốn tin
vào sự thực này. Đó cũng là một quãng tình cảm mà cô từng chứng kiến, cô không
hy vọng phải nhìn thấy nó vừa đơm hoa đã kết thành trái đắng.
“Nói gì đây? Hắn nhất định sẽ viện vô vàn lý do để che mắt mình, mình đây đầu
óc không đủ nhanh nhạy, chắc chắn sẽ bị hắn lừa gạt... Bây giờ mình chỉ tin vào
đôi mắt này, mình lại muốn xem thử xem người đàn bà đó là thần thánh phương nào,
rốt cuộc có sức hấp dẫn đến đâu, xem Tiền Gia Vĩ cuối cùng là vì con người bà ta
hay là vì tiền của bà ta... Nếu vì người, mình hận hắn. Nếu vì tiền, mình khinh
hắn.”
Lâm Uyển cũng không b